Pierrot le Fou

Pierrot le Fou (Pierrot le fou)

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Pierrot le Fou 1965 Criterion 1080p BluRay x264 EAC3
ناشر anlun13
Thấy mấy bạn cứ hỏi mãi. Không, đây không phải là sub trên Vkool

برچسب‌ها

BluRay
x264
AC3
1080
تاریخ انتشار: 2020-07-02
تعداد دانلود: 83
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

Subtitles của (khách mới) Hiếu and Minh's Movie Blog

"Velaskes, quá độ 50, đã không còn vẽ về những đối tượng cụ thể.

Ông ta trôi dạt giữa những vật thể như không trung, hay chạng vạng,

bắt lấy những vô thức trong bóng đêm mờ ảo những sắc thái của màu sắc

mà ông đã biến chúng thành những tinh túy vô hình trong bản giao hưởng thầm lặng của ông.

Vì vậy ông ấy chỉ vẽ lại

những thâm nhập huyền bí giữa hình dạng và bóng dáng

qua một quá trình bí ẩn nhưng không ngừng nghỉ,

mà không một rung chuyển hay biến động nào có thể ngắt quãng.

Không gian bao trùm tất cả,

Như thể một cơn sóng siêu trần đang lướt trên bề mặt những tấm vải bạt,

phác lên chúng những phát xuất hữu hình để tô vẽ cho chúng những hình dạng

và trải chúng như nước hoa,

như một tiếng vọng của chính chúng,

như những hạt bụi bất tri, lên mọi bề mặt của tấm vải.

Ông đã sống trong một thế giới đầy bi hoài:

một vị vua đáng khinh, vương tử ốm yếu,

bọn người dốt nát, người lùn, kẻ tàn tật,

những tên hề đần độn ăn bận như hoàng tử

với nghĩa vụ tự cười nhạo lấy bản thân,

và khuây khỏa một tòa án ngoài vòng pháp luật,

sa lầy trong một mạng lưới của những nghi lễ, mưu đồ và gian dối,

bị ngăn lại bởi những lời xưng tội và lòng ăn năn của chính họ.

(auto-da-fé: nghi thức đền tội công khai ở Tây Ban Nha vào thế kỉ 16) Bên ngoài cánh cổng, lễ auto-da-fé và sự câm lặng..."

(auto-da-fé: nghi thức đền tội công khai ở Tây Ban Nha vào thế kỉ 16)

Nghe này nhóc.

"Một tâm hồn hoài niệm bất kham,

nhưng ta lại không thấy những điều xấu xí và âu sầu,

không có những ảm đạm hay ác nghiệt của một tuổi thơ bất hạnh này.

Velázquez là một họa sĩ của buổi xế chiều,

của những không gian thoáng đãng và của sự tĩnh lặng,

ngay cả khi ông ấy vẽ ngoài trời sáng hay trong phòng kín,

ngay cả với tiếng inh ỏi của chiến trận hay cuộc săn bắn bên tai.

Vì họ thường hiếm khi ra ngoài vào ban ngày,

khi mọi thứ còn đắm chìm trong ánh nắng thiêu đốt,

Các họa sĩ Tây Ban Nha trầm ngâm với buổi xế chiều."

Hay lắm phải không?

Anh điên lắm mới đi đọc cho con bé những thứ đó.

Đi ngủ nào, đồ gật gù!

Sao Odile vẫn chưa cho bọn trẻ lên giường?

Bởi vì anh đã cho con bé đến rạp phim

lần thứ ba trong tuần rồi.

"Lần thứ ba trong tuần." Tất nhiên là anh đã làm thế rồi.

Họ đang chiếu Johnny Guitar. Rất có lợi cho học vấn con bé.

Chứ quanh đây đã có nhiều lũ ngốc lắm rồi.

Mau nào. Frank và Paola sắp đến rồi.

Anh không đi đâu. Anh sẽ ở nhà với lũ nhóc.

Thôi! Frank đã dẫn theo cháu anh ấy rồi.

Con bé có thể trông bọn trẻ đến khi ta quay lại.

Con bé là sinh viên. Nó làm thế hoài mà.

Cháu hắn ư? Biết thừa tính hắn, anh bảo gái gọi cái chắc.

Anh không đi đâu.

Anh sẽ làm như đã bảo.

Bố sẽ giới thiệu anh với giám đốc điều hành ở Standard Oil.

Và anh sẽ kiện lũ người truyền hình vì đã sa thải anh.

Anh không làm thế đâu. Anh chỉ sẽ thua kiện thôi.

Và khi ai đó tìm được cho anh công việc, anh sẽ biết ngoan ngoãn nhận lời.

Như thế là đủ rồi. Đi nào.

Em không mặc váy lót à?

Không, em đang mặc quần bó "Scandale" mới của em. Nó xuyên thấu đấy.

"Bạn sẽ trông trẻ hơn với quần ôm mông 'Scandale'!"

Ban đầu có nền văn minh Hy Lạp,

rồi sau đó đến thời kỳ Phục Hưng.

Bây giờ chúng ta đang bước vào Kỷ Nguyên của Mông.

Cô sẽ dẫn cháu vòng quanh.

Con bé thích trẻ con lắm.

Cháu có thể gọi bọn cô theo số... Số điện thoại là gì nhỉ?

225-70-01.

- Đây là cháu của Frank. - Oh?

Chào buổi tối.

Chào.

Anh có thể nói "BALzac 70-01 " không? Anh không biết Balzac à?

Đọc César Birotteau đi, để biết bản Giao Hưởng Số 5 đã làm ông ấy rối trí thế nào.

- Anh bị gì à? - Đi nào.

Chương hai.

Tiệc bất ngờ tại nhà cha vợ; ông bà Expresso.

Chiếc Alfa Romeo có gia tốc nhanh,

phanh đĩa bốn bánh lớn,

nội thất sang trọng, lực kéo tốt.

Nó là một chiếc xe du lịch tuyệt vời.

Nó an toàn, nhanh và rất thú vị để lái,

với phản ứng nhạy và thăng bằng tốt.

Rất dễ để vệ sinh sạch sẽ.

Xà phòng làm sạch, hương thơm nước hoa.

Để ngăn ngừa mồ hôi dưới cánh tay,

tôi xài Printil sau khi tắm để không có mùi hôi cả ngày.

Nó đi kèm với lọ phun thoáng mát,

cũng như thỏi khử mùi và đồ lăn.

Nhưng chiếc Oldsmobile Rocket 88 thậm chí còn làm được nhiều hơn thế.

Nó có một thiết kế tỉ mỉ,

đường nét tối giản nhưng uy lực,

và nét thanh lịch khác thường của nó chứng tỏ rằng

cái đẹp không có mâu thuẫn với hiệu suất cao.

Ông trông cô đơn vậy.

Anh ta nói gì thế?

Ông cô đơn.

Ông ấy là người Mỹ. Ông ta không nói tiếng Pháp.

Tên ông ấy là gì? Ông làm gì?

Ông là ai? Ông làm gì?

Tôi là một đạo diễn Mỹ.

Tên tôi là Samuel Fuller và tôi ở đây để quay một bộ phim ở Paris...

...có tên là Flowers of Evil.

Baudelaire. Tốt lắm.

Tôi vẫn luôn muốn biết chính xác điện ảnh là gì.

Anh ấy nói...

Anh muốn biết chính xác điện ảnh là gì.

Oh.

Điện ảnh cũng giống như một chiến trận vậy...

Phải.

Tình yêu...

Hận thù...

Hành động...

Bạo lực

Cái chết.

Nói ngắn gọn, là cảm xúc.

Tóc tôi

vẫn mềm mượt và óng ả cả ngày dài nhờ có Elnett Satin Spray.

Và giờ tôi có thể lau nó đi dễ dàng, như nó chưa hề ở đó.

Mềm mượt.

Tóc tôi như thể những dệt lụa óng vàng...

óng ánh...

và sạch sẽ.

Phụ nữ nên từ bỏ

váy choàng mỏng toang và váy ngủ gợi cảm.

Ngoài trời sáng, nội y bị mất đi sức quyến rũ của nó và trở nên thô thiển.

Nỗi u uất của Olympio.

Đưa tôi chìa khóa chiếc Lincoln.

Anh không ở lại à?

Không, tôi mệt rồi.

Tôi có thứ gọi là mắt để nhìn,

có tai để nghe,

có miệng để nói.

Nhưng tôi cảm thấy mình đang bị phân ly.

Chúng không còn làm việc với nhau nữa.

Một người nên cảm thấy anh ta như một cá thể.

Tôi cảm thấy như mình là nhiều chủ thể khác nhau.

Anh nói nhiều quá. Nghe anh nói thôi tôi đã thấy mệt.

Cô nói đúng. Tôi nói nhiều quá.

Một người đang cô đơn luôn nói quá nhiều.

Tôi sẽ đợi anh ở nhà.

Chương tiếp theo:

Tuyệt vọng...

Ký ức và Tự Do...

Nỗi cay đắng... Hi Vọng...

Hồi ức về những điều đã qua.

Marianne Renoir.

Em vẫn còn ở đây à?

Xin lỗi.

Em lỡ chuyến tàu cuối rồi. Em định về nhà thế nào?

Em không biết.

Anh ở một mình à?

Anh thấy chán nên anh đã về sớm.

Có chuyện gì à? Anh trông buồn phiền vậy.

Đôi lúc nó như vậy. Khi ai em gặp cũng là một tên đần.

Nên em bắt đầu tự nhìn vào gương

và tự ngẫm về bản thân.

Đi nào. Anh sẽ dẫn em về.

Frank cho anh mượn xe à?

Yeah. Sao vậy? Em không thích xe Mỹ à?

Có.

Thú vị thật, chúng ta gặp lại nhau thế này.

- Đã bốn năm rồi. - Không, năm năm rưỡi.

Đó là tháng mười.

Anh đã kết hôn rồi à?

Phải, với một quý cô người Ý giàu có. Nhưng cô ấy không thực sự quan tâm đến anh.

- Sao anh không ly dị? - Anh muốn chứ, nhưng anh đã quá lười rồi.

Như em đã một lần chỉ ra:

Để muốn thứ gì đó, em trước hết phải sống.

Anh vẫn còn dạy tiếng Tây Ban Nha chứ?

Không, anh từng làm trong truyền hình, nhưng rồi anh cũng đã bỏ nỏ.

Còn em? - Oh, không có gì đặc biệt cả.

Em không muốn nói về mình.

Một người bạn của anh thấy em ở London hai năm trước.

Em vẫn còn ở với tên người Mỹ ấy chứ?

Không, chuyện đó đã chấm dứt lâu lắm rồi.

Em quen Frank lâu chưa?

Không hẳn. Chỉ quen dạo thôi.

Em vẫn bí ẩn như bao giờ hết.

Như em bảo rồi đấy, em không muốn nói về bản thân.

Tốt thôi. Ta yên lặng vậy.

...một đơn vị đồn trú đã bị quân Việt Cộng thảm sát,

quân Việt Công cũng đã thiệt hại 115 người.

Thật tệ phải không? Sự nặc danh.

Cái gì cơ?

Họ nói "115 quân du kích," và nó chẳng có ý nghĩa gì với chúng ta cả.

Nhưng mỗi người là một số phận, và chúng ta còn chẳng biết họ là ai,

nếu họ có người yêu, nếu họ có con cái,

nếu họ thích điện ảnh hay sân khấu hơn.

Chúng ta không biết gì về họ. Ta chỉ biết rằng có "115 người thiệt mạng."

Nó như những tấm ảnh vậy. Chúng luôn làm em thích thú.

Anh nhìn thấy hình ảnh ngưng lại của một người đàn ôngvới dòng chú thích.

Có thể anh ấy là một kẻ hèn nhát. Có thể anh ấy là một người tốt.

Nhưng khoảng khắc đấy đã được ghi lại,

không ai có thể nói được anh ấy là ai, anh đã nghĩ gì.

Vợ anh ấy? Tình nhân của anh?

Quá khứ? Tương lai? Bóng rổ?

Không ai sẽ bao giờ biết.

Đời là vậy mà.

Đó là điều đáng buồn: Đời thật khác với sách vở.

Em ước gì nó cũng y như vậy:

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left