نخستین 200 خط.
Người chiến thắng trong ngày đầu tiên
của giải đua liên trường, chặng Irohazaka, là số 13 của Học viện Hakone,
thần đua xe địa hình mới,
Manami Sangaku. Hãy cổ vũ cho cậu ấy!
HỌC VIỆN
Em đã làm được, anh Toudou.
Em đã phá được lời nguyền.
SOHOKU
Cuối cùng, mình không thành công.
Cuối cùng cũng có thể nằm nghỉ.
Mình kiệt sức mất rồi.
Xin lỗi,
Cao trung Sohoku.
Anh Teshima!
Có người từ trường Sohoku kìa.
Nhanh lên, đuổi theo!
Ở giải đua liên trường thứ hai,
với tư cách là thế hệ thứ hai của Sohoku,
chúng tôi đã thua Học viện Hakone,
thua Manami,
tại điểm trên núi ngày đầu tiên.
Tuy nhiên,
thấy anh Teshima chiến đấu kiên cường
và tinh thần nhiệt huyết của anh ấy
đã khích lệ ý chí của chúng tôi.
Truyền lửa cho Imaizumi,
Naruko,
Kaburagi,
anh Aoyagi,
và tất cả những người ủng hộ chúng tôi.
Tất nhiên là có cả tôi nữa.
Giúp đỡ nhau.
Cảm ơn vì đã giúp anh, Onoda.
Đạp xe thêm chút nào.
Vâng.
Ngày đầu tiên ở giải đua liên trường tỉnh Tochigi,
chúng tôi sẽ cố hết sức và đạp đến vạch đích.
DO GIẢI ĐUA NÊN MỘT TUYẾN ĐƯỜNG MỘT LÀN Ở IROHAZAKA ĐƯỢC MỞ
Vào lúc này, có ba người đã vượt qua điểm trên núi.
Theo sau Manami và anh Teshima
là số 1, Onoda.
Onoda ư?
Khoảng cách giữa họ rất nhỏ.
Cậu ấy đã bắt kịp đội phía trước.
Không chỉ Onoda,
anh nghĩ Hakone và Sohoku không cách xa họ đâu.
Giờ này thì chắc họ đang xuống dốc.
Nhưng tại sao
bây giờ chỗ này lại tắc đường chứ?
Nãy giờ chưa có xe nào đi xuống.
Có thể có tai nạn.
Sao thế?
Giao thông thế này thì liệu có nghiêm trọng không?
Có một trạm tiếp nước
ở cuối con dốc sau khi qua điểm trên núi.
Nhưng chúng ta không thể đến đó được.
Tất cả thí sinh đều đang đạp xe cật lực
để đến đó.
Không hay rồi.
Vậy tớ sẽ chạy qua.
Tớ sẽ mang đồ tiếp tế qua đó.
Chỉ cách 2-3km thôi chứ mấy.
Tớ sẽ đến kịp.
Không kịp đâu, Sugimoto.
Người đua nhất định sẽ đến đó trước cậu.
Tại sao…
Tại sao lại thế?
Tuy nhiên,
sẽ kịp nếu đi xe đạp.
Đây là xe đạp dự phòng của các thí sinh.
- Sugimoto. - Vâng.
Anh không thể tự mang đồ cho sáu người.
Cũng không có thời gian cho cậu khởi động đâu.
Ta phải đi hết tốc lực.
Cậu có thể theo kịp anh không?
Được ạ.
- Chúng ta phải đến kịp lúc, Sugimoto. - Vâng.
Họ nhanh quá.
Cả hai đều lao đi rất nhanh.
Giờ đây, Sohoku cũng đã
mạnh như vậy là do họ đã được cọ xát.
Có vẻ họ sẽ đến kịp thôi.
Cuối cùng cũng bắt đầu rồi.
Chặng cuối ngày đầu tiên của giải đua liên trường.
Vì số 13 của Hakone đã chinh phục điểm trên núi,
các đội ở phía sau cũng đang tăng tốc.
Họ đang đến kìa. Là Hakone.
Tốc độ của họ lướt như bay.
Sohoku cũng đang tăng tốc, không để Hakone dẫn đầu.
Tuyệt vời, tình hình thật căng thẳng.
Sắp đến cao trào ư?
Trận chiến đến vạch đích giải liên trường.
Chúng ta đã qua được điểm trên núi rồi.
Kaburagi.
Vâng.
Đang căng thẳng hơn rồi.
Nghĩa là…
Giờ em được nước rút đến đích hả?
Không!
Giờ em được nước rút?
Xin hãy nghe kỹ lời anh.
- Được lắm! - Đừng làm thế!
Tại sao?
Đồ ngốc.
Hakone hành động rồi!
Cậu ta cao quá.
Ashikiba đấy.
Kuroda đang dẫn.
Số 12, năm ba Hakone, Kuroda,
đang dẫn át chủ bài, số 11.
Được rồi.
Ta phải thêm thắng lợi nữa để kết thúc ngày đầu tiên,
giống như trang trí Giáng Sinh ấy.
Takuto.
Yuki, tớ…
tớ nghĩ trang trí cho năm mới còn tuyệt hơn.
Kuroda là hỗ trợ át chủ bài sao?
Cậu ta đua địa hình mà?
Hỗ trợ át chủ bài?
Tớ ư?
Đúng vậy.
Cậu có muốn thử nghiêm túc không, Yuki?
Trong cuộc đua tiễn các tiền bối,
cậu đã phối hợp với Ashikiba rất ngoạn mục.
Nhưng tớ sẽ không ép cậu đồng ý.
Xét cho cùng, cậu có niềm kiêu hãnh của một tay đua địa hình.
Cậu vẫn luôn tỏ ra là một đội trưởng mềm mỏng.
Cậu chẳng thay đổi gì cả.
Cậu cứng nhắc quá đấy, Touichirou.
Cậu có biết tớ từng rất ghét cậu không?
Không chỉ cứng nhắc, cậu còn thích thuyết giáo tớ.
Nhưng cậu chả hiểu rõ việc mình làm.
Cậu không biết đùa,
và chậm chạp.
Tớ đã từng nghĩ vậy.
Tớ sắc sảo và giỏi thể thao.
Cậu nghĩ không thể thắng tớ, nhưng cậu lại kiêu ngạo.
Nhưng bây giờ,
vị trí của chúng ta đã đảo ngược.
Cậu đã tham gia giải đua liên trường và thể hiện xuất sắc,
còn tớ không vào được đội hình chính.
Đừng hiểu lầm.
Không phải là tớ thấy mình kém cỏi.
Tớ rất tôn trọng cậu.
Tớ thấy cậu chân thành, chăm chỉ,
và có thứ mà tớ không có.
Cậu rất tuyệt vời.
Niềm kiêu hãnh của tay đua địa hình ư?
Tớ không còn nó nữa.
Nếu cậu muốn tớ đua nước rút, tớ sẽ đua.
Nếu cậu muốn tớ tiếp nước, tớ sẽ làm.
Chừng nào tớ còn có thể tận lực chăm chỉ,
hãy để tớ làm mọi thứ có thể, Touichirou.
Tớ sẽ đua hết sức ở giải liên trường.
Tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy.
Tớ sẽ cho cậu thấy tớ là người có nhiều tiềm năng.
Yuki.
Lo cho át chủ bài nhé.
Mùa này, Kuroda đã dẫn Ashikiba.
Họ đã thắng cả tám trận mà họ tham gia.
Vậy là thắng hết à?
Cậu ta luôn để Ashikiba chạy nước rút đúng thời điểm.
Cậu ta tính toán dựa trên sự quan sát đối thủ cẩn thận.
Vì cậu ấy rất thông minh, cậu ấy hợp làm hỗ trợ át chủ bài.
Touichirou.
Tớ sẽ khiến cậu phải nói rằng đây là quyết định đúng đắn
khi để tớ làm hỗ trợ át chủ bài.
Tiến lên, Takuto!
Đạp đi, Yuki!
Nhờ cậu đấy, Yuki.
Cơ bắp!
Sohoku, các cậu muộn rồi.
Giỏi đến mấy thì, Imaizumi,
cậu không thể thắng được bọn tôi
nếu chỉ dựa vào bản thân.
Khó nói lắm.
Thế nên tôi dành nhiều thời gian chuẩn bị.
Tôi đã cài người nhanh nhất
trước vạch đích rồi.
- Naruko? - Cái gì?
Sao ngạc nhiên thế, đồ ngốc?
Vậy không phải em à?
Đồ ngốc!
Là Naruko ư?
Vậy ra đó là lý do cậu ta không nước rút
khi đó?
Anh Izumida.
Gã đó là tay đua nước rút mà?
Ừ.
Nhưng có thể cậu ta đã trở thành tay đua kết hợp vì lý do nào đó.
Chuyện xảy ra như thế đấy.
Được rồi, cuối cùng đã đến lúc mình xuất chiêu.
Mình đã chịu đựng quá lâu rồi.
Đúng là khó kìm hãm.
Cuối cùng cũng loại bỏ được cảm giác khó chịu này.
- Được rồi. - Đến lúc rồi, Naruko.
Đừng ra lệnh, Viên Đạn Nóng.
- Nhanh quá. - Được rồi.
Học viện Hakone, chống mắt lên mà xem.
Khi xuống dốc sau đường hầm này,
No comments yet. Be the first to leave one.