نخستین 200 خط.
.: Biên Dịch :. SB Team
Vui lòng không xóa credits khi sử dụng phụ đề Vui lòng không xóa credits khi sử dụng phụ đề
Trong nhiều năm, hội moto Briton đã có mối bất hòa với cảnh sát Ý.
Người vợ thứ 2 của vua Cymberline, nữ hoàng có đội ngũ riêng của bà.
Nhưng bà hy vọng con trai bà sẽ kết đôi với con gái của vua, Imogen.v
Không hỏi ý bố mẹ, Imogen quyết định lấy Posthumus, cận vệ nghèo của vua.
Cuộc hôn nhân làm nhà vua nổi giận, gây ra hàng loạt sự kiện khủng khiếp.
Nhưng may mắn lại đến mà không báo trước...
Chàng trai tội nghiệp của ta.
1 tuần trước.
Nhìn đây anh yêu.
Chiếc nhẫn này là của mẹ em.
Cầm lấy đi anh.
Nhưng hãy giữ nó đến khi anh lấy vợ khác, khi Imogen đã chết.
Bằng cách nào?
Sao không cho anh cái khác mà lại là cái này?
Anh đã có rồi.
Giữ lấy nhé.
Cứ giữ nó ở đây, khi anh còn có thể cảm nhận được.
Vì anh...
Em hãy đeo cái này.
Ta đã cố để không thấy những thứ vớ vẩn trước mắt.
Nếu sau chuyện này mà ngươi lại chứng tỏ sự vô ích của mình,
thì ngươi sẽ chết.
Biến đi.
Mày là thuốc độc trong máu tao.
Không trung thành là điều bố không muốn nhất ở tuổi trẻ.
Con còn quá trẻ để hiểu.
- Con đã chọn được đại bàng. - Con chỉ chọn một kẻ ăn xin.
Nó không xứng ngồi lên ngai vàng của ta.
Đó là lỗi của bố khi con yêu Posthumus.
Bố đưa anh ta làm người bạn chơi cùng con.
Cái gì? Con điên rồi sao?
Sắp thôi.
Đồ ngốc.
Chúng lại đi gặp nhau.
Em vẫn chưa xong việc đâu.
Đi với con bé rồi giữ chặt nó.
Để đó tụi em lo.
Anh đi nghỉ ngơi đi nhé.
Con bé sẽ phải thấy máu chảy
mới biết tuổi trẻ bồng bột là rất nguy hiểm.
Không, cứ chắc chắn
là con không nên tìm ta,
sau khi biết đến những người mẹ kế
có ý đồ xấu xa với con.
Con là tù nhân của ta.
Nhưng cai ngục sẽ đưa cho con chìa khóa.
Không ngờ cô ta yêu tên đó và từ chối con.
Con bé bị bỏ bùa.
Não và sắc đẹp của cô ta không đi cùng nhau.
Con bé không phải là món quà cho những kẻ ngốc.
Nó đã là một người hầu trung thành của anh.
Em tin là vẫn sẽ như thế.
Nói trước nhé, mọi người phải làm quen với anh chàng này,
một người bạn quí giá của tôi đấy.
Bố anh ấy và tôi từng phục vụ chung trong quân ngũ.
Này anh, chúng tôi biết nhau ở Orleans.
Lúc đó, tôi là một người du hành trẻ tuổi.
nhưng theo tôi đánh giá,
hành lý của tôi khá là nhẹ.
Nó có gì khác biệt không?
An toàn mà nói, đó là sự cạnh tranh trước công chúng.
Khi chúng ta còn đang bận rộn tìm cách ve vãn mấy quí cô,
thì anh chàng này đã chạm đến
và được sự chấp thuận
của một quí cô đức hạnh, khôn ngoan,
quí phái, ngay thẳng,
và kiên nhẫn hết mức trong số những quí cô ở Pháp.
Cô gái đó chắc chắn không còn sống,
hoặc là anh ấy chỉ tưởng tượng.
Cô ấy vẫn luôn giữ đức hạnh, và tôi thì vẫn kiên trì.
Nếu cô ấy có tồn tại thì tôi đã thấy rồi,
viên kiêm cương của anh chắc chắn đã được mọi người ca tụng.
Tôi tin rằng cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời
nhưng tôi chưa từng thấy viên kim cương nào đáng giá
- như của anh. - Tôi ca ngợi cô ấy thật lòng.
- cũng như viên đá của tôi. - Thế anh xem cô ấy là gì?
Hơn tất cả những kì quan trên thế giới.
Thế thì chắc cô ấy cũng không còn trên đời hả
hay là bị một kẻ nhỏ mọn nào giấu kín rồi.
Anh nhầm rồi.
Chiếc nhẫn có thể bị bán hoặc bị cho đi.
Nhưng con người không phải là thứ để bán,
mà là món quà của thần linh.
Cái mà thần linh mang tặng anh sao?
Đó là ân huệ mà tôi sẽ giữ chặt,
Anh có thể mang cho cô ta một chức danh,
nhưng anh biết mọi người sẽ nghĩ thế nào rồi đấy.
Thôi bỏ đi, các quí ông.
Không,không, không.
Tôi thách anh đánh cược chiếc nhẫn,
điều mà tôi nghĩ là nó hơi bị phóng đại quá.
Nhưng tôi sẽ đặt cược sự tự tin của anh to hơn
danh tiếng của cô ta nhiều.
Anh muốn chọn quí cô nào?
Quí cô của anh, người mà anh nghĩ là an toàn.
Tôi đặt cược 10.000 với chiếc nhẫn của anh.
Hãy cho tôi biết nơi cô gái ấy sẽ đến cùng anh,
không cần báo trước gì cả
và tôi sẽ lấy làm vinh dự được diện kiến cô ấy
điều mà anh nghĩ là có thể.
Dù cho anh mua thể xác của ai đó với 1 triệu đồng,
anh không thể ngăn nó bị mê hoặc.
Tôi thách anh đấy, đây là chiếc nhẫn của tôi.
Nếu tôi không làm anh bị tổn thất gì cả
về cô gái của anh
thì 10.000 này là của anh, cùng với chiếc nhẫn.
Đủ rồi, dẹp trò này đi.
Tôi chấp nhận điều kiện này, hãy kí tên đi.
Nếu anh có thể mê hoặc cô ấy
và thẳng thắn cho tôi biết là tôi bị ảo giác,
thì tôi không còn là kẻ thù của anh, cô ấy không đáng để tranh cãi.
Nếu cô ấy không bị mê hoặc,
và những lời nói của anh xúc phạm cô ấy...
thì anh sẽ phải trả lời với thanh kiếm của tôi.
Bắt tay, chàng Covenant.
Bác sĩ.
Ông có mang thuốc theo không?
Có thưa nữ hoàng.
Chúng đây.
Nhưng tôi nói trước, vì lương tâm của tôi yêu cầu,
dù Người đã ra lệnh cho tôi tạo ra nó.
Đây là loại thuốc độc khủng khiếp nhất,
nó sẽ tạo ra cái chết đau đớn,
nhưng từ từ, chậm rãi.
Ta sẽ kiểm tra sức mạnh của nó
lên một vài sinh vật không đáng để treo cổ
nhưng không phải con người.
Không còn việc gì nữa, khi nào tôi gọi thì đến.
Chào nữ hoàng.
Đại sứ từ Rome.
Caius Lucius.
Một người bạn đáng giá.
Albeit lại tức giận lúc này,
nhưng đó không phải là lỗi của anh ta.
Ta phải chấp nhận anh ta vì danh dự của chủ nhân anh ta.
Con trai yêu quí, chúng ta cần phải nhờ con
đi gặp anh chàng Ý này.
Tại sao chúng tôi phải trả tiền?
Nếu Caesar có thể che mặt trời bằng 1 cái khăn
hay là bỏ mặt trăng vào túi,
chúng tôi sẽ trả tiền cho ánh sáng.
Hoặc là, không trả nữa.
Anh nên biết là, trước khi người ý
yêu cầu đưa tiền, chúng tôi là người tự do.
Tham vọng của Caesar là quá lớn
nó đã vươn xa đến gần hết các nơi trên thế giới.
và gần như muốn thao túng cả chúng tôi,
điều mà không thể chấp nhận được với con người ở nơi này.
ĐIều mà chúng tôi không thể để nó xảy ra.
Tôi rất tiếc, Cymbeline, tôi phải nói rằng
Augustus Caesar không chấp nhận có kẻ thù,
mục tiêu của chúng tôi không phải là thao túng,
và đối với chúng tôi không muốn bị quản thúc bởi ông ta
Đối với một vị vua lại càng không.
Thế thì hãy nghe rõ: Chiến tranh và sự rối loạn.
Điều đó là không thể tránh khỏi.
Ai thắng thì có tất cả.
Thượng lộ bình an.
Chúng tôi không trả tiền để bị dắt mũi đâu.
Hắn có vẻ bực bội,
nhưng chúng ta cũng đã có chút cân nặng rồi.
Ồ, người chồng này,
người trị vì ngai vàng của em.
Một chàng trai quí tộc đến từ Rome với một lá thư.
Posthumus vẫn an toàn
và chúc Người luôn khỏe mạnh.
Cám ơn.
Anh luôn được chào đón ở đây.
- Sức khỏe của anh ấy thế nào? - Vẫn tốt.
Anh ấy vẫn vui vẻ chứ?
Không có gì lạ lùng cả, vẫn vui vẻ cùng mọi người.
Anh ấy được gọi là người tiết lộ.
Khi anh ấy ở đây, anh ấy có hơi buồn phiền.
Và tôi không biết tại sao.
Tôi chưa từng thấy anh ta buồn.
Anh nhìn tôi kì lạ vậy.
Điều gì làm cho anh nhìn tôi thương hại như vậy?
Đáng tiếc.
- Tại sao vậy? - Người khác cũng thế.
Tôi định nói rằng, hãy tận hưởng...
Nhưng đây là nơi của thần linh không phải của tôi.
Dường như anh biết gì đó về tôi,
hay điều gì liên quan đến tôi.
Xin anh đấy, sợ hãi thứ gì đó
còn đau hơn là biết chắc nó sẽ làm mình đau.
Chắc chắn là thế dù ở hiện tại hay quá khứ,
cứ nói đi...
Nói hết cho tôi biết và đừng ngập ngừng.
Giá như tôi được hôn lên đôi má này.
Bàn tay này, dù ai đã từng nắm giữ,
cũng sẽ phải thề trung thành mãi mãi,
Đôi mắt tôi bị cầm tù bởi vẻ đẹp này,
và chỉ có ở đây, dù có bị nguyền rủa,
với đôi môi căng mọng...
Như những bậc thang trong thủ đô,
khiến ta dù có xuống địa ngục cũng đáng
Tất cả những thứ này cùng một lúc tạo ra dòng điện
một linh hồn thuần khiết, làm tan chảy
No comments yet. Be the first to leave one.