نخستین 200 خط.
Phụ đề được thực hiện bởi Lê Chí Trung.
Bi kịch trong cuộc sống
bắt đầu bằng sự ràng buộc giữa cha mẹ và con cái.
Shinshu, miền Trung Nhật Bản, 1923.
THU MUA KÉN TẰM MÙA XUÂN
Mẹ ơi, bốn đứa bọn con sẽ học tiếp cấp ba.
Vậy ư!
Thầy giáo cũng hỏi con có định học tiếp không.
Thế con trả lời sao?
Con chưa nói gì cả.
Việc đó sẽ tốn tiền.
Con đừng đi!
Để mẹ làm cho con ít bánh.
Thật vinh dự khi thầy đến tận nhà thế này.
Chị đừng bận tâm.
Thầy ngồi xuống đi.
Cảm ơn thầy vì mọi thứ.
Có gì đâu.
Ryosuke là một học sinh thông minh.
Tôi đánh giá em ấy rất cao.
Thật ư?! Cảm ơn thầy.
Trò ấy nói chị sẽ cho trò ấy học tiếp cấp ba.
Tôi rất vui khi nghe điều đó.
Một người đàn ông cần được giáo dục tốt...
để thành công ngày nay.
Thật đáng tiếc...
nếu thằng bé chỉ học đến cấp hai.
Tôi rất vui khi chị đã quyết định như thế.
Học đại học là vô cùng quan trọng.
Tôi cũng muốn học ở Tokyo.
Ở lại đây rồi sẽ chẳng đi tới đâu.
Tôi rất vui khi chị đã quyết định như thế.
Xin lỗi đã làm phiền thầy.
Ryosuke, ra chào thầy đi.
Thôi, không cần đâu.
Chào thầy.
Ryosuke!
Sao nói dối hả?
Tại sao?
Nhà ta không đủ khả năng để cho con học cấp ba!
Khi nào thì thầy Okubo rời đi?
Ngày mai, bằng tàu hỏa.
Thật ư? Thầy ấy là một giáo viên tốt.
Tôi biết đằng nào thầy ấy cũng sẽ lên Tokyo.
Thầy ấy luôn có khao khát đó.
Hoan hô, thầy Okubo!
Hãy học tiếp cấp ba.
Mẹ đã suy nghĩ lại.
Nếu con không thể được học tập như những đứa khác,
mẹ sẽ rất hối tiếc.
Hãy học tiếp cấp ba. Thậm chí là đại học.
Học hành chăm chỉ và trở thành một người thật vĩ đại.
Nếu con làm được điều đó,
cha con dưới suối vàng cũng sẽ mĩm cười.
Mẹ sẽ làm bất cứ điều gì để con được học.
Đừng lo lắng chuyện ở nhà. Chỉ cần học hành thật chăm chỉ.
Hãy học tiếp cấp ba.
Mẹ sẽ gửi con đến trường trung học.
Mẹ sẽ làm điều đó bằng bất cứ giá nào.
Con hiểu chứ?
Mẹ đang già đi.
Mẹ muốn con ở lại bên mình.
Nhưng như thầy Okubo đã nói
con cần được giáo dục thật tốt.
Đừng lo lắng cho mẹ.
Nhớ học hành chăm chỉ. Nghe chưa?
Hiểu chưa?
Con sẽ trở thành một người thật vĩ đại.
Shinshu, 1935
Con trai tôi có một công việc ở Tokyo.
Thật sao? Thế thì tốt quá!
Thời gian trôi nhanh quá, đúng không?
Bà nghĩ thế sao? Còn với tôi đó là khoảng thời gian dài.
Tôi nghĩ mình sẽ lên Tokyo vào mùa xuân.
Thế thì thật tốt.
Thằng bé đã 27 rồi.
Đã đến lúc cưới vợ cho nó.
Tokyo, 1936.
Lâu quá rồi mẹ nhỉ.
Mẹ đi đường có mệt không?
Có một người đi cùng rất tốt bụng.
Ở Takasaki cậu ấy còn mua bữa trưa cho mẹ.
Vậy thì tốt quá rồi!
Shinshu giờ thế nào rồi ạ?
Tuyết đang rơi rất nhiều.
Đây là cầu Sumida.
Còn kia là cầu Kiyosu.
Cây cầu lớn thật!
Con rất vui khi mẹ lên chơi.
Nhà con ở phía bên kia cánh đồng.
Chúng ta phải đi bộ.
Nơi đó khá tồi tàn.
Mẹ đừng sốc nha.
Tại sao?
Vì cái gì?
Thực ra, con đã kết hôn.
Ta đi thôi ạ.
Nhà con ở đây.
Em ơi mẹ đến rồi.
Mẹ vào đi.
Con chào mẹ. Mời mẹ vào.
Mẹ khỏe không ạ?
Tên cô ấy là Sugiko.
Con rất mừng khi mẹ đến ạ.
Con thế nào? Cảm ơn con vì đã chăm sóc thằng bé.
Căn nhà tồi tàn quá đúng không ạ?
Mẹ ơi, lại đây!
Thằng bé sinh vào năm ngoái.
Con đã cân nhắc rất lâu.
và đã quyết định đặt tên nó là Gichi theo tên cha.
Nó đang ngủ.
Nó là cháu của mẹ đấy.
Anh ơi, chúng ta nói chuyện chút được không?
Bữa tối tính sao đây?
Em còn tiền chứ?
Một ít.
Mẹ muốn ăn gì ạ?
Gì cũng được ạ.
Gì cũng được.
Mua ít thịt gà đi.
Đừng đi lâu quá.
Cô ấy là con gái của một chủ nhà hàng.
Con gái chủ nhà hàng?
Cô ấy từng sống gần nhà trọ của con
hồi con là sinh viên.
Lẽ ra con nên nói với mẹ.
Con xin lỗi!
Không sao đâu. Con bé là vợ của con mà.
Em đã đặt mấy món.
Đủ tiền không?
Hãy đối tốt với mẹ.
Em biết rồi.
Không phải ủy ban phường?
Con đã xin nghỉ việc ở đó cách đây nữa năm rồi.
Thật ư?
Vâng.
Con phải đi làm đây.
Con sẽ về sớm.
Thưa thầy.
Tại sao các góc BFD và BFA bằng nhau?
Góc này và góc này bằng nhau.
Vâng, cái đó em biết.
Xét hai tam giác PBD và PAE
hai góc này là góc vuông.
Tứ giác PBCA nằm trong hình tròn.
Suy ra hai góc này bằng nhau.
Như vậy hai góc này bằng nhau.
Em hiểu rồi ạ.
Tốt lắm!
Đây là một định lý nổi tiếng.
Chào anh, cho tôi mượn 10 yên được không?
10 yên?
Tôi không có đủ từng đó.
5 yên cũng được.
Xin lỗi đã làm phiền anh.
Cảm ơn anh!
Ông Matsumura, ông có thể cho tôi mượn 5 yên được không?
Mẹ tôi vừa lên thành phố.
Ông giúp tôi được không?
Hôm nào lĩnh lương tôi sẽ trả.
Lãi suất 10% thì thế nào ạ?
Xin lỗi đã làm phiền ông. Chuyện đường đột quá.
Cảm ơn ông!
Trường đó trả lương thế nào vậy?
Rất ít ạ. Nhưng bọn con có thể xoay sở được.
Xin lỗi vì khiến mẹ phải chờ.
Giáo viên không thể nghỉ phép dễ dàng.
Mẹ ăn đi ạ.
Em pha trà đi.
Gối của mẹ.
Nếu mẹ biết con đã có gia đình,
mẹ đã phải mang thêm quà.
Năm nay mọi chuyện rất thuận lợi.
Thế thì tốt quá.
Thầy Okubo thế nào rồi?
Thầy ấy vẫn ổn.
Chúng ta đi gặp thầy ấy chứ?
Vậy thì tốt quá. Mẹ cũng muốn gặp thầy ấy.
Vậy hãy thế đi. Thầy ấy chắc sẽ ngạc nhiên lắm.
Mẹ ăn cái khác đi?
Nó có vị khác nhau.
Chúng ta đến nơi rồi.
CỐT LẾT THỊT HEO.
Em chào thầy!
Bất ngờ quá nhỉ!
Hai người vào đi.
Bất ngờ quá.
Vào đi. Đem bà ấy cái gối.
Thật vui khi gặp chị. Lâu quá rồi nhỉ.
Chị lên khi nào thế?
Sáng hôm qua.
Vậy sao?!
Đã nhiều năm rồi!
Xin lỗi đã không viết thư cho chị.
Tôi thường nghe về chị qua Ryosuke.
Nhưng, như chị thấy đó...
Dù sao, tôi cũng rất vui khi chị đến thăm.
Ryosuke, lấy hộ ta cái khăn?
Xà phòng đôi lúc khá cay mắt!
Cảm ơn em!
No comments yet. Be the first to leave one.