نخستین 200 خط.
Ôi trời.
- Của con này. - Sao anh không gọi em dậy?
- Anh có mà. Em bảo anh biến đi. - Em có nhớ đâu.
- Anh thì có. - Đồng hồ trong nhà hỏng hết rồi.
- Chắc dập cầu chì thôi. - Mẹ à, con hơi ốm.
- Làm gì có. - Con không đi học đâu.
Mẹ đi làm thì con phải đi học. Phải không nào?
Bố không liên quan đâu nhé.
- Chào mẹ. - Chào mẹ Liz.
Có trứng mới này, gà đẻ nhiều lắm.
- Nhìn trứng này, chà. Yêu con lắm. - Vâng.
- Ơ..này. - Chào cháu yêu.
- Cháu bị ốm. - Thật vậy sao?
- Nó không bị gì đâu. - Anh phải đi đây. Muộn giờ gặp Nige rồi.
- Anh có thấy Danny không? Nó quên đồ ăn trưa này. - Nó đi rồi.
- Thôi, anh muộn rồi. - Chào con nhé.
- Bỏ ra! - Khỏe không cả nhà?
- Thế nào rồi, cả nhà ổn chứ? - Ngày đầu tôi quay lại sở. Anh hỏi sau đi.
- Hội thao hôm nay nhỉ? Cố thể hiện nhé. - Vâng ạ.
- Hôm nào rủ cả bọn đàn ông đi uống nhé. - Ừ, tôi nhắn tin anh sau.
Khỏe không Jen?
Xin lỗi cô, xin lỗi.
Hôm thứ ba đá bóng, anh ở đâu vậy?
Xin lỗi, tôi phải đi lên Lyme.
- Bạn tôi chơi nhạc hôm đó. - Lần sau không lấy cớ đâu nhé.
Ừ.
- Chào các cô. - Chào, anh khỏe chứ?
Chào.
- Chào buổi sáng, Oll. - Chào anh Mark, anh ổn chứ?
- Trời đẹp nhỉ. - Ừ. - Họ nói là sẽ có nắng rồi mưa to.
- Mẹ cậu thế nào, vẫn khỏe chứ? - Cũng không tệ, cảm ơn anh hỏi thăm.
- Cho tôi gửi lời chúc sức khỏe. - Vâng, nhất định rồi.
- Này, đừng có lẻn đi thế! - Nốc, nốc.
- Chào cô, Maggie. - Chào anh, Mark.
- Có tờ quảng cáo mới đây. - À, muộn một tuần đấy.
À xin lỗi, có ai hoàn hảo đâu nào?
Một buổi sáng tốt lành.
Khỏe không Becca?
Khách sạn đã có khuyến mại cho thương nhân chưa?
- Phải khách sang mới được ăn ở đây. - "Sang"? Tôi cái gì chẳng sang.
Anh cứ ảo tưởng đi.
- Cậu đến muộn. - Ừ, xin lỗi, giao thông tắc nghẽn quá.
Bao nhiêu gái đến du lịch, tha hồ mà câu nhé.
Im đi!
Thế chuyện tối qua là thế nào?
Anh cứ lái đi cho tôi nhờ.
Chào buổi sáng. Mọi người khỏe không? Xin chào.
Chào, tôi quay lại rồi đây.
Rất cảm ơn. Phải thế chứ.
Dom, có ít thuốc cho and phá phổi đây.
Nish. Xem này. Vốt-ca, nhãn đen nhé.
- Quá hay, cảm ơn chị. - Không có gì.
- Anna, có son bóng tha hồ hôn hít nhé. - Cảm ơn.
- Mike... kem dưỡng da cho tươi mặt. - Cảm ơn.
Tôi mua cho anh thú bông này Frank, cho đỡ cô độc.
Thế nào, có chuyện gì buôn dưa không?
Ellie. Mừng chị quay lại. Ta nói chuyện riêng được không?
- Có tin gì à? - Chúng tôi đã giao chức vụ cho người khác.
- Cái gì? - Tôi hiểu là chị không bằng lòng.
Chị nói là sẽ đợi tôi quay lại..
..rằng tôi chắc chắn được giao chức. Thế nên tôi mới nghỉ 3 tuần.
- Công chuyện có thay đổi. - Trời đất!
- Thế là ai? Ai được giao chức ấy? - Thanh tra Alec Hardy.
Đàn ông à?
Thế còn "Vùng này cần có một nữ thanh tra" thì sao?
Còn việc chị ủng hộ tôi thì sao?
- Alec Hardy có nhiều kinh nghiệm. - Khoan đã, sao tôi lại nhớ cái tên đó?
Anh ta là người đã phụ trách vụ Sandbrook.
Chị đùa đấy à?
- Khi nào anh ta vào việc? - Tuần trước.
Anh có muốn xem hay không?
Ừ, OK. Rõ rồi.
Bọn nó cắt hàng rào ở đây. Rồi trộm cả bình dầu của tôi.
Chúng tôi sẽ liên lạc sau.
Thế thôi à?
Không khám nghiệm gì sao?
Giá dầu thế này, tôi không chịu được đâu.
- Anh gọi tôi từ 7 giờ cho vụ thế này? - Thường với anh quá à?
Tôi vừa có điện. Cảnh vệ tìm thấy gì đó trên bãi biển.
Cô ta đã nói thế rồi thì còn gì nữa?
Chẳng nhẽ em dọn văn phòng rồi đi luôn?
Không, em biết. Nhưng anh phải hiểu, em đang vui bao nhiêu..
Tôi đang ngồi!!
Ellie, cô có lệnh.
Em phải đi đây.
- Con có thấy Danny không? Mẹ chưa thấy nó. - Chắc nó ngồi với lớp.
Con không thể tin là mẹ bắt con đi.
Này, thế chọn đi: ở lại hoặc tự tìm trường riêng.
- Thôi được, thì con ở lại. - Mẹ yêu con nhiều.
Và nếu nhớ, thì thỉnh thoảng cười cho mẹ, được chưa?
Kiểu Usain Bolt, nhé?
Nào trông háo hức lên.
Chào chị. Chào em.
Beth, chị không mang Danny à?
- Ơ, chị tưởng nó đến rồi. - Không, hôm nay không thấy nó.
- Thế em đã điểm danh chưa? - Rồi ạ, từ hôm qua em đã không thấy nó.
Cô ơi?
Danny, mẹ đây, con không ở trường. Con gọi cho mẹ ngay được không?
Mẹ chỉ muốn biết con đang ở đâu thôi.
Bác Jack, cháu Beth đây. Danny có đi đưa báo sáng nay không bác?
OK. Nó có gọi điện không ạ?
Không, không, vẫn ổn. Cháu chỉ.. không chắc nó đang ở đâu thôi.
Mark, em đây. Gọi lại cho em ngay.
Tom? Tom ơi!
Danny có nói đi đâu sáng nay không cháu?
Nó không gặp rắc rối gì đâu.
- OK. Cảm ơn cháu. - Em giúp gì chị được không?
- Cứ gọi cho chị nếu em thấy nó. - Vâng.
Nào, Tom.
Ôi, coi nào.
"Đường chính đến biển Broadchurch.."
"Quý vị nên thay đổi kế hoạch nếu có ý định ra biển."
- Có chuyện gì thế? - Họ nói có cảnh sát ngoài bãi biển.
Hình như họ tìm thấy một thi thể.
Lùi lại. Làm ơn lùi lại.
Ôi Chúa ơi, đừng làm thế với tôi.
Nào.
- Ôi Chúa ơi, không, không. - Đi ra.
- Đây là khu vực cấm. - Không, tôi là cảnh sát.
Ôi Chúa ơi, tôi biết thằng bé. Nó sống ở đây mà.
Nó vẫn ăn ở nhà tôi. Nó là bạn con tôi.
- Ôi, còn Beth. Beth đã biết chưa? - Được rồi, bình tĩnh, Miller.
- Anh không hiểu, tôi quen cậu bé đó. - Im mồm!
- "Im mồm"? - Tỉnh táo vào. Cô đang làm việc đấy.
- Alec Hardy. - Tôi biết; anh lấy vị trí của tôi.
- Giờ cô muốn nói chuyện đó à? - Anh còn chẳng biết cậu bé là ai.
Thì nói cho tôi!
Là Danny. Daniel Latimer. 11 tuổi. Nó đi học với Tom, con tôi.
Gia đình cậu bé ở đây. Bố là thợ sửa nước.
- Đây có phải là địa điểm hay tự tử không? - Nó không làm thế đâu.
Trả lời vào câu hỏi.
Không, có những chỗ khác, một ở 3 dặm phía tây, một ở gần đất liền hơn.
- Nó không phải người như thế. - Xem đội hiện trường ở đâu.
Ta phải nhanh lên. Thủy triều sắp lên rồi.
Ôi trời ơi.
Trời ạ, ai đấy?
- Beth, không, đi ra ngay! - Chị tìm thấy gì?
- Cho tôi xem, cho tôi xem! - Cô không được vào đây.
- Dừng lại, kéo cô ta ra. - Giầy con tôi!
- Nào, đi nào. - Đó là giầy của Danny!
Không!
Danny!
- À, Olly, về rồi à. - Qua được hội thao.
Không chỉ có thế - có cả cà phê này.
- Trong có 3 shot. - Phải rồi.
Bài 2 trang. Nhớ đánh tên bọn trẻ cho đúng.
Tôi không muốn các phụ huynh mắng mỏ đâu.
Reg hôm nay không đến. "Sư tử đỏ" ấy.
- Gì, thế là cậu không có ảnh à? - À.
Tôi tự chụp bằng điện thoại đây.
Rất tự giác đấy, Olly.
Chỉ tôi cách download ảnh về.
Sao cô vẫn thuê Reg làm gì? Anh ta toàn làm hỏng việc.
Thứ bảy nào, tôi cũng gặp Reg ở siêu thị. Hàng xóm thì phải giúp nhau chứ.
Ôi, nhìn mấy cái mặt nhỏ xinh kìa.
Ô, đẹp thật. Cậu có mắt chụp tốt đấy.
Tôi mà bảo Reg ta dùng ảnh điện thoại lên báo...
..là anh ta tỉnh rượu chạy đến ngay.
Là tờ Daily Mail, họ trả lời thư xin việc của tôi.
Mở ra đọc đi.
Bọn khốn!
Ôi, chàng trai trẻ.
- Còn nhiều hãng báo khác. - Tôi đã thử hết rồi.
Cậu là người giỏi. Rồi sẽ có dịp thôi.
Này, có tin nhắn của Yvonne.
Cô ấy nói bãi biển đang bị cấm vì sao đó.
Cậu đi xuống kiểm tra xem nhé? Hít thở chút không khí.
Vâng.
Ta để họ thênh thang ở đây, không có hàng rào à?
Đây là đường ven biển. Ai cũng biết tự giác cả.
Có khác gì bẫy chết người đâu.
- Thế nào rồi? - Theo điều tra ở đây thì..
..có vẻ đống đá quanh cái xác là giả.
Ý anh là sao?
Góc nằm của cái xác không đúng. Nó trông quá giả tạo.
Và trên này không có dấu cỏ bị giẫm hay trượt lên.
Không có sỏi bật ra. Không có dây nhợ hay dấu tay.
- Không có dấu vết của một cú rơi. - Ý anh là cậu bé không bị rơi xuống?
Hay là nó nhảy xuống?
Theo địa điểm thi thể và góc bờ đá thì không khả quan.
Thấy không, không phải Danny.
Theo ý tôi..ai đó đã giả hiện trường cho giống tai nạn.
Tôi không nghĩ cậu bé đã ở trên này.
Gọi người khám nghiệm tử thi. Bảo anh ta khẩn trương lên.
Lấy kết quả sơ bộ cũng được.
- Thanh tra Miller! - Ai vậy?
- Cứ đi thôi. - Cô Ellie!
- Hình như cậu ta quen cô. - Cô Ellie.
- Cô nói rồi, đừng gọi cô thế! - Olly Stevens, tờ Broadchurch Echo.
Cháu vừa ra đầu bên kia. Sao biển lại bị cấm vào?
Không có thông báo gì cả.
Tôi nghe nói có một thi thể. Đã được nhận dạng chưa ạ?
- Làm ơn. - Sẽ có họp báo sau, Oliver à.
- Cả nhà trong đó rồi chứ? - Để tôi trình bày với gia đình.
- Tôi thân với họ. - Cô đã trải qua bao nhiêu vụ chết người như thế này?
- Đây là vụ đầu tiên. - Cô không thể cải thiện tình thế. Cũng đừng cố.
- Anh đâu biết cách tôi làm việc. - Có khả năng bắt cóc.
Cậu bé có thể bị bắt đi không? Nếu vậy, do ai?
Quan sát họ. Từ mọi động tĩnh.
Nếu có gì không ổn thì nói cho tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.