نخستین 200 خط.
Tập trước...
Mọi người đã có quyết định nào về vụ chàng cầu thủ chưa?
- Đi thôi. Đi thôi. - Griffin sẽ đổ hết cho cậu.
Tôi cấm bất kỳ thảo luận thêm nào
về vụ sát hại Lila Stangard,
như người đại diện cho Rebecca Sutter.
Thân chủ của cô vừa thú tội.
Thu lại trên băng cả rồi.
Tôi thường đòi một bữa tối trước khi đồng ý
hack trái phép vào máy tính của một quý bà giàu có.
Tôi là Kan.
Tôi dành 80 giờ một tuần tại Cơ quan trợ giúp pháp luật,
Đây là cách duy nhất để xóa bỏ DNA.
Michaela, đứng dậy đi.
Chúng ta cần phải rời khỏi đây. Cậu có hiểu không?
- Michaela! - Connor, thôi đi.
Michaela, chúng ta cần phải đi ngay.
Đứng dậy đi, được chứ? Michaela.
Chúng ta tiêu rồi.
Cô ta sẽ làm vỡ lở ra hết.
- Cô ấy sẽ ổn thôi. - Cậu mù à?
Cô ta sụp đổ rồi.
Bộ não nhỏ nhắn hoàn hảo của cô ta
không biết làm thế nào để xử lý được chuyện này.
Bất kỳ ai trong chúng ta biết cách à.
- Michaela, đứng dậy đi! - Đây là những gì chúng ta sẽ làm.
Hai cậu đưa Michaela vào rừng.
Tôi sẽ đưa Rebecca ra khỏi đây.
Chờ đã, cái gì? Cậu cứ... cậu sẽ đi sao?
Cô ấy thể có mặt ở đây. Cậu biết điều đó.
- Chúng ta tiêu thật rồi. - Sẽ ổn cả thôi.
Bây giờ cậu cần phải tin tôi.
Này, các cậu có trong đó không?!
- Ai vây? - Asher.
Tôi thấy xe của cậu ở lối vào, Connor!
Mở mẹ cửa ra đê.
Được rồi, cậu ta làm gì ở đây?
- Là lỗi của tôi. - Tất nhiên là lỗi của cô ấy.
Còn ai trồng khoai đất này nữa, nhỉ?
Michaela có ở trong đó với cậu không?!
Tôi muốn cái cúp của mình.
Mở cửa ra!
Tôi biết cậu đang ở trong đó!
Mọi người, cúi xuống.
Connor.
Mấy tên điếm thúi các người tính lờ tôi đi thật đấy hả?
Để tôi vào!
Các cậu bảo tôi chưa trưởng thành?!
Tôi là cái người trưởng thành, trưởng thành nhất đấy.
Chúng ta tiêu, tiêu thật rồi.
Cởi đồ ra đi.
Cậu chạy qua đây đấy à?
Phải. Giờ thì cởi đồ ra đi.
Tôi... Tôi phải đi làm,
và tôi... tôi có chút lo lắng rằng cậu có thể là một người nghiện tình dục.
Tôi đọc trong một cuốn sách về việc này, "The Velvet Rage."
- Nó thực sự... - Chúng ta còn trẻ, đầy nhiệt huyết, những chàng trai nước Mỹ.
Đừng biến tình dục thành một điều xấu.
Tôi chỉ muốn nói, tại sao chúng ta không làm cái gì đó bình thường một lần thôi,
Không phải là quan hệ?
Như là cùng ăn sáng hay... hay chơi trò giải ô chữ
hay bất cứ điều gì mà các cặp đôi... thường làm.
Cặp đôi?
Tiếp theo là gì?
Chúng ta thay đổi tình trạng quan hệ trên Facebook?
Tôi đến gặp mẹ cậu?
Cái đó... Đó... đó không phải điều tôi ám chỉ.
Cậu... tôi... tôi... tôi biết chúng ta không phải, như...
Cậu biết gì không? Tôi sẽ cởi đồ của mình.
Chúng ta sẽ quan hệ miễn là cậu lờ đi những gì tôi vừa nói.
Không, không, không, không, không. Xem cậu lăn tăn vụ đó thú vị hơn nhiều.
Đừng có nhìn tôi thế!
Tôi đã bỏ lỡ những gì thế?
Thực hả, anh bạn? Mông cậu không biết mệt sao?
Ai nói đó là mông của tôi?
Làm thế nào chúng ta có thể biết liệu lời thú tội
có phải là do bị ép buộc hay không, thưa quý tòa?
Cô Parks đã không cung cấp cho bên biện hộ cuốn băng video.
Bởi vì nó không được xếp là bằng chứng.
Như vậy, tôi trân trọng đề nghị rằng lời thú tội
không được xem xét trong việc thiết lập mức bảo lãnh.
Bản khai lời thú tội của cô Sutter là bằng chứng,
trong đó cô ấy thừa nhận đã thực hiện hành vi tội ác đặc biệt ghê tởm này.
Tôi hy vọng ngài sẽ yêu cầu mức bảo lãnh tối đa.
Thưa quý tòa, thân chủ của tôi là một người mảnh khảnh đúng nghĩa.
Thân chủ của cô nên cân nhắc đến điều đó
khi cô ấy thú nhận tội giết người.
Tôi yêu cầu phí tại ngoại là 1 triệu $.
Một triệu? Nhảy lap dances nhiều lắm mới có được đấy.
Cô ấy là người phục vụ, không phải là vũ nữ thoát y.
Rebecca, cho tôi biết mật mã điện thoại.
Chuyện bình thường, thẩm phán luôn luôn đặt
mức bảo lãnh ở những vụ lớn.
Điều sẽ giúp chúng tôi kháng cáo lại khoản tiền là
chúng tôi biết các chi tiết dẫn đến lời thú tội của cô.
Điều đó có nghĩa cô cần phải cho chúng tôi biết
mọi chi tiết kể từ khi bị bắt giam.
Cô có thể nhớ được hết chứ?
Rebecca?
Đây chính xác là những gì họ muốn...
rằng cô nằm cuộn tròn ở nơi nào đó tối tăm trong tâm trí của mình
và giữ im lặng trong khi họ xác định cô là ai.
Một kẻ buôn thuốc, vô giá trị điển hình.
Nhưng cô có thể được lắng nghe.
Và nó bắt đầu ngay tại đây với chúng tôi.
Tôi không làm việc đó.
Tôi không giết cô ấy.
Cô thú nhận rằng mình đã làm.
Họ làm tôi nói điều đó.
Tôi... Tôi chỉ muốn họ dừng lại.
Tôi muốn về nhà.
Nhưng họ nói rằng tôi không thể,
rằng Griffin đã nói với họ tất cả mọi thứ.
Wes đã đúng.
- Wes? - Cậu ấy nói là Griffin sẽ đổ hết tội cho tôi.
Cậu ấy đã đúng.
Là cái miệng rộng của cậu
đã đẩy thân chủ của chúng ta vào thú tội.
Nhưng tất cả những gì em làm là nói...
Hành vi của cậu khiến tôi bắt đầu tự đặt câu hỏi
liệu có phải cậu đang làm việc cho phía bên kia.
Cậu tốt hơn là nói cho tôi biết, từng chi tiết,
tất cả những gì cậu từng nói với cô ấy.
Em... đó là tất cả.
Không còn gì khác?
- Xin chào? - Ai đấy? Lila đâu rồi?
Cậu phải nói cho tôi biết có gì trong chiếc điện thoại đó.
Không.
Oh, có vẻ như chiếc cúp sẽ có chủ mới đây.
Cậu ấy bên vực cho thân chủ của mình.
Chúng ta không nên quan tâm nhiều quá đến cái cúp.
Cậu đã bao giờ tự ói khi nói mấy câu như thế chưa?
- Đó có phải là đại cương Tillman không? - Cái gì?
Ward Tillman.
Anh ấy giành được bằng khen Kepley cả ba năm ở trường Middleton.
Đại cương của anh ấy là Chén thánh đấy.
Đây là một trong những đại cương cũ của Kan.
Oh, giờ bạn trai của cậu cho cậu đại cương của anh ta à?
Cái gì tiếp theo? Herpes?
Chúng ta đổi được không?
Tôi sẽ đưa cậu tất cả mọi thứ từ nhóm nghiên cứu của tôi.
Không.
Laurel, ba ngày nữa là thi rồi.
Và đây có lẽ là lần đầu tiên
cậu thực sự nói đúng tên tôi.
Được thôi.
Nghe có vẻ như đến giờ của "sao băng" rồi.
- Anh chọn ai? - "Sao băng" là cái gì?
Gel vuốt tóc còn đóng băng trong huyết quản của tên này. Mặt đểu thì quá ngu để mà quan tâm.
Wallflower thì khá nhạy cảm.
Cược của tôi là nữ hoàng vũ hội.
Vết thương của cô ấy quá kín.
"Sao băng" là cái quái gì?
Chúng ta cần bản sao cuốn băng lời thú tội của Rebecca
và nhật ký giam giữ,
nếu không thì sẽ chẳng có chuyện cô ấy được tại ngoại đâu.
Hãy sáng tạo.
Cô ấy lấy chiếc cúp đi, phải không?
Cậu Gibbins bị loại khỏi vụ Sutter Rebecca.
Cậu không được nói hoặc thậm chí nhìn cô ấy
trừ khi tôi đặc biệt yêu cầu cậu. Hiểu chứ?
Đi thôi. Chúng ta có khách hàng mới đang chờ.
Marren Trudeau là người sáng lập và là C.E.O
của công ty môi giới chứng khoán Trudeau.
Công ty của cô ấy giao dịch 90 tỷ $ một năm.
Cô ấy là nhà môi giới chứng khoán được chọn vào dòng chính.
Và sở hữu bộ sưu tập phong phú nhất
các tác phẩm của Mapplethorpes trong thành phố,
Theo như google. Đúng dân chơi.
Có lẽ cô ấy có thể bán đi một bức, trả tiền bảo lãnh cho Rebecca.
Khách hàng của chúng ta bắt đầu từ bàn tay trắng,
dọn dẹp văn phòng để kiếm tiền học.
Bắt đầu giao dịch căn hộ của mình,
tạo ra con đường của mình để đến hạng nhất
trong lãnh vực nổi tiếng là của đàn ông.
Tôi cần các trò nhìn nhận vụ này một cách nghiêm túc.
Cáo trạng chống lại cô ấy là gì?
Giao dịch nội gián.
Nhìn giống kiểu mấy bữa tiệc của em.
Tất cả chúng tôi đều đang làm là việc của mình.
- Tôi không thể! - Chỉ làm việc của mình?
- Phải. Phải. - Cái đít chị đây này.
Lính của chú đang cướp bóc nới này
giống như ở buổi bán tống hàng hóa đi.
Và chú không có quyền.
Cô Trudeau, tờ lệnh này nói khác đấy.
- Oh, tờ lệnh này? - Phải.
Cô làm... cái...
- Cô đang đùa đấy à? - Đủ rồi. Marren.
Cô điên à?
Annalise Keating. Cáo trạng chính thức là gì?
Thân chủ của cô mua cổ phiếu của Edson Pharmaceuticals
trước phán quyết thuận lợi từ FDA
dựa trên thông tin thu được từ nội bộ.
Có từ nào trong đó bằng tiếng Anh không vậy?
Tôi vẫn thấy là không có bằng chứng
kết nối thân chủ của tôi với Edson Pharmaceuticals.
Phải. Tôi gần như quên mất phần đó.
Cô tránh qua chút được không?
Cô muốn bằng chứng?
No comments yet. Be the first to leave one.