نخستین 200 خط.
Đã có lúc tôi ngán ngẫm chứng kiến 2 thế giới.
Qua mắt trái, tôi thấy hiện tại.
Qua mắt phải, tôi thấy kết thúc.
Khi tìm kiếm tương lai mà tôi khao khát,
Tôi đã mất mọi tia hy vọng.
Vì tương lai tôi thấy được khắc lên đá.
Có vẻ tôi đã vượt qua tương lai của mình, nhưng thật ra lại là nô lệ của nó..
Gửi Shiki Ryougi:
Phế vật của Thường Thần.
Nếu tất cả là ảo giác của tôi,
Có lẽ tôi đã trở thành 1 người tốt hơn rồi.
Yo.
Tóm được ngươi rồi, Bomberman.
Tôi đoán tuyệt đối chính xác.
Dù sao thứ tôi thấy cũng khắc trên đá.
Chẳng ai thoát khỏi cái hộp được đâu.
Future Blessing
Trans by PotterJ Edit by AmeliaThi
Summer Comiket Manuscript Plot
Quyết định trong 1 tuần
Tháng 8
Seo Shizune-san của lớp 1-A.
Cha em gọi này.
Mời lên văn phòng tầng 1.
Quản Lý Học Viện Nữ Reien M. Riesbyfe
Học Viện Nữ Reien. Nên nhớ trong thời gian nghỉ hè:
Những ai ở ký túc xá muốn ra ngoài trường, phải nộp giấy phép cho nhà trường.
Hãy nhớ các bạn vẫn là nữ sinh của Học Viện Nữ Reien dù ở ngoài trường. Cư xử cho đúng mực đấy.
Hiệu Trưởng Học Viện Nữ Reien. M. Riesbyfe
Ugh. Nửa tiếng nữa tới chuyến xe bus kế tiếp.
Oh! Thấy tôi giống mèo hoang lắm à.
Không, tớ thấy cậu giống chó hơn mèo nhỉ, Seo?
Lỗi của tớ, lỗi của tớ.
Vậy? Cậu ngủ ở đây làm gì?
Mình đâu có ngủ.
Mình về nhà, lệnh từ thân phụ.
Không đùa chứ?
Cậu không về nhà sao, Naomi-chan?
Gia đình cậu ở Hong Kong hả?
Tớ không được phép đi.
Tại lũ nhóc mới mà tớ bị rớt hạng đấy,
Tớ nghĩ chắc phải cắm đầu vô sách cả giờ giải lao.
Ý cậu là bạn nữ lọt top kỳ thi quốc gia sao?
Sao cô ấy tới trường chúng ta?
Đừng hỏi tớ.
Rõ ràng cô ấy cũng đâu muốn.
Thôi quên đi. Seo, cậu định mặc vậy về nhà à?
Không thay đồng phục ra sao?
Mình còn đồ đâu mà thay.
Cha có gửi đồ cho mình đâu.
Đồ ngốc, sao không nói sớm!
Tới đây!
Tôi cho cậu mượn đồ mặc.
Gì thế?
Uhm, không có gì.
Rồi, đi thôi!
Ora ora!
Vâng.
Ngày 3 tháng 8, 9h30 sáng.
Lúc này, tương lai của tôi diễn ra y hệt như tôi thấy 3 ngày trước.
Tôi chẳng thấy lạ gì cả.
Danh sách đồ để mua cho tôi
Cám ơn!
CD mới của Suicide Garden
Tôi có 2 bản thể trong thế giới này.
1 ở hiện tại và 1 ở tương lai.
2 vị trí thuận lợi để quan sát cùng 1 mục tiêu, là thế giới.
Học Viện Nữ Sinh Reien
Không thể thay đổi tương lai,
Tôi chỉ có thể đợi sự kiện xảy ra.
Tôi chẳng có gì đặc biệt để nói hay trông đợi từ tương lai cả.
Ngày nào tôi cũng buồn chán.
Tôi trông chờ 1 tương lai buồn tẻ.
Tôi sống 1 cuộc đời buồn tẻ.
Nhưng tôi chắc chắn thứ buồn chán nhất là tôi.
Nhà Ga Mifune
Trung tâm Quá cảnh Kanto
Ano.
Ano, Xin hãy dừng lại.
Ông trông giống tên nghệ sĩ bịp bợm ấy!
Là ông đó!
Chuyện gì?
Đang nói tôi à?
E-to...
Nếu ông giữ cái túi đó thì...
Thưa ngài, ngài sẽ bị thương đấy. Trong 1 tai nạn...
Tóm lại, ngài sẽ bị xe tông và biến thành đống thịt băm...
Oi, này!
Bỏ ra!
Chết tiệt, bỏ ra!
Ngài không thể...
Đi hướng đó!
Xin thứ lỗi vì xen ngang.
Có chuyện gì thế?
Sao, cậu quen cô này sao?
Xin lỗi.
Tôi chỉ là người qua đường thôi.
Tôi xuống phố, chả làm hại ai cả
lúc đó cô này bắt đầu kiếm chuyện đánh tôi.
Vâng?
Eto, là thật sao?
Chúng ta xong việc rồi chứ? Tôi đi đây.
Cậu coi sóc cô ta đấy.
Không sao chứ?
A-no, cám ơn rất nhiều!
Nhưng tôi thật sự phải bắt kịp ông ấy!
Khoan đã!
Tôi hỏi 1 chuyện nữa nhé?
Sao bạn nghĩ người đó gặp rắc rối?
À, tôi...
Tôi chỉ nghĩ vậy thôi.
Linh cảm của tôi luôn đúng.
Chà, ngạc nhiên nhỉ.
Bạn linh cảm ông ta sẽ bị xe đụng à?
Dĩ nhiên đó là chuyện chúng ta muốn tránh.
Tôi sẽ nói chuyện với ông ấy.
Cứ đợi ở đây nhé.
Nếu mọi chuyện tốt đẹp, tôi sẽ cho bạn biết!
Eto, để suy nghĩ này qua đi.
Mình không mơ thấy nó phải không?
Nó không thật lắm, nhưng nó có thật.
Và khi anh ấy nói có thể xử lý nó, mình thấy nhẹ nhõm đi.
Nhưng nếu ở lại đây, mình sẽ lỡ chuyến tàu.
Mình nghĩ...
Không thành vấn đề.
Vụ nổ à?
Cái gì?
Đằng đó!
Nếu anh ấy bị dính vào vụ đó thì sao?
Nhưng...
Đây không phải những gì mình thấy...
Cô ổn chứ?
Cám ơn đã đợi tôi.
Cô nói đúng hoàn toàn!
Chà, suýt chút nữa.
Ông ta nhào lộn 1 cái là thoát rồi.
Hả?
Anh đã cứu ông ấy?
Uh, khá may đấy nhỉ.
Ông ấy nên cám ơn ngay vì những việc anh làm.
Huh?
Ah?
Ngẫm nghĩ cũng đáng mong đợi nhỉ.
Để xem nào...
Cô muốn hít thở cùng tôi trong quán café đằng kia chứ?
Chắc cô mệt vì chuyện đó rồi.
Vâng!
Cám ơn rất nhiều.
Anh thấy đấy, trước khi tới ga kế tiếp tôi rảnh cả tiếng đồng hồ.
Vậy tôi trao cô phần thưởng vì hành động tốt.
Oh.
Cô còn không biết tên tôi đúng không?
Tôi là Kokutou Mikiya.
Rất vui được gặp anh!
Tôi là Seo Shizune!
Đây là cách mà nó bắt đầu và kết thúc.
Số phận đã khiến tôi, Seo Shizune, và Kokutou Mikiya-san đến bên nhau.
Hồi hộp.
Tương lai hiện hữu trong tôi không hy vọng cũng không khinh suất.
Tôi, Kuramitsu Meruka, có khả năng tiên đoán.
Với mắt phải, tôi thấy kết quả mình muốn.
Và với mắt trái,
Tôi thấy chính xác quá trình sự việc.
Nhanh ra đây!
Tương lai không phải điều ảo tưởng.
Nó được tạo từ từng mảnh nhàm chán.
Tôi không “thấy” tương lai.
Tôi chỉ thấy kết quả tất yếu với những chuyện trong vòng 5, 10 phút.
Tôi đã sống vô vọng với tương lai.
Tôi luôn biết trước chuyện xảy ra với cuộc đời mình.
Chẳng có gì làm tôi ngạc nhiên được cả.
Bomberman-cho-thuê.
Đó là cách tôi kiếm sống.
Bom chỉ là công cụ để di chuyển công chúng.
Thực chất, bom là cách đơn giản nhất để tận dụng tối đa khả năng tiên đoán của tôi.
ngày 31 tháng 7,
Xin lỗi, Aozaki-sama.
Cám ơn vì thiết kế quá đáng yêu.
Rất hân hạnh.
Tôi sẽ đi lấy đồ uống.
Xin lỗi!
Tôi không tìm được thứ cô thích, Shiki...
Huh?
Oi. Đằng kia nguy hiểm lắm.
Anh thật là!
Oi, đằng kia nguy hiểm lắm.
Cô ta biết chuyện gì đã xảy ra ở khách sạn sao?
Mình đã bỏ qua chuyện gì à?
Hầu như không.
Nhưng mình không thể bỏ xót.
Cô ta thể nhận ra mình.
Tương lai của mình...
không cần cô ta.
ngày 2 tháng 8
Bomberman truy lùng cô à?
Hắn bám theo tôi thì đúng hơn.
Tôi nghĩ hắn cũng là kẻ làm nổ khách sạn.
Có vẻ số phận cô chỉ để thu hút kẻ kỳ lạ nhất.
Đây không phải chuyện cười.
Nhìn này.
No comments yet. Be the first to leave one.