Whindersson Nunes: My Own Show!

Whindersson Nunes: My Own Show!

Whindersson Nunes: É de Mim Mesmo

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Whindersson Nunes My Own Show! WEBRip Netflix vi
ناشر mochioka
Phụ đề từ Netflix. Biên dịch: Nguyễn Thị Khánh Ly.

برچسب‌ها

webrip
web
BRip
تاریخ انتشار: 2023-02-28
تعداد دانلود: 13
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

- Chào buổi tối. Anh thế nào? - Xin chào.

HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT NETFLIX

Vừa bắt đầu diễn. Không sao, theo tôi.

Cứu với, tôi khát. Cho tôi một ly nhé, anh bạn?

Cảm ơn vương tử của tôi.

Chết tiệt!

Nhạc nhẹ.

Hôm nay sẽ khác, anh bạn.

Hôm nay sẽ…

khác.

Thay đổi.

Thánh thần ơi!

Màu sắc làm mình kinh ngạc. Tuyệt thật.

Tôi không có chìa khóa thẻ, anh bạn.

Whindersson!

Cái tên xấu xí mà đám đông hô nghe có vẻ hay đấy.

Whindersson!

Whindersson!

Buổi tối vui vẻ!

Buổi tối vui vẻ, người Manaus!

Ôi, thật quá tuyệt luôn! Buổi tối vui vẻ. Vỗ tay vì các bạn nào.

Cảm ơn rất nhiều! Cảm ơn!

Mọi người đều an toàn.

Tất cả đều đeo khẩu trang. Đang an toàn chứ?

Có!

- Tiêm vắc xin chưa? - Rồi!

"Tiêm mũi của Brazil, tôi sẽ chả vào được công viên Disney World".

Bạn sẽ chả đi đâu cả, đồ khốn, giờ không phải lúc.

Các bạn vẫn đang cẩn thận chứ? Họ đã nới lỏng các hạn chế rồi.

Mới đầu, điên rồ. Tất cả đều đeo khẩu trang, chạm khuỷu tay.

Người ta đeo mặt nạ hàn để che mặt.

Giờ thì không vậy. Bạn nói: "Chết, quên khẩu trang rồi".

"Dùng của tôi đi. Bố và tôi thay phiên đeo đó".

Họ đang dùng chung khẩu trang. Khó mà an toàn.

Ở Brazil, nó đắt lắm.

Khẩu trang đẹp các diễn viên đeo, loại còn chẳng ngửi thấy mùi xì hơi,

thì là 50 real ba cái.

Là 50 real ba cái đó, anh bạn.

Hồi năm 2006, có bài hát này bảo:

"Cho tôi mông bạn và tôi sẽ cho bạn mười real".

Năm 2006, mười real là có thể tới từ phía sau.

Ngày nay, bạn chả an toàn nổi, người anh em.

Tất cả rất là khác, anh bạn.

Đại dịch mang tới chuyện kỳ lạ. Seu Jorge là hàng xóm của tôi.

Seu Jorge, ca sĩ này sống ở đó, cạnh nhà tôi.

Tôi không ghé qua được vì đại dịch.

Tôi đi bộ qua và gợi ý. Tôi qua nhà chú ấy, hát:

"Cắt tóc ngắn…"

Chú ấy đang làm vườn, nói: "Ai đó?". Tôi hát:

"Ở thẩm mĩ viện…"

Chú ấy biết tôi sống gần đó và gọi tôi qua.

Lúc đó tôi đang run.

Tôi gõ cửa, đi vào. Ngôi nhà to khủng. Tôi cứ thế bước vào.

Điều thú vị, ở nhà họ gọi chú ấy thế nào?

Jorge. Vậy thôi.

Tôi tưởng người ta sẽ gọi chú ấy là ông Seu Jorge cơ.

Tôi vào, và ai ở đó? Rapper Mano Brown.

Tôi thề, Mano Brown đang ngồi trong phòng bếp.

Ôi lạy Chúa. Tôi bị lo lắng.

Tôi căng thẳng.

Tôi không nói nổi. Giọng họ dày lắm.

Seu Jorge đang nói: "Trong chế độ độc tài, mọi thứ khác lắm".

Mano Brown: "Chuyện gì, anh bạn?".

Rất khác. Và tôi ở đó với giọng the thé.

"Cháu nghĩ sao?". Tôi nói: "Cháu chịu. Hỏi họ ấy".

Tôi có thể nói gì chứ?

Điên rồ, nhỉ?

Điên, trời. Đại dịch dữ dội. Chả còn sự kiện trực tiếp nữa.

Trước đại dịch, tôi đi lưu diễn thế giới.

Chưa từng nghĩ được diễn hài độc thoại quanh thế giới.

Giữa chuyến lưu diễn, "đại dịch dữ dội".

Tôi buồn, cảm thấy trầm cảm.

Tôi mất tầm sáu tháng chả làm gì.

Không TV, không video, không công việc, không gì cả.

Tôi buồn, bạn tôi ơi. Không có động lực.

Người ta chỉ toàn nói về chuyện đó. Một chương trình truyền hình gọi.

"Hãy nói về trầm cảm và giúp một số người đi".

Tôi đồng ý: "Tuyệt. Hay đấy". Họ đã phỏng vấn tôi.

Sau đó, bất cứ ai nói về trầm cảm là tới chỗ Whindersson.

Giờ tôi là cậu bé trên áp phích về trầm cảm hả?

Tôi đến đó, chả ai vỗ tay. Họ kiểu…

Không. Tôi đâu có thích.

Tôi bắt đầu từ chối các lời mời lên TV.

Cô này làm việc với tôi… Xem nào.

Khi một nghệ sĩ nghỉ ngơi là ai đó đang mất tiền.

Ai đó luôn thúc bạn: "Này, anh bạn, bắt đầu đi".

Cô gái làm việc với tôi cứ nói:

"Anh đang không lên TV. Ra ngoài kia đi. Họ sẽ quên anh mất".

Tôi bảo: "Quý cô, tôi chả có tâm trạng.

Tôi không muốn nói hoài về mấy chuyện nặng nề".

Cô ấy nài: "Lên TV đi. Anh sẽ giúp nhiều người mà".

"Tôi lên chương trình đó rồi". Cô ấy nói: "Đối thủ của họ muốn có anh".

Tôi nói: "Họ có thể xem chương trình đầu tiên đó".

Trầm cảm không thay đổi theo kênh.

Chết tiệt!

Thôi đi, nhé!

Và kênh kia thì lồng quảng cáo vào.

Chết tiệt hết!

"Cho phỏng vấn đi".

"Quý cô à, tôi không nói về trầm cảm nữa".

Nó thành khuôn mẫu. Trầm cảm? Tới anh ta.

Không có tâm trạng.

Đúng lúc tôi phẫu thuật hậu môn xong.

Các bạn và tôi thôi. Giữ bí mật đó.

Tôi đã phẫu thuật. Tôi bị đau.

Nó làm tôi khó chịu một thời gian.

Ngày nào cũng đau.

Thật phiền nhưng nó luôn ở đó.

"Cái quái gì vậy?". Tôi chỉ ngồi một bên thôi.

Đau. Tôi ngồi một bên.

Sau một thời gian, nhìn như tôi đang để ý tới mọi thứ ấy.

Tôi ngồi như thế này.

"Ôi, vậy là anh đã mua xưởng gỗ hả?".

Tôi về nhà và nói: "Để mình xem". Tôi bắt đầu chọc. "Lỗ hậu của mình à?".

Tôi sờ soạng mình.

"Lỗ hậu của mình.

Cái quái chết tiệt.

Họ sẽ cắt cụt lỗ hậu của mình mất. Chúa ơi, mình sẽ gọi mẹ".

Bạn có thể nói với ai về chuyện này?

Dĩ nhiên là mẹ rồi. Nhưng các mẹ sẽ không nói tới một số chuyện.

"Mẹ, mông con thấy lạ lắm". Bà nói: "Whindersson,

mẹ không giúp được đâu.

Nói chuyện với anh con về nó đi".

Anh tôi là bác sĩ thú y.

Thật vậy. Tôi gọi cho anh. Anh ấy là một người cục cằn nhất tôi biết.

Thông minh, nhưng thô lỗ.

Anh ấy sống ở miền quê và không thể đến

vì một con bò đang đẻ ở trang trại.

Anh ấy ở đó hành xử như anh hùng trang trại vậy.

Biệt danh của anh ấy là Joe. Thế là tôi gọi cho Joe: "Anh Joe,

Mông em thấy lạ lắm".

Anh ấy ở quê và nói: "Chúa ơi…

Đau không?".

"Có, có đau". Anh ấy nói: "Thử dầu phanh đi".

"Sẽ dừng đau à?". "Nếu nó dừng được cái xe tải…".

Chết tôi.

Nó sẽ dừng cơn đau mông của tôi ư?

Tôi đáp: "Có lý!".

Không, thực sự thì tôi muốn biết tôi nên làm gì.

Tôi gọi cho ai?

Tôi có nên cạo nó không? Tôi đi đâu?

Tôi như vậy suốt một tháng. Tôi không bước đi nổi.

Nằm hoặc đứng, không ngồi, đau kinh khủng.

Tôi chỉ có thể bước đi như Charles Chaplin.

Tôi không thể chùi mông cho đúng. Như lau cái màn hình cảm ứng ấy.

Như này. Thế này đây.

Kinh khủng. Không mong ai bị vậy đâu.

Chúa ơi! Và cô này làm phiền tôi.

"Anh sẽ không lên TV sao?".

"Nghe này, quý cô.

Tôi không ngồi xuống được.

Tôi chả muốn nói chuyện".

"Anh phải đi". Tôi nói: "Chúa ơi, không hiểu à?

Chả ngồi nổi. Khỏi nói".

Hai lý do hay để khỏi đi đâu: Không ngồi, không nói chuyện.

Cô ấy hỏi: "Anh sẽ đi đâu?". "Mỗi chương trình Chủ Nhật đó thôi".

Bọn tôi sẽ đứng và anh ta chả để tôi nói.

Chà…

Bạn tôi…

Không, không làm nổi.

Tôi đã ở nhà, không làm gì.

Tôi không ngồi nổi, chỉ nằm hoặc đứng.

Tôi đã cày phim dài kỳ Mười điều răn của Chúa .

Người Brazil đóng giả thời Trung Cổ.

"Gã từ Nazareth tới đây".

Tôi đã nghĩ: "Chết tiệt, anh bạn!

Lãnh tụ tôn giáo Moses có vẻ loạn trí".

Gã lướt sóng đó làm gì ở khu vực Mesopotamia?

Cha thánh thần ơi!

Tôi đã chơi cùng lũ chó. Tôi yêu chó.

Tôi luôn yêu chó.

Hồi nhỏ tôi không có chó. Tại mẹ tôi ấy.

Các mẹ không muốn các con nuôi chó

vì trẻ con có thể giết chúng.

Vô ý.

Trẻ con nghĩ chúng dễ thương. Đời đâu có dễ thương.

Tôi giữ con chó dưới giường 20 ngày.

Mẹ phát hiện ra. Con chó sắp mù. Nó đã quen với bóng tối.

Nó nhìn như con cá từ tàu Titanic vậy.

"Tôi thấy ánh sáng!". "Yên. Mẹ sẽ thấy mày đó".

Tôi nhét nó vào.

Mẹ tìm thấy nó, nói: "Trả lại nó đi".

"Ôi mẹ, con muốn một con chó!".

"Bỏ nó xuống. Thả nó đi". Tôi làm vậy.

"Giờ đi đi".

"Mẹ, nó yêu con này".

"Không, nó chả yêu đâu".

Tôi cho nó ăn từ cái hũ bơ rỗng.

Tôi đổ sữa và mang đến cho nó.

Nó bắt đầu uống. Rất dễ thương! "Phải, uống đi!

Ôi, mày thật dễ thương!".

Nó xong rồi hả? Tôi cho nó thêm.

Con chó no bụng, nó định bỏ đi.

Tôi xoay nó lại. "Uống đi.

Mẹ mà thấy mày là sẽ giết tao hoặc mày đó".

Điên rồ!

Lũ chó. Con chó đầu tiên của tôi là Amora.

Nó là chó Pomeranian thuần chủng.

Con bé tí sống trong căn hộ.

Đem nó ra, để nó xuống, nó kiểu…

Whindersson Nunes: My Own Show! subtitles in other languages

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left