نخستین 200 خط.
Cô chú ý đến khối u khi nào?
Hai tháng trước,
nhưng nó đã không phát triển kể từ đó, nó giống nhau.
- Bạn có cái khác, sâu hơn. - Một cái khác?
Phía sườn ngực.
Sau đó, tôi quên không đi khám lại. Tôi xin lỗi.
Nó không đơn giản đâu. Một số nốt đã không được kiểm tra và phát hiện.
Chúng là khối u thiểu số.
Vậy, những gì anh đang chạm vào là khối u thiểu số?
Tỷ lệ phụ nữ bị ung thư vú là bao nhiêu?
1 trên 8 có nguy cơ.
Khuôn mặt của anh đang nói với tôi rằng tôi bị, phải không?
Rằng tôi là phần lạ của thống kê?
Mặt xấu?
Tại sao cô không đến hai tháng trước khi cô cảm nhận thấy khối u?
Bởi vì như tôi đã nói...
nó nhỏ và nó đã không phát triển.
Tôi không biết nữa.
Cô có thể mặc áo vào được rồi.
Tôi sẽ gửi cô tới Chụp X quang để chụp X-quang và chụp X-quang vú.
Tôi đã không đến trước bởi vì tôi không muốn bị hoang tưởng.
Cuộc khủng hoảng và thất nghiệp đang ảnh hưởng đến sức khoẻ của tôi.
- Cô đang thất nghiệp? - Vâng.
Tôi dạy bọn trẻ cho đến tuần trước.
Tôi sẽ không biết nó sẽ như thế nào khi thất nghiệp cho đến sau mùa hè.
Anh có thể tưởng tượng nổi cô đơn đến mức nào trong năm tới?
Tôi có thể tưởng tượng.
- Sức khỏe tôi có gì xấu không? - Không nhất thiết phải vậy.
Đó là lý do tại sao chúng ta phải tìm hiểu chính xác nó là gì.
- Chắc chắn rồi. - Đây.
Phía cuối hành lang.
Đi sớm quá hầu như chẳng ai đợi được đâu.
- Bác sĩ. - Chào cô.
Giai đoạn 3.
- Tôi có gì sao? - Chúng ta hãy làm siêu âm nào.
Anh có thể nhìn thấy những gì vậy?
- Chúng ta phải thực hiện hai cú đánh. - Hai?
- Cái sâu hơn là cái tệ nhất. - Vâng...
...Phía sườn ngực.
Đó là điều phải lo lắng, đúng không?
Tôi có thể nhìn thấy nó trên khuôn mặt anh.
Kết quả xét nghiệm sẽ cho chúng ta biết nếu có sự quan tâm.
- Khi nào kết quả xét nghiệm xuất hiện? - Trong hai ngày.
Vậy "giai đoạn 3" nghĩa là gì?
Tôi nghe thấy đấy.
Có tiền sử ung thư vú trong gia đình cô không?
Có. Mẹ tôi chết vì ung thư vú.
Vậy tại sao cô không đến trước đây?
Tôi hầu như không nhớ bả. Bả đã chết khi tôi 4 tuổi.
Chúng ta sẽ yêu cầu phòng thí nghiệm để sinh thiết khẩn cấp.
Vâng.
Hôm nay lúc 6h, cô có thể đến văn phòng tôi được không?
Tôi sẽ làm nhiệm vụ.
Lúc 6h, tôi phải đi đến tiệm cắt tóc.
Tôi sẽ đi sớm hơn.
Tôi có nên đi đến tiệm làm tóc hay không?
Cứ đi đi.
Anh có thể kê toa một số thuốc an thần cho tôi không?
Tôi có đây.
Sẽ tốt hơn nếu chiều nay ai đó đi cùng với cô.
Cô đã kết hôn? Có chồng?
Tôi không biết.
Đó là một vấn đề khác tôi đã gặp trong ba tháng,
thất nghiệp và chồng tôi.
- Một hay hai? - Một.
Anh xin lỗi, Magda, anh đang lái xe ra khỏi Madrid.
Anh đã quyết định dành tháng bảy riêng của mình.
Một mình?!
Anh cần phải suy nghĩ về chúng ta, tốt hơn cả là cả hai chúng ta
dành thời gian mà không có luật pháp.
Một nụ hôn lớn cho em và Dani.
Tuyệt quá! Một số ngày nghỉ không có đối số.
Vào đi!
- Tóc tôi... - Trông cô tuyệt quá.
Cảm ơn. Vì thế?
Chà...
Báo cáo của phòng thí nghiệm nói rằng cả hai nốt đều là ung thư biểu mô tế bào.
Biết ngay mà.
Tôi đã nghĩ về nó trong khi tôi đang đánh răng,
tôi sẽ được nói rằng tôi bị ung thư và bị cắt một bên ngực, phải không?
Vâng, thuật ngữ "cưa đi" thường dùng để chỉ tay chân...
một chân, một cánh tay...
Tôi thì bị mất một bên ngực hơn là một cái chân.
Tôi không biết.
Anh sẽ lấy tất cả, hay để lại cho tôi một ít?
Nó là phẫu thuật cắt bỏ vú, loại bỏ một bên hoàn toàn.
Nhưng trong khoảng thời gian đó cô sẽ được phẫu thuật tái tạo.
Và núm vú của tôi?
Anh thậm chí sẽ không để lại cho tôi núm vú như là món quà lưu niệm?
Nó bị xâm chiếm.
Tôi không muốn núm vú silicon.
Trong bệnh viện này chúng tôi có các nhà tâm lý học có thể giúp cô.
Hãy nghĩ rằng vẫn còn thời gian. Và dự đoán của cô là tốt.
Và 70% khối u vú ở giai đoạn này được chữa trị.
Họ đã được chữa trị...
Tại sao lại chuyển sang lĩnh vực sáng suốt của số liệu thống kê
khi tôi đã bước sang mặt tối?
Bởi vì cô đã có cơ hội tốt hơn để trở nên tốt hơn.
Hai hơn một mà.
Dani của tôi đó!
MẸ ƠI CON YÊU MẸ
Thứ lỗi nha.
Trước khi phẫu thuật chúng tôi phải cung cấp cho cô các chu kỳ hóa trị khác nhau
để giảm kích thước của khối u.
Cô phải ở đây lúc 10h sáng mai.
- Ngày mai? - 10h ngày mai cho liều đầu tiên.
Vậy tôi phải làm gì với con trai tôi?
Làm ơn im mồm hết đi!
Hay quá!
Đó là cách mấy người dạy con sao?
Khi con trai cô tiếp cận với quả bóng, nó là mối nguy hiểm.
Và cách thằng bé đổ mồ hôi. Nó đã mặc hai chiếc áo sơ mi hôm nay.
Thằng bé là một cầu thủ phi thường.
Loại tạo ra sự khác biệt.
Cảm ơn rất nhiều! Tôi sẽ kể cho nó!
Tôi không bao giờ thích bóng đá, nhưng kể từ khi thằng bé rất quan tâm...
Tôi làm việc cho Real Madrid.
Ông là huấn luyện viên.
Tôi đào tạo Juniors và tôi đang tìm kiếm lũ trẻ cho mùa giải tới.
Tôi thấy tương lai ở con cô.
Đó là ước mơ của thằng bé, được chơi trong giải đấu chuyên nghiệp.
Nó sẽ trở thành sự thật thôi.
Thật sao?!
Tuyệt quá!
Tôi cần vài tin tốt lành hôm nay!
Thằng bé thật sự chơi rất giỏi.
Xin lỗi. A lô?
Alejandra Yuste là vợ tôi, vâng.
Vâng, đó cũng là tên của con gái tôi. Có chuyện gì?
Không, không, tôi không thể, tôi đang làm việc. Nửa tiếng nữa...
Ở bệnh viện nào?
Chuyện gì đã xảy ra?
Thưa ông!
Virgen... Virgen de la Luz...
Bệnh viện Virgen de la Luz.
Vợ tôi còn sống.
Vợ tôi còn sống.
Cứu thương!
Tôi không sao! Tôi cần phải gặp vợ tôi.
- Chúng ta hãy đưa ông ấy đến bệnh viện của cổ. - Tôi sẽ đợi cho tới khi trận dấu kết thúc.
Nó sắp kết thúc. Cô đi đi, tôi sẽ ở lại.
Làm ơn nói với con tôi, người đã ghi bàn...
- Cú sút phạt? - Là thằng bé!
Nói với thằng bé rằng tôi đã đến bệnh viện để giúp người ta và bảo nó gọi cho tôi.
Vợ ông sẽ không sao đâu.
Con gái tôi đã không qua khỏi!
Con gái tôi... Con bé đã chết!
Làm ơn hãy lái nhanh hơn.
Chúng ta sắp đến rồi.
Cầm lấy đi, 2 viên thuốc an thần sẽ giúp được đấy.
Ngồi xuống đây đi.
Thêm liều nữa nhé.
Mẹ ơi?
Con yêu, con không gọi cho mẹ!
Bác sĩ chở con tới.
Ta thua rồi.
Họ ghi được hai bàn sau của ta sau khi mẹ rời đi.
Ôi...
Ai vậy?
Ông ấy là huấn luyện viên.
- Thật hả? - Ừ.
Và ông ấy mến con rất nhiều.
Nhìn chả giống cho lắm.
Mẹ nghĩ chắc là mẹ cho ông ấy uống quá liều.
- Mẹ cho ông ấy thuốc? - Ừ.
- Tại sao? - Mẹ sẽ kể sau, con yêu.
Mẹ ơi, con mệt rồi. Mình về thôi.
Chúng ta sẽ ở lại với ông ấy lâu hơn 1 chút được chứ?
Tại sao vậy mẹ? Có chuyện gì vậy? Mẹ hành xử lạ lắm.
Ừ, con yêu. Nhưng mẹ đã có con.
Cậu bé đẹp trai của mẹ.
Mẹ có thích cách con chơi bóng không?
Con không thể tưởng tượng được mẹ thích xem con chơi bóng thế nào đâu.
Nhưng Mẹ ơi, con đã bỏ lỡ cú sút phạt. Đừng phóng đại.
Mẹ cũng thích cả chuyện đấy nữa.
Con gái ông ấy đã mất
và vợ ông ấy đang bị hôn mê.
Tôi rất tiếc.
Tôi ước tôi có thể cho ông tất cả sức mạnh tôi có bây giờ.
Trong trường hợp nó giúp ông vượt qua chuyện này.
Cảm ơn cô rất nhiều.
Bố đâu rồi?
Bố đang ở thị trấn bên bờ biển.
Bố con phải đi dạy học mùa hè.
Bố còn chẳng chào tạm biệt.
Bố sẽ gọi cho con thôi.
Con biết chuyện gì không?
Dì Sofia sẽ đi đến hồ chứa với em họ con vào ngày mai.
- Con có muốn đi với họ không? - Tuyệt quá!
Con sẽ đến xem trận chung kết Eurocup với em họ con.
Vào ngày Chủ nhật.
Xem bóng đá với mẹ và bố có chút nhàm chán.
- Mẹ chỉ thích bóng đá khi con chơi. - Chắc chắn, mẹ không có ý tưởng gì cả.
Và con có thể ở lại đó miễn là con muốn.
Tuyệt! Đứa em họ có thể chỉ cho con cách trượt tuyết bằng nước!
Mẹ định làm gì?
Mẹ phải ở lại.
Mẹ sẽ đến bệnh viện thăm ông ấy?
Ừ.
Mẹ muốn xem nếu họ ký tên con vào đội Real Madrid Juniors.
No comments yet. Be the first to leave one.