نخستین 192 خط.
Tôi nghĩ rằng ngài sẽ cảm nhận được...
Napa Chardonnay của nhà hàng chúng tôi có chiết tinh dầu của vani và caramel
là thứ giúp cho buổi ăn kết thúc tuyệt hảo.
Cô ổn chứ?
Những ngày khác thì chắc là tốt hơn.
Cảm ơn ngài đã quan tâm.
Nó rất tuyệt.
Vâng, năm 2004 là một năm tuyệt vời cho loại rượu này.
Với tôi thì không tốt lắm.
Mời ngài thưởng thức.
Vậy, tôi đã nói với các anh nên thưởng thức bánh soufflé chưa?
- Ừ, cho hai nhé. - Quyết định đúng đấy.
Anh sẽ không muốn chia bánh đâu.
Ôi, lạy Chúa.
Hừm... Thêm bơ và muối đi.
Chúng cần phải ngon hơn mới đáng tính tiền.
Đánh lòng trắng trứng nhẹ nhàng thôi...
như thể chúng là một đứa trẻ bé nhỏ, khó chịu.
Paul, cậu lại bị cháy nữa kìa.
Ừm, Christy, cô ngừng chút được không?
Tôi không thể nói chuyện, Gabriel. Tôi đang làm việc.
Vâng, tôi biết, nhưng, ừm, vấn đề là.
Tôi nhận được rất nhiều khiếu nại.
Thật ư? Về điều gì?
Ừ, rõ ràng, một trong những nữ bồi bàn của tôi...
- đang bị suy sụp tinh thần. - Là Jennifer à?
- Không. - Là Carol?
Đó là cô!
Gabriel, anh thấy hương vị này thế nào?
- Ừm, nấm? - Câu trả lời đúng là "phao câu".
Nghe này, có lẽ cô nên nghỉ một tối đi.
Tôi không thể làm thế được. Tôi có con phải nuôi.
Không vấn đề gì. Lấy một ít thịt nướng, đem về nhà và cho chúng ăn.
Anh không hiểu.
Có một tay ở bàn 4 đã nói một điều khủng khiếp với tôi
khi tôi nói với anh ta về cá hồi.
- Có vấn đề gì với cá hồi? - Không có gì, cá hồi rất tuyệt vời!
- Anh chàng đó đã sỉ nhục tôi. - Ồ, thế thì ổn rồi.
- Anh ta nói gì? - Anh ta nói tôi là...
"một cô phục vụ tốt. "
Đó không phải là xấu. Hay là nói sự thật.
Tôi không lớn lên làm một "cô bồi tốt".
Đó không bao giờ là kế hoạch.
Kế hoạch là một nhà tâm lý học.
Được rồi. Cô là một người phụ nữ trẻ.
- Cô vẫn có thể làm điều đó. - Ừ, có lẽ.
Tôi có thể phải tốt nghiệp trung học trước đã.
Bây giờ tất cả tôi phải mong đợi là được phục vụ món cơm Ý 60$
đến một kẻ Đức quốc xã tự mãn.
Ý tôi là, đùa nhau à?
Nó là một đống gạo to, được hấp dính vào nhau!
- Cô vừa nói gì? - Thôi tự cao đi, Rudy.
Tôi thấy anh từ McDonald chuyển sang Big Mac.
Trước hết, đó là món cá phi lê.
- Và còn ngài? - Ừm, tôi muốn, ừm...
Tôi muốn, ừm,
gà trống thiến đập với xả và húng tây.
Lựa chọn xuất sắc. Ngài biết đấy...
đó là một con gà thiến họ đập với một cái búa.
MOM Tập 1 - Giới thiệu
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
*Biên dịch: Hieuzozo*
*Hiệu chỉnh: Mèo Mập Mưu Mô*
Chân lý mỗi ngày
Tôi mở rộng trái tim và cho phép những điều tuyệt vời
chảy vào cuộc sống của tôi.
Tôi mở rộng trái tim và cho phép những điều tuyệt vời
chảy vào cuộc sống của tôi.
Tha thứ những người đã làm điều sai trái với tôi
là một món quà tôi dành cho bản thân mình.
Con gái tôi là một đứa dễ dãi và nó không phải là lỗi của tôi.
- Chào mẹ. - Mẹ xin lỗi. Mẹ đã đánh thức con à?
Không sao. Công việc thế nào?
Ồ, vui lắm. Mẹ còn thấy tội lỗi khi nhận tiền.
Con đã làm gì tối nay?
Không nhiều. Làm bài tập về nhà của con, xem TV.
Có TV trên trần nhà à?
Gì ạ?
Ngồi xuống. Chúng ta cần nói chuyện.
Gì nào?
Violet, mẹ không thể bảo con...
tuổi này không được quan hệ, vì mẹ đã quan hệ tình dục ở tuổi của con.
Mẹ, con không có quan hệ tình dục.
Đừng có nói dối người phụ nữ giặt ga giường cho con.
Và trong trường hợp con đã quên,
mẹ mang thai con khi mẹ còn là một thiếu niên.
Và mẹ nói câu này, con đừng hiểu lầm, nhưng:
- Nó đã hủy hoại đời mẹ. - Con cũng yêu mẹ, mẹ yêu...?
Và mẹ không thể bảo con không uống rượu và hút thuốc,
vì cuốn niên gián của mẹ đã viết:
"Hãy uống rượu và hút thuốc."
- Bỏ qua điều này được không? - Con không biết con may mắn thế nào đâu.
Mẹ của mẹ không thèm cằn nhằn nói chuyện với mẹ về chuyện này.
- Vâng, không nói chuyện này nữa. - Con yêu, mẹ chỉ không muốn con
thức dậy một ngày và cảm thấy tệ vì con không phải là một nhà tâm lý học!
Được rồi, nói chuyện tốt đấy!
Đưa con về giường của mình nào.
- Chào mẹ. - Chào, con yêu.
- Con đã thức đợi mẹ. - Cảm ơn con.
- Bạn trai của chị Violet đã ghé qua. - Mẹ biết.
Họ đã hôn nhau.
Mẹ chắc chắn tụi nó đã làm thế.
Họ đã tắm cùng nhau.
Kinh khủng.
Mẹ đến xem cuộc thi tài năng của con vào ngày mai chứ?
Ngày mai? Mấy giờ?
11:00.
Ồ con yêu, mẹ phải làm việc vào ca trưa.
Không sao đâu. Dù sao con cũng chẳng giỏi gì cả.
Nghe này, có lẽ mẹ sẽ nhờ được ai đó đổi ca.
Đừng lo về điều đó.
Không, mẹ muốn con có thể nhìn về phía khán giả
và nhìn thấy mẹ, bởi vì điều đó sẽ cho con biết mẹ...
Suỵt! Mẹ, con đang ngủ.
Tâm sự tuyệt đấy.
Chào em.
Em cảm thấy tốt hơn chưa?
Rồi. Nhà em là một ốc đảo thực sự.
- Vậy, em có rắc rối với Bếp trưởng Rudy không? - Anh ấy sẽ ổn thôi.
Anh ấy đã mua trứng và mang về nhà làm bánh ngọt.
Ngủ với ông chủ của mình. Ai lại làm thế?
Mẹ...?
- Ừ, con yêu? - Con gặp ác mộng.
Ồ, không, được rồi... sao con không quay lại giường
và mẹ sẽ đến nằm cùng con?
Em rất xin lỗi. Em nợ anh một lần.
Đừng nằm ở đó quá lâu. Vòi phun nước bật trong mười phút.
- Cái quái gì thế này? - Tôi có thể giúp gì cho cô?
- Cuộc thi tài năng lúc mấy giờ? - Cuộc thi tài năng nào?
- Hôm nay không có cuộc thi tài năng à? - Tôi không nghĩ vậy.
Giỡn mặt với tui hả?
- Tôi mất một ngày lương mà không có lý do gì? - Có lẽ chúng ta được định mệnh sắp đặt.
Nó chắc chắn sẽ là sự kiện quan trọng trong ngày của tôi.
Xuỵt! Roscoe!
Chào mẹ.
Mẹ đang làm gì ở đây?
- Cuộc thi tài năng? - Đó không phải là ngày hôm nay.
- Nhưng con đã nói thế! - Chắc là con nhầm.
Mẹ đoán thế đấy.
Đừng có trêu ai thế đấy.
Đồ chó đẻ!
Chúa ơi, tôi cần uống gì đó.
XIn chào, tôi là Christy và tôi là một người nghiện rượu.
Chào, Christy.
Tôi đã tỉnh táo 118 ngày.
Ồ, đừng hoan nghênh điều đó.
Đó là 118 ngày tồi tệ nhất đời tôi.
Ừm...
Lý do duy nhất tôi ở đây là vì,
tôi không muốn trở thành mẹ tôi.
Và dù sao tôi cũng đã thế.
Vâng, tôi đã uống như bà.
Tôi đã qua lại với đàn ông như bà.
Ừm, tôi ích kỷ với con của tôi giống như bà.
Và tôi không biết làm thế nào để sống theo cách khác
bởi vì bà ấy là hình mẫu duy nhất của tôi.
Ý tôi là, một số bà mẹ dạy con gái của họ cách làm bánh.
Mẹ dạy tôi làm thế nào để qua bài kiểm tra khí thở
và vẫn còn cảm thấy như một người phụ nữ.
Dù sao, cảm ơn đã cho tôi chia sẻ.
Và tôi không thể cho bạn biết nó thoải mái thế nào
khi được ở trong căn phòng với người
say như tôi, vì thế...
Ồ, thôi đi.
Chào, tôi là Jim và tôi là một người nghiện rượu.
Chào, Jim.
Không phải là con quá tuổi
để đổ lỗi tất cả vấn đề của con lên mẹ nữa chứ?
Chào mẹ.
*Biên dịch: Hieuzozo*
Chào, tôi là Greg. Cô đã chọn món chưa?
Chào, Greg. Tôi là Bonnie và đây là con gái của tôi, Christy.
- Chào. - Con bé và tôi đã không nói chuyện
trong một vài năm, vì vậy đây là một thời điểm quan trọng đối với chúng tôi.
Ôi, vì Chúa.
Anh có đề cử món gì cho bà mẹ và cô con gái
những người đang kết nối lại sau một sự im lặng dài tức giận nhỉ?
Ừm... bánh?
- Mẹ, làm ơn đi, chỉ cần đặt món. - Ừm, là trà bạc hà không caffein?
- Vâng. - Anh hứa chứ?
Nếu tôi uống caffeine sau 02:00pm, giấc ngủ của tôi phá hủy hòan toàn.
- Tôi hứa. - Được rồi, Greg, nhưng nếu tôi thức dậy
vào nửa đêm, tôi sẽ gọi cậu.
Vâng, tôi sẽ cho cô số của tôi.
Ừm, còn cô?
Chúng tôi có một lựa chọn hay ho, rượu vang của địa phương.
Tôi sẽ cần một cái chai và một cái phễu.
Con bé đang đùa. Cả hai chúng tôi ở trong Hội Nghiện Rượu Vô Danh.
Mẹ, đó là Hội Nghiện Rượu Vô Danh,
không phải Hội Nghiện Rượu Kể Cho Bồi Bàn Của Bạn.
Nước là ổn. Đây, bỏ con dao xa tôi ra dùm.
Vậy, khi nào con định kể mẹ về việc con ngừng uống?
No comments yet. Be the first to leave one.