نخستین 200 خط.
Tao nghĩ nó chết rồi
Đừng bao giờ, bất cứ dịp nào, nhắc lại chuyện này nữa
Mày còn chờ gì nữa?
TAO VẪN BlẾT HÈ RỒl MÀY ĐÃ LÀM GÌ!
Khi mày để mặc ai chết, phải chắc rằng nó thật sự chết!
Thưa Cha, con đã phạm tội.
Một năm nay con mới xưng tội.
Con không hề kể chuyện này với ai.
Kể cả mẹ con, cảnh sát, thậm chí bạn bè con.
Trừ những người có mặt ở đó.
Nay họ không còn lui tới nữa.
- Cha thấy đấy, con... - Sao?
Con đã giết hắn ta.
Nhưng đó là một tai nạn, một tai nạn khủng khiếp.
Con đã cố quên, nhưng không quên nỗi.
Tiếp tục đi.
Con gặp nhiều giấc mơ.
Những giấc mơ thật khủng khiếp.
Người đó lúc nào cũng lởn vởn gần con.
Hắn là kẻ sát nhân. Hắn đã giết Barry và Helen.
Hắn định giết cả con, nhưng con tránh được.
Chắc con phải tập quen với việc này mất.
Tập sống với nó. Đối mặt với sợ hãi và tội lỗi.
Cuối cùng là tên hắn:
Ben Willis.
- Ben Willis. - Ta biết.
Cha biết?
Làm sao Cha...
Ta biết hè vừa rồi con làm gì.
Rất mừng vì cô thấy môn khoa học Chính trị rất sinh động, cô James ạ.
Xin lỗi.
Khoan đã Julie. Cậu không sao chứ?
- Không sao. - Chắc không?
- Cậu có vẻ không ổn. - Mình lại mơ nữa, Will ạ.
- Kẻ trong phòng tắm ấy à? - Không, trong nhà thờ.
Rất thật. Mình cảm thấy cả hơi thở của hắn.
Mình cứ tưởng đã hết mơ. Nhiều tháng nay không gặp rồi.
- Phải có thời gian. Rồi sẽ đỡ thôi. - Không thể tệ hơn nữa được.
Đó có phải lần đầu mình hoảng loạn trong lớp đâu.
Mình không sao học nỗi, không sao ngủ nỗi.
Mình rớt mất.
Chúc mừng ngày 4 tháng 7!
Cách đây một năm rồi.
Đó là ngày lễ.
Có vậy thôi. Bình tĩnh lại đi.
Mình đang cố, nhưng mình cứ thắc mắc, tại sao mình lại tới đây.
Để thoát khỏi Southport à?
Đúng. Mình nhớ ra rồi.
Thế mùng 4 này cậu ra ngoại ô chơi chứ?
Không, chắc mình ở lại học thi.
- Niềm vui của học hè. - Đúng.
- Cậu không sao chứ? - Không sao.
- Chắc không? - Chắc.
- Thật sự không sao chứ? - Thật sự không sao.
Cám ơn cậu đã nói chuyện với mình.
- Cậu tốt với mình quá. - Thế hả?
Rồi.
Gặp lại sau.
Tạm biệt.
Ray. Chào. Anh làm gì ở đây vậy?
Anh đến từ sớm.
Anh chàng nào đấy?
- Will, bạn em. Anh sẽ thích cậu ta. - Ừ.
Tụi em chỉ là bạn thôi.
Ai học ở ban Sử cũng cố tìm một cô gái
Đầu tiên làm ''bạn thân''.
Em chuẩn bị đi chưa? Anh có xe tải đấy.
Em biết thủ tục rồi. Ở Ollice có cua luộc...
Đám rước nữ hoàng khoa y nữa.
Đó là một thị trấn nhỏ nhưng đáng yêu.
- Ray, em không thể. - Không thể cái gì?
Em cảm thấy còn một phần nhỏ của em chưa lành để trở về.
- Xin hãy hiểu cho em. - Anh hiểu.
Không phải như vậy. Không phải là anh.
Tất cả là em. Trong đầu em này.
Em muốn trở về. Em muốn yên ổn. Em muốn sống với anh.
Em muốn mọi việc như ngày trước. Nhưng không được.
Sao anh không ở lại trên này?
Trên sông có bắn pháo hoa, cả triệu việc để mà làm.
Anh phải làm việc, Julie.
Tàu của anh đang ở Southport, nhớ không?
Nhưng này, không sao.
Chỗ của em là khoa y cho nên...
Có lẽ cả anh nữa.
- Ray! - Dẹp đi.
Em sợ, thế thôi.
- Cậu làm gì trong tủ của mình? - Mình tưởng cậu ra ngoại ô rồi.
Cậu làm quái gì trong tủ của mình vậy?
Mình tính mượn cậu cái váy đen, nhưng mình không muốn vì thế mà chết đâu.
Trời đất, Karla, đúng là đau tim.
Đưa mình con dao được không?
- Tối nay cậu nên đi chơi với mình. - Mình không nghĩ thế.
Suýt nữa mình đâm cậu rồi, làm sao khiêu vũ được nữa.
Có chuyện gì vậy?
Mình mới xúc phạm Ray.
Julie, hãy nghe mình. Ray là người đàng hoàng.
Chẳng phải chống Ray già đâu, nhưng anh ta... Ray quá.
Anh ta sống ở Southport.
Còn gã Will dễ thương sống ngay ở thị trấn.
Phải, nhưng giữa mình với Will không có gì cả.
Chưa. Chưa có thôi.
Chúng mình phải tiến tới.
Đêm nay mình làm ở câu lạc bộ, còn cậu, nữ hoàng sàn nhảy, đi với mình.
- Mình không đi đâu. - Có đi.
Mình nói thế nào?
Em biết anh muốn làm gì với em mà.
- Đúng không? - Không, em không biết.
Chắc ở đây phải có chỗ riêng tự cho mình chứ.
Cưng ạ, em không nghĩ thế. Đông quá.
Kìa em, đừng có làm thế.
Anh nói chuyện với em một phút thôi mà.
Nếu anh nói được tất cả những gì cần nói với em trong 1' thì em không muốn nghe.
Này, anh sẽ nói rất, rất chậm.
Em phải làm. Giúp em nhé, mời Julie nhảy đi.
Julie, đêm nay cậu là cô gái đẹp nhất quán.
Ty, về bản chất, cậu là kẻ không thể ngăn chặn nỗi.
Cậu nhận ra thì tốt.
Đó là lý do mình tồn tại.
Dù sao cậu cũng không bao giờ thuyết phục được mình đâu.
- Sao? Muốn nhảy không? - Đồng ý đi.
- Không. - Không tức là có. Đừng nghe cậu ta.
Ty, mình rất biết ơn, nhưng cậu có thấy người của mình nhảy đâu.
Tụi mình reo hò, búng ngón tay.
Từ dở đến dở. Cậu cứ đứng đấy mà xem mình.
Mình có ý kiến. Sao chúng ta không nghỉ một lát và ra nhảy nhỉ?
- Cứ bỏ cái khay đấy. - Ta đi nào.
Ôi, các cậu biết không, Will Benson bảnh chưa kìa.
Karla, cậu bảo hắn là mình đến đây à?
Mình bảo chắc chắn cậu không có mặt ở quán từ 10 đến 11 giờ.
Vậy mà hắn cũng đến. Chào Will!
- Gì vậy? - Mình không nghĩ ra.
- Sao? - Mình nói là mình không...
- Đi thôi. - Này, không sao đâu. Tự nhiên đi.
- Vui nhé Julie. - Cậu muốn uống gì không?
Tiếp tục đi Ty, tiếp tục đi.
- Cậu thấy cái gì phía sau à? - Ừ, cậu biết không...
Mình rất tiếc, nhưng mình phải về ngay.
Chào!
- Mình thích thế này. - Làm hỏng máy mất.
Ty đấy. Cám ơn.
- Số máy mình không đăng ký. - Cậu bình tĩnh nào.
Tụi mình hẹn hò 3 tháng nay rồi mà hắn vẫn rón rén.
Đây là Mark ở đài phát thanh Điều kỳ diệu buổi sáng 95,7
- Tôi đang nói chuyện với ai đấy? - Chúa ơi, Mark ở đài buổi sáng!
Bật loa lên đi.
Chào... chào Mark. Tôi là Karla Wilson.
Chào Karla Sao ngày Lễ 4 tháng 7 cô lại ở nhà?
À... thật ra tôi đang ở trường...
- Cô có muốn đoạt giải Một cuộc đi chơi không? - Có chứ!
Cô sẽ phải nhớ về địa lý, vì để đoạt giải, cô phải
Cho tôi biết thủ đô của brazil
Rồi, Brazil... thủ đô Brazil...
Nhanh lên Karla một câu hỏi dễ, một cuộc đi chơi tuyệt vời
Chúng tôi cần câu trả lời Đừng có đi thìm
- Rồi, 5 giây. - 5 giây.
- 4 3 2 - Rio.
Rio de Janeiro!
Cô nói là Rio à?
- Vâng? - Cô đã đoạt giải đi chơi!
Im nào. Mình không nghe được. A lô?
Chúng tôi sẽ gọi lại thông báo chi tiết sau cô thích đài nào?
Kỳ diệu 96.7!
Tôi nghĩ như vậy
Rồi! Mình đưa ai đi nhỉ?
- Tyrell, cha mẹ mình, bà con... - Khoan, mình nữa.
Mark bảo là có 4 vé, vì thế cậu phải dẫn theo một người.
Ray! Có điện thoại!
- Ai đấy? - Chào.
Rất vui vì em gọi
- Anh xin lỗi. - Anh đừng xin lỗi
Lẽ ra anh đừng bỏ đi ngay.
Anh...
Ray, nghe này
Karla vừa đoạt giải một chuyến đi Bahamas...
Hòn đảo này gọi là Tower bay.
Cô ấy muốn tụi mình đi cùng.
Bahamas? Thật à?
Ừ, một dịp may tuyệt vời Để nghỉ ngơi vào ngày lễ
Anh biết đấy, ngồi dưới ánh mặt trời,
Uống nước trái cây, bơi lội và
Anh biết mà.
- Cuối tuần này à? - Ừ.
Em đi với bạn em thì được, còn anh thì em không chịu.
Không phải anh mà là Southport.
Trời ơi, đây là Bahamas!
Anh biết đấy, miễn phí.
Cậu phải bám đít anh ta ở Bahamas hay sao?
Em thật sự muốn chúng mình ở bên nhau.
Julie, nghe này.
Bọn anh ở đây đang rất bận.
Thật là khùng. Đêm nay bọn anh lại phải quay về.
Anh không thu xếp được đâu.
Anh cố gắng vì em được không?
Anh sẽ cố, nhưng... nghe anh,
nếu anh không đến được thì em cứ đi
Chúc em vui vẻ
Ray... vì em anh hãy cố nhé. Em rất nhớ anh.
Anh cũng nhớ em.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Công tử, có chuyện hay sao?
No comments yet. Be the first to leave one.