نخستین 200 خط.
Thực đơn đồ uống
Quý khách muốn gọi món gì ạ?
Cần tôi giúp chứ?
Có vẻ anh không thuộc đất nước biết nói tiếng Anh rồi.
À, Nhật Bản, Nhật Bản, Nhật Bản đó.
Xin chào quý khách!
- Tôi xin lỗi vì đã để quý khách phải đợi. - Lại uống loại lần trước đúng không?
Mà sao anh chọn lâu vậy? Kem tươi hả?
Tất nhiên phải phủ một lớp kem tươi rồi.
Cũng đừng quên cho anh thêm một shot đó.
Anh điên hả, uống đại đi. Mắc lắm.
Dù gì em cũng dùng phiếu tặng quà qua tin nhắn mà.
Đồ keo kiệt!
Này hai cậu, tôi xin lỗi!
Cậu có thể viết đồ uống mình muốn…
Cho tôi một ly double espresso phủ kem tươi và nhiều si-rô caramel, size lớn.
Và một ly Java Chip Mocha Frappuccino, size lớn nữa. Cảm ơn anh!
Vâng.
Nghe rồi chứ?
Thêm shot chưa đó?
Là double shot đúng không?
Double shot espresso phủ kem tươi…
Cho tôi double shot espresso thêm một shot nữa.
Thêm shot.
Vâng.
Sao em cứ dùng cái này hoài vậy? Có tác dụng gì đâu.
Anh đúng là không biết gì.
Phải dùng cái này mấy cái xe hơi mới không bấm còi chứ.
Biết người ta không nghe được, bọn họ phải tự lo mà tránh đi.
Cái này gọi là tinh ranh đó!
Tập 1
Anh mình là người khiếm thính.
Cháu chào chú!
Ừ, Eun Gyeol đến rồi à!
Eun Gyeol đã đến rồi hả?
Vâng, cháu cảm ơn ạ.
- Chào Eun Gyeol! - Cháu chào chú ạ.
Ừ. Nguy hiểm lắm! Con phải nắm lấy tay lái chứ.
Đừng có chạy nhanh quá, té bây giờ.
Em đừng làm vậy mà.
Ba mẹ tôi cũng là người khiếm thính.
Chỉ có tôi là không phải thôi.
Tôi có thể nghe được, có thể nói được.
Bàn này hết gà rán rồi.
Vâng, cháu đến đây.
Hôm nay là bữa ăn đặc biệt.
Bữa ăn đặc biệt.
Eun Gyeol của chúng ta hôm nay cũng biết giúp đỡ ba mẹ à?
Ôi trời, cái thằng bé đáng yêu này!
Cháu học giỏi không đó?
Dạ giỏi một xíu.
Được đứa con trai như cháu mười đứa chú cũng nuôi.
Thì đó.
Đợi đã nào.
- Này, cho cháu. - Dạ thôi ạ.
Cháu mà nhận là ba la đó.
Nhận đi, cái thằng bé này.
Thay vào đó cho chú thêm hai chai rượu gạo.
Dạ vậy không được.
Chú mà say là sẽ xảy ra tai nạn.
Mỗi người chỉ được một ly thôi.
Nhưng bù lại, cháu sẽ nén chặt tay cho thật đầy.
Được lắm.
Hàng giao đến rồi đây.
Chú đến rồi à?
Ừ, chào Eun Gyeol.
Ôi chà, mọi người bận bịu nhỉ.
Xin chào cả nhà.
Sao thế? Hàng có vấn đề ư?
Mẹ bảo chú đem về ngay đi.
Cháu bảo sao?
Mẹ bảo nếu như chú cứ giao hàng tồn không bán được,
là mẹ sẽ ngừng lấy hàng ở bên chú.
Chú làm thế hồi nào?
Đây là đồ ăn dành cho những người đổ mồ hôi sôi nước mắt làm việc chăm chỉ.
Nên mẹ bảo chú đừng lấy nguyên liệu ra đùa giỡn.
Thiệt cái tình.
Lấy ra đùa giỡn? Ai cơ? Chú ấy hả?
Mẹ không nghe được, không nói được chứ không có khờ khạo.
Bảo chú đừng nghĩ đến việc lừa mẹ.
Từ đó đến giờ, mẹ bỏ qua là vì ba cháu.
Nhưng bây giờ mẹ bảo không nhịn được nữa.
Mẹ bảo sẽ xem lại chỗ nguyên liệu,
mà chú giao lại vào ngày mai rồi mới thanh toán số tiền hàng tháng này.
Ôi trời, sao chú cứ có cảm giác như bị cháu mắng vào mặt thế này?
Câu cuối là do cháu tự bịa ra...
Không phải đâu hả?
Giáng sinh vui vẻ!
Giáng sinh vui vẻ!
Sao con thức dậy?
Con thức giấc vì nghe thấy tiếng nhạc thánh ca và tiếng tuyết rơi.
Tuyết rơi đâu có phát ra tiếng hả con?
Lỗ tai con nghe thấy.
Nghe tiếng ra sao?
Tiếng của nó khiến lòng ấm áp, giống như mẹ phơi đồ dưới ánh nắng vậy đó.
Tuyết lạnh nhưng âm thanh của nó ấm ư?
Có vẻ Eun Gyeol nhà ta sẽ trở thành nhà thơ ha.
Ơ, tuyết rơi nhỉ?
Chúng ta ra ngoài nặn người tuyết đi.
Anh ơi!
Mẹ ơi, ba ơi, mẹ ơi!
Mẹ ơi, ba ơi, anh!
Cái kia sắp rơi xuống rồi, nhanh lên!
Mẹ bảo khu vực gần tòa nhà đang xây dựng nguy hiểm lắm, đừng đến gần mà.
Ba cứu con rồi còn gì.
Nhỡ đâu Eun Gyeol cũng ở đó thì sẽ ra sao?
Ba ơi. Nếu con với anh, hai đứa cùng gặp nguy hiểm
ba sẽ cứu ai trước?
Ba ơi, con hỏi là lỡ như con với anh cùng gặp nguy hiểm,
ba sẽ cứu ai trước?
Sẽ thú vị lắm đây.
Nếu em, Eun Ho và Eun Gyeol gặp nguy hiểm cùng lúc,
anh sẽ cứu ai trước?
Mình thấy hối hận rồi. Thà đừng hỏi còn hơn.
Tất nhiên là...
Kể từ hôm đó, trong từng phút giây trọng đại trong đời,
tôi đều nhớ đến câu trả lời của ba.
Và tim tôi lại thấy đau nhói.
Nhà mình có mấy tầng vậy?
Mọi người đến rồi à?
Mẹ ơi, cô chủ nhà kìa.
Đến sớm thế?
Mọi người biết chứ? Tôi cho thuê cực rẻ, rẻ hơn hẳn giá thị trường khu này đấy.
Cô ấy nói là giá nhà này rẻ, hỏi chúng ta biết chứ?
Ôi trời, những người ở tòa nhà này đều cảm thấy e ngại,
nên tôi đã tìm gặp từng người và thuyết phục họ.
Những việc khác tôi không biết, nhưng sẽ không có chuyện ồn ào gì đâu.
Tôi là người khá thích yên tĩnh nên với những người khuyết tật đây...
Tôi không hề có thành kiến gì cả.
Cô ấy nói là chào mừng chúng ta.
Bảo chúng ta mau chuyển đồ qua đó đi.
Hả?
Sao ba mẹ cháu lại nhìn cô cười vậy?
Không phải là cháu chửi cô đấy chứ?
Không có ạ.
Cháu đã truyền đạt đúng ý cô nói mà.
Vậy sao diễn đạt ngắn quá vậy?
Cô nói cực dài luôn mà.
Nếu cô không còn dặn dò gì nữa giờ cháu đi chuyển đồ được chưa ạ?
Ừ, cứ chuyển đồ lên đi.
Cháu chào cô ạ.
Trời đất ơi!
Đây là trò lừa đảo mà mình mới chỉ nghe kể đó sao?
Byeong Ho à, con đang ở đâu đấy?
Ba và mẹ sau này sẽ có nhiều khi về muộn.
Nếu có chuyện gì con nhớ gọi điện ngay nhé.
Đã biết chưa?
Tan học thì ghé quán ăn cơm rồi hãy về.
Bữa tối mẹ sẽ mua cơm hộp nên nhớ đem về nhà ăn.
Tuyệt đối không được bật bếp ga.
Đúng không ạ?
Đến rạng sáng ba mẹ sẽ về nhà...
Nhất định con với anh sẽ ở bên nhau.
Giờ con gấp lắm rồi,
mà vẫn phải đi vệ sinh chung với nhóc này à?
Xin chào.
Cháu là Yeom Byeong Ho, con trai chủ nhà sống ở tầng 4.
Mẹ kêu cháu qua chào hỏi nên cháu đến đây ạ.
Ừ, chào cháu.
Xin chào.
Bạn là Ha Eun Gyeol à?
Cháu có thể đi chơi cùng Eun Gyeol không?
Tại cháu muốn đưa bạn đi xem xung quanh.
Tất nhiên là được chứ.
Anh mình đi cùng được không?
Mẹ mình bảo là chỉ được làm thân với người học giỏi là cậu thôi.
Hôm nay là buổi tụ họp của học sinh lớp 4 nên lần sau cùng đi chơi với anh cậu nhé.
Vậy cũng được chứ?
Tất nhiên rồi.
Sao tự dưng ngừng lại vậy?
Cậu cứ biết vậy đi.
Né chỗ đó ra là thượng sách.
Nghe nói ông lão ở tiệm nhạc cụ đó ăn thịt con nít đấy.
Cậu đi tin chuyện đó sao?
Thằng nhóc này, nói vậy mà còn không hiểu.
Câu đó có nghĩa là,
ông ta có đeo xích ở chân.
Làm gì đấy, mau lên.
Không không, ăn cái này đi, ăn nhanh lên.
Mau lên mau lên.
Cho mình đi. Cậu ăn cái đó đi.
- Đây hả? - Không, đằng kia kìa.
- Đâu thấy gì đâu. - Đây nè.
Làm gì vậy hả?
Eun Gyeol, mau về nhà nào.
Sao vậy, đang vui mà.
Sao lại để kẻ tấn công đi giúp mình chứ, trung tâm bị xuyên thủng hết rồi kìa.
Chết mất tiêu rồi, thiệt tình.
Mẹ với ba giờ phải ra nhà hàng.
Còn mình anh con thôi.
Về nhà nhanh lên con.
Con biết rồi.
Xin lỗi các cậu, mình về trước nha.
Nó kê mặt vào điện thoại làm trò gì đấy?
Nói chuyện bằng tay đấy.
Nhìn chướng lắm, sau này đừng có dắt nó theo nữa.
Nhịn chút đi.
Có chuyện cần dùng tới nó đấy.
Các em biết mai là ngày kiểm tra toán đó chứ?
Vâng ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.