نخستین 145 خط.
- Có vẻ cô ngủ ngon giấc lắm. - Đúng vậy.
Mấy tấm lông thú này thật là ấm.
Nhưng có bọ chét.
Thì tại bộ lông của cô là loại thượng hạng mà.
Tổ ấm lí tưởng cho lũ bọ.
Anh nhận ra chiếc đuôi quyến rũ của tôi rồi à?
Anh rất là tinh mắt đấy.
Tôi cũng cho là vậy.
Tôi rất tự hào về chiếc đuôi với đầu chóp trắng này.
Và cả đôi tai nhọn của mình nữa.
Đôi tai của tôi có thể nhận ra bất cứ tai họa hay lời dối trá nào.
Tôi đã cứu rất nhiều bạn bè của mình nhờ vào nó đấy.
Khi bạn tôi nhắc tới Hiền giả Sói Holo xứ Yoitsu,
thì họ đang nhắc tới tôi chứ không ai khác.
Chiếc mũi thần kì của cô đánh hơi ra được gì thế?
- Anh nên nhanh lên đi. - Có chuyện gì vậy?
Trời sắp mưa đấy.
Hả?
NGUYÊN TÁC: HASEKURA ISUNA
Chúng tôi rất biết ơn vì Chúa cứu rỗi.
Bạn đồng hành của anh là…
Vợ tôi đấy. Mặt cô ấy bị bỏng
nên lúc nào cũng che kín thế này.
Ra là vậy.
Tôi sẽ kiểm tra xe hàng trước khi về phòng.
Mưa mát thế này giúp xoa dịu vết bỏng của tôi đấy.
Mấy tấm lông thú của anh ổn chứ?
Đó đều là những tấm lông chồn thượng hạng.
Có thể có ai đó như tôi
cũng ban phước lành cho những ngọn núi nơi bọn chồn ấy sinh sống.
Liệu chúng…
- Liệu chúng sẽ bán được giá chứ? - Tôi không biết.
Tôi đâu phải lái buôn lông thú.
À phải rồi, tôi nên làm gì với bó lúa mì đây?
Ý của anh là sao?
Cô muốn tôi tuốt lúa ra hay là cứ để như thế?
Nếu như cô thật sự "sống trong lúa mì" như cô nói.
Một khi tôi vẫn còn sống,
bó lúa mì đó sẽ không bao giờ mục hay héo.
Có điều nếu mấy hạt lúa bị ăn mất, bị đốt
hay trồng xuống đất
thì tôi sẽ biến mất.
Nhưng nếu cứ tuốt ra và cất vào một chỗ thì không sao.
Vậy tôi sẽ lấy mấy hạt lúa bỏ vào một cái túi hay gì đấy sau.
Tôi nghĩ cô muốn tự mình giữ nó.
Được vậy thì tốt. Tốt hơn nữa là để tôi đeo nó lên cổ.
Nhưng mà tôi muốn giữ lại ít lúa mì, có được không?
Tôi muốn đem bán ở một vùng khác.
Phần lớn hoa màu chỉ sinh trưởng tốt khi được trồng đúng vùng thôi.
Mang đi chỗ khác chắc chắn nó sẽ chết héo thôi.
Thế thì sẽ lãng phí thời gian của anh.
Dù đã được tắm mưa, nhưng anh vẫn bốc mùi đấy.
Cái gì?
Anh rất là bảnh trai.
Anh nên chải chuốt gọn gàng hơn.
Tôi chăm sóc bản thân đủ để không ảnh hưởng đến công việc làm ăn.
Mà tôi công nhận bộ râu của anh cũng đẹp đấy.
Thật à? Vậy là cô đã nhận ra bộ râu quyến rũ của tôi à?
Nhưng tôi thích nó dài hơn một chút.
Như vầy nè.
Đi ra ngoài sảnh để hong quần áo đi. Nhất định lò sưởi đã thắp lên rồi.
Sẽ có nhiều người quanh lò sưởi đấy. Sơ hở cái là lộ ngay.
Tôi là Hiền giả Sói Holo mà.
Tôi quen đi lại trong hình dạng này rồi. Anh cứ yên tâm.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ
sẽ che mặt lại bởi vì bị bỏng đấy.
Thật à? Vậy thì cô làm gì?
Vết bỏng cũng giống như chiếc đuôi và tai của tôi.
Tôi sẽ xem nó như một phần độc nhất vô nhị của mình.
Vậy à.
Vậy là anh đến từ Yorenz à?
Phải. Tôi đã mua ít muối ở đó,
rồi đi giao ở một làng khác, rồi mua vài tấm lông thú.
Nhưng vòng ngược trở lại Yorenz thì mệt mỏi quá nhỉ?
Tôi là thương nhân, tôi dùng một mẹo để khỏi cần vòng lại.
Thú vị thật.
Lúc mua muối từ một thương hội ở Yorenz,
tôi không trả họ tiền mặt.
Bởi vì tôi đã bán một lượng lúa mì có giá tương đương
cho một chi nhánh của họ ở một thị trấn khác.
Tôi không thu tiền lúa mì, đổi lại, tôi cũng không cần trả tiền muối.
Chúng tôi hoàn thành hai thương vụ mà không cần đến tiền bạc.
Chà, một tình huống khá là thú vị.
Hệ thống này được gọi là giao dịch trao đổi.
Hệ thống này do các thương nhân làm ăn mua bán ở nhiều vùng khác nhau nghĩ ra.
Tôi có một trang trại trồng nho ở một vùng gọi là Perenzo,
nhưng tôi chưa từng giao dịch bằng hệ thống kì lạ đấy bao giờ.
Tôi có nên học hỏi cho biết không?
Sẽ không có vấn đề gì đâu.
Nếu ngài cai trị một vùng trồng nho,
thì chỉ cần đảm bảo đừng để bị các thương hội siết giá thôi.
Năm nào chúng tôi cũng cãi nhau vụ đó.
Anh nói anh tên Lawrence, đúng không?
Lần sau, nếu anh có đến Perenzo,
xin hãy ghé nhà chúng tôi. Anh lúc nào cũng được chào đón.
Vâng, tôi sẽ ghé.
Chà, vợ tôi có vẻ hơi mệt rồi.
Chúng tôi đi trước đây.
Hẹn lần sau gặp.
Cầu Chúa phù hộ vợ chồng ngài.
Anh quả thật không phải dạng vừa nhỉ?
Tôi chỉ là một thương nhân thôi.
Không, không!
Tôi để ý đến vợ chồng họ nãy giờ,
nhưng mãi không tìm được cơ hội bắt chuyện.
Nhưng anh lại làm thật dễ dàng!
Hồi mới vào nghề, tôi thấy thương nhân nào cũng như quái kiệt hết.
Thậm chí đến giờ một nửa số họ vẫn là quái kiệt, thôi thì cầu may vậy.
Nghe thế tôi cũng yên tâm phần nào.
Tôi tên là Zheren.
Tôi là một thương nhân mới vào nghề.
Tôi là Lawrence.
Hai người đi cùng nhau à?
Cô ấy là Holo, vợ tôi.
Hai vợ chồng làm ăn chung à?
Chắc anh trân trọng vợ mình lắm, trùm kín cô ấy trong áo choàng thế này.
Chắc nhờ Chúa dẫn lối chúng ta mới gặp nhau ở đây.
Tôi có thể nhìn mặt cô ấy không?
Phần thú vị nhất của một chuyến đi là sự phấn khích trước lúc khởi hành,
vũ khí đáng sợ nhất của một con chó là tiếng sủa của nó,
và một người phụ nữ sẽ đẹp nhất khi được nhìn từ phía sau.
Bất cẩn để lộ khuôn mặt được che giấu có thể làm tan nát những mộng tưởng.
Tôi không muốn làm thế đâu.
Chà, vợ anh cũng không vừa đâu.
Tôi cũng phải cố gắng hết sức mới xứng làm trụ cột trong nhà đấy.
Chắc nhờ Chúa dẫn lối nên tôi mới được gặp hai vợ chồng anh.
Vậy thì anh có thể…
Anh sẽ nghe tôi nói một chút chứ?
Thơm quá đi!
Khoai tây luộc và pho-mát dê!
Đợi chút.
Hả?
Lúa mì đấy à?
Tôi đã buộc một sợi dây da để cô có thể đeo lên cổ.
Thế thì tiện quá.
Nhưng mà…
- cái này ưu tiên hơn. - Đợi chút!
Gì nữa?
Túi lúa mì, dây da, khoai tây phủ pho-mát dê,
với tiền quyên góp cho nhà thờ, tốn lắm đấy.
Cô còn lấy bộ đồ tốt nhất của tôi nữa. Tôi sẽ bắt cô trả lại tiền hết đấy.
Anh nói xong rồi chứ?
Ừ.
Rau củ con người trồng ngon hơn mấy quả hạch nhiều.
Tôi cũng thích ý tưởng nấu chín rau củ của họ nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.