نخستین 200 خط.
Đây là lời tiên tri đầu tiên cho sự vĩnh hằng: dành thời gian cho tình yêu.
Rainer Maria Rilke
Axit isocitric ...
Thông qua Enzim isocitrate dehydrogenase trong Axit α-Ketoglutaric ..
Bằng alpha-ketoglytarate hydroase trong...
Vâng?
Xin lỗi, em không nhớ được.
Trò Wolf. Các chu trình axit citric, ATP...
...đơn vị năng lượng của cuộc sống hữu cơ. Em phải biết điều đó.
Vâng.
Khi thiếu một axit, chu trình không thể đóng lại.
Em biết. Học thuộc lòng chưa bao giờ là điểm mạnh của em.
Nhưng là một nhà sinh vật học, ý em là, nếu em cần nó sau này, thì...
Em sẽ hỏi thứ này.
Vậy có lẽ em nên làm việc cho Google.
Dù sao thì...
Thầy xin lỗi. Thầy không thể để em vượt qua như thế này.
Được rồi, các cô cậu, hẹn gặp lại vào mùa thu.
Laube, em có chút thời gian không?
Nó về suất học bổng.
Thật không may, học viện đã chọn một người khác.
Luận văn của em rất tốt, một trong những bài tốt nhất.
Và thầy biết em có thể sử dụng số tiền đó một cách hợp lý, tốt hơn hầu hết sinh viên ở đây.
Nhưng em đã có một chút ngây thơ, phải không?
Là sao ạ?
Chà, Quỹ Adenauer không phải là một viện nghiên cứu với tư tưởng tự do.
Và thái độ của em đối với máy bay không người lái của Mỹ là khá cực đoan.
Cực đoan? Tất cả đã được em nghiên cứu kỹ lưỡng.
Thầy biết, Laube. Nhưng trong chính trị, em phải cân nhắc:
Mục tiêu của em là gì và làm thế nào em có thể đạt được nó?
Kĩ năng tư duy chiến lược. Đó là những gì em cần phải học.
Còn thái độ thì sao? Khi nãy thầy có đề cập đến thái độ.
Thầy xin lỗi, Laube. Chúc em có một kì nghỉ hè vui vẻ.
Thầy cũng vậy.
Em có thể làm như thế này để giữ thăng bằng.
Đúng rồi.
Làm lại lần nữa nào. Tư thế bắt đầu.
Con đã mua thuốc chưa?
- Vâng, con mua rồi. - Được rồi.
Mẹ, con không chắc con sẽ làm được.
Jule, làm ơn. Chúng ta đã bàn về nó rồi.
- Hãy nghĩ đến tương lai của con ... - Vâng, nhưng đó là quyết định của con, được chứ?
Và con không thể đưa ra quyết định này một mình. Con...
... phải nói chuyện với Alex.
- Anh ấy cũng góp phần mà? - Vậy hãy gọi cho nó đi.
Con đã gọi rồi, anh ấy không trả lời.
Và có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.
Tại sao?
Con phải nói chuyện riêng với anh ấy. Đó không phải là điều mẹ có thể nói chuyện trên điện thoại.
Con cần gặp anh ấy.
Không. Không, chắc chắn không được.
Đừng gọi cho ông ấy. Đừng nói với ông ấy, được chứ?
Không, bằng xe chung. Vé máy bay quá đắt thời điểm này.
Xin chào, đây là Jan. Từ "Share A Ride", vâng.
Anh đang ở đâu?
Gì? Không...
Trên trang web nói 5 giờ chiều!
Đợi ... Không, đợi đã!
Xin chào!
Anh có đang đi về phía tây không, Cologne chẳng hạn?
Không hề, không.
Được rồi, cảm ơn.
- Xin chào. - Chào.
- Anh có đi đến Cologne không? - Không, xin lỗi. Hamburg.
Dẫu sao cũng cảm ơn. Chuyến đi an toàn.
Xin chào.
- Anh có đang đi đến Cologne không? - Có, cậu cần gì?
Anh có thể cho tôi đi nhờ được không?
Không, xin lỗi, chúng tôi đầy rồi
Không sao, dù sao cũng cảm ơn.
Cậu có đang đi đến Cologne không?
Vâng.
Cậu có thể cho tôi đi nhờ được không?
Tôi có đặt chuyến đi xe chung, nhưng họ cho tôi leo cây rồi.
Và bây giờ tôi bị mắc kẹt ở đây...
Tôi sẽ phụ vào tiền xăng.
Hoặc dầu động cơ.
Không sao. Cậu có thể đi cùng.
- Thật không? Tuyệt! - Không có gì.
Tuyệt quá.
Tôi chỉ cần rửa tay.
Được.
Cậu hãy đợi ở đây, được chứ?
Tuyệt vời, cảm ơn.
- Hẹn gặp lại. - Hẹn gặp lại.
- Được rồi. - Xong tất cả rồi chứ?
Mời vào.
- Được không? - Ừ, không sao.
Cậu có thể ngồi ở đây.
- Jule. - Jan, xin chào.
Cậu quá giang nhiều lắm hả?
Không, lần đầu tiên.
May mắn thay. Tớ đã hỏi hai người trước cậu.
Nhưng họ đã đủ chỗ hoặc đi về hướng khác.
Và rồi cậu xuất hiện.
Xe đẹp thật! Rất đẹp.
Cảm ơn.
Nó thậm chí còn có tủ lạnh, phải không?
Đúng rồi, và cả lò nướng.
Nó đời mấy vậy?
Nó là chiếc Hymermobil trên khung gầm của Mercedes 303.
Tuyệt.
Nó có hơi cũ phải không?
Không, hoàn toàn mới.
Khoảng 30.
30 năm?
Cậu đi du lịch rất nhiều với nó hả?
Không hẳn, không.
- Nhưng nó là của cậu. - Đúng rồi.
- Nó từng thuộc về anh tớ. - Oh.
Chúng tớ đã đi du lịch rất nhiều với nó, nhưng bây giờ nó là của tớ.
Nó "đã từng" thuộc về anh trai của cậu?
Anh tớ ... Anh ấy đã qua đời hai năm trước.
Chết tiệt Tớ xin lỗi.
Không sao.
Muốn một ngụm không? Nó vẫn còn lạnh đấy.
- Hẳn rồi. - Tớ mở nó ra nhé?
Cảm ơn.
Hoa cơm cháy?
- Tự làm? - Uh.
Tuyệt
- Cậu đến từ Cologne à? - Không, Berlin.
Vậy cậu đang làm gì ở Cologne?
Đi thôi. Tớ đi xe buýt. Đến Tây Ban Nha.
Đi nghỉ?
Không, tớ đang ... đến thăm cha tớ.
- Ông ấy sống ở đó? - Chính xác.
Ở miền bắc Tây Ban Nha.
Cậu làm gì ở Berlin?
Tớ học ngành sinh học tại Đại học Humboldt.
- Tuyệt. - Còn cậu?
Tớ cũng học. Khoa học chính trị.
- Tuyệt. - Uh nó toàn số liệu thống kê.
Đôi khi tớ ghen tị với các nhà khoa học tự nhiên như cậu.
Lý thuyết, thí nghiệm, kết quả. Nó rõ ràng một cách kinh ngạc.
Chà, nó không đơn giản như vậy ...
Tớ đã trượt bài kiểm tra hóa sinh sáng nay.
Nên tớ không muốn nói về việc học của mình.
Không sao, xin lỗi.
Tớ có thể hỏi cậu bao nhiêu tuổi được không?
24.
- Còn cậu? - Tớ cũng vậy.
Vậy là chúng ta còn ba năm nữa.
- Ba năm nữa? - Trước khi chúng ta bước sang tuổi 27.
Khi tất cả những người hay ho tự tử.
Kurt Cobain, Janis Joplin, Amy Winehouse, Heath Ledger...
Cậu nghĩ vậy à?
Uh thì, người ta nói vậy thôi. Cậu chưa bao giờ nghe về nó à?
Tớ hoàn toàn chống lại tự tử, nếu đó là những gì cậu đang nghĩ.
Nghe có vẻ lạ, nhưng tớ nghĩ tự tử là ích kỷ.
Ý tớ là, cậu đã giải quyết vấn đề của riêng cậu.
Nhưng người thân của cậu phải chịu đựng đau khổ.
Một người bạn cũ của tớ đã tự sát bảy năm trước và mẹ anh ấy vẫn không nói chuyện.
Không một lời nào. Bà ấy chỉ ngồi trong sân và nhìn vào không gian.
Bà ấy hoàn toàn suy sụp.
Cậu nghĩ nó ích kỷ.
Tớ xin lỗi, nhưng một khi cậu đã trải qua nó,...
...cậu thậm chí không tồn tại.
Cậu không thể nghĩ về người khác. Cậu không thể nghĩ gì nữa.
- Cậu chỉ muốn nó dừng lại. - Và nó dừng lại.
Cậu đã giải quyết vấn đề của mình.
Nhưng không chỉ riêng cậu chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình.
Đó là sự thật. Người thân họ phải chịu đựng đau khổ tồi tệ.
Cậu đang lảm nhảm cái gì thế? Cậu không biết cậu đang nói gì đâu.
Cậu có cái suy nghĩ mà các phương tiện truyền thông lan truyền...
- Sao? - Nhưng cậu chỉ đang nói nhảm nhí.
Không phải như vậy! Tớ đã nói với cậu tớ đã chứng kiến người bạn của mình.
Mẹ anh ấy rất tử tế, và bây giờ thì bà hoàn toàn suy sụp.
"Tử tế" Còn bạn của cậu, anh ấy thì sao?
Và tớ cũng chứng kiến gia đình của anh ấy. Họ hoàn toàn suy sụp.
Đó thật tồi tệ!
Chả trách ở một số tôn giáo cậu xuống địa ngục vì tự tử.
- Thật vậy sao? - Theo như tớ biết, đúng vậy.
- Xin lỗi, tớ không có ý... - Đủ rồi.
Tôi nghĩ đây là một ý tưởng tồi.
Tôi không thực sự hòa đồng vào lúc này. Tôi nghĩ...
...cậu nên tìm một xe khác.
- Xin lỗi. - Không sao.
'H...
Tôi sẽ rẽ vào lối tiếp theo.
Anh trai cô ấy!
Mẹ kiếp. Chết tiệt ...
Điện thoại của tôi. KHÔNG! Jule!
Jule!
Này, tôi sẽ dừng lại ở bãi đậu tiếp theo, tôi phải ngủ một tí.
- Cậu có thể nằm ở giường dưới nếu cậu muốn. - OK, tuyệt. Cảm ơn rất nhiều.
Không, mọi thứ đều ổn.
Em đang trên đường đến gặp anh.
Uh, với chiếc RV.
Anh không vui sao?
Alex, em sẽ gọi lại anh sau.
Vâng?
Anh đang chiêm ngưỡng chiếc RV của em.
Chúng tôi cũng có một chiếc RV.
Nó thực tế. Có phòng cho trẻ em. Nhưng chiếc của em thì, nó chỉ...
...tuyệt vời.
Một mẫu cổ điển!
Cảm ơn.
Anh là Torge.
Xin chào. Jule.
No comments yet. Be the first to leave one.