نخستین 200 خط.
Đại soái, người trong cung tới rồi.
Biết rồi.
Ta hầu hạ 21 đế vương,
tự mình trải qua 300 năm bão táp của triều đại.
Ta tên là Viên Thiên Cang!
Căn nguyên của ta và quốc gia này
phải nói từ khi ta còn nhỏ.
Ta sinh vào ngày kiếp cô đồng thần
là mệnh song sát cực kỳ hung hiểm.
Đầu tiên khắc chết phụ mẫu
tiếp đến là cả nhà bên cạnh.
Người trong thôn coi ta như quái vật
đuổi ta ra khỏi thôn.
Nhưng thúc thúc vẫn giữ ta lại
để ta tu hành cùng ông ấy.
Ông ấy tin rằng, mệnh do trời tạo
nhưng vận thì theo tâm tính mà đổi.
Nhưng, ông ấy nhầm rồi.
Năm ta 15 tuổi
ông trời khiến ta bệnh nặng một trận,
sau đó huỷ diệt hết tất cả hy vọng của ta.
Sư phụ.
Đừng ngây ra nữa, tới Thiên Sư Phủ cầu cứu.
Ngươi là ai?
Kiếm ở đâu?
Thanh kiếm đấy không thuộc về ngươi.
Tha cho đồ đệ của ta đi.
Ở đâu?
Kiếm...
ở...
Sau khi ta tỉnh lại từ cơn bệnh nặng ấy,
Tàng Binh Cốc thì vật vẫn như xưa nhưng người thì đã thay đổi.
Ta không biết đã xảy ra chuyện gì,
ta cũng không biết ai đã an táng thúc thúc và các sư huynh.
Càng không biết ông trời tại sao lại
giáng một lời nguyền ác độc như vậy với ta.
Giết hết những người gần bên ta.
[Phim cải biên từ nguyên tác manga của Công nghệ kỹ thuật số Nhược Sâm “Hoạ Giang Hồ: Bất Lương Nhân”]
Từ sau đó
ta không dám gần gũi với ai,
trở thành kẻ đơn độc.
Đồng thời trở thành sát thủ sống một mình.
Mỗi lần trước khi ta nhận việc
đều phải hỏi rõ ràng sinh thần bát tự đối phương.
Cho dù tiền công có ít tới đâu
thì giết người không tuyệt đường.
Từ đấy hồi kính vận mệnh.
Ta phải nói cho ông trời biết,
vận mệnh không phải trò đùa.
Cửa sống kiếp chết, không do trời định.
Năm 30 tuổi,
ta lưu lạc tới biên quan,
quen được một vị khách nữ
ở trấn Man Đầu!
Ta đồng ý với cô ta sẽ giết 10 người.
Hôm đó là cuộc giao dịch cuối của chúng ta.
Năm Ất Dậu, ngày 10 tháng 4, giờ Mão.
Khỏi cần phí tiền công nữa.
Người này thất sát khắc chủ,
đầu năm chắc chắn có tử kiếp.
Khách không chờ được tới năm sau đâu.
Huynh cho cái giá đi.
Tính cô 10 lượng 5 chỉ.
Huynh chưa từng thất thủ,
ta trước nay cũng không mặc cả với huynh.
Ta chỉ thắc mắc lần nào
huynh cũng hỏi sinh thần bát tự đối phương.
Giá đưa ra cũng có chẵn có lẻ, vì lẽ gì?
Cân xương.
Cân thế nào?
Người sinh năm Ất Dậu xương nặng 5 ly,
tháng 4 nặng 9 ly.
ngày mùng 10 giá 1 chỉ 6, giờ mão 1 chỉ.
Cộng lại là 3 chỉ 4 ly.
Năm nay ông ấy 51 tuổi,
3 chỉ 4 ly nhân với 51
bỏ số 0 đi.
Đây là quy tắc của ta.
Huynh thật sự tin
sinh thần bát tự có thể bói mệnh à?
Phần lớn là có thể.
Vậy người thế nào thì không thể?
Ta.
Nghe như lừa đảo vậy.
Mất bao lâu?
Trước giao thừa.
Vẫn quy tắc cũ, xong việc thanh toán nốt nửa còn lại.
Người phụ nữ đó rất lạ.
Cô ta vừa mua bán mạng người
lại vừa có thể làm việc thiện cho đời.
Với ta mà nói
thiện ý là một loại mạo hiểm.
Có thể nghĩ nhưng không thể làm.
Vào đi, là cái miếu hoang.
Đỡ tướng quân ngồi xuống đã.
Bồ tát phù hộ, hy vọng tướng quân bình an vô sự.
Hy vọng các huynh đệ có thể về nhà đón Tết.
Hy vọng tướng quân bình an vô sự.
Hy vọng các huynh đệ có thể về nhà đón Tết.
Tướng quân, ngài tỉnh rồi à?
Tướng quân, các huynh đệ đã rơi vào tay phản quân.
Chúng ta lánh tạm ở đây đã.
Đợi hồi triều bẩm lên thánh thượng rồi tính tiếp.
Tướng quân.
Quay lại, ta phải đi cứu người.
Tướng quân, nhưng chúng ta người ít không đánh lại đám đông,
giờ về khác gì đâm đầu vào rọ.
Sắp đến giao thừa rồi,
để họ chết nơi xứ người,
không thể được.
Tướng quân, xin nghĩ kỹ.
Tướng quân, xin nghĩ kỹ.
Kẻ nào?
Gọi ta là Viên Mỗ Nhân đi.
Đây không phải nơi ngươi nên tới, đi đi.
Ông là Trương Húc Đà sao?
Tên của tướng quân không phải cho ngươi gọi, muốn chết à?
Ta chính là Trương Húc Đà!
Ngươi là ai?
Kẻ bói mệnh.
Đừng phí lời với hắn nữa, lên hết đi.
Dừng tay.
Người hắn muốn giết là ta,
mọi người đi đi.
Tướng quân, nếu chết huynh đệ ta cùng chết với người.
Trương tướng quân,
ta cho ông hai con đường.
Hoặc là bị ta giết
hoặc là quay lại cứu huynh đệ của ông.
Lựa chọn thứ hai cũng là đường chết
nhưng chết vẻ vang.
Ngươi,
rốt cuộc là ai?
Ta nói rồi, kẻ bói mệnh.
Bệ hạ,
Trương tướng quân đi truy bắt sứ thần
trúng phải phục kích của phản tặc trại Ngoã Cương
trăm quân tinh nhuệ đều đã hy sinh.
Trương Húc Đà!
Vì muốn cứu thuộc hạ
nên Trương tướng quân vượt qua vòng vây bốn lần
hao tổn sức lực mà tử trận.
Bệ hạ,
thần kiến nghị
lệnh cho Lưu thủ Thái Nguyên Lý Uyên lập tức đưa quân xử phản tặc
để tránh chuyện nghiêm trọng hơn.
Bệ hạ.
Gặp hung hoá lành, là quẻ tốt.
Truyền lệnh xuống, tuyên Lý Uyên hồi Trường An!
Vâng, bệ hạ.
Đợi đã.
Bảo kiếm của trẫm đã có tin gì chưa?
Vẫn chưa ạ.
Lui xuống đi.
Đúng rồi, chuyện dời đô
phải nhanh chóng làm đi.
Đối với ta mà nói
giết một vương hầu tướng lĩnh hay một kẻ tội đồ
cũng chẳng khác gì nhau.
Điều khiến ta bất an
là giết người như Trương Húc Đà!
Vận mệnh cho họ hy vọng và chấp niệm
nhưng lại sắp xếp một kiếp nạn ngược lại.
Còn ta,
lại trở thành kẻ tiếp tay.
Không biết do lưu luyến rượu ở Nhất Trản Đăng
hay là nụ cười của cô gái ủ rượu có thể giải sầu.
Đêm đó ta đã có suy nghĩ
ngừng việc chém giết, sống đời yên ổn.
Bắt lấy.
Không cần lắc, thiếu 10 chỉ.
Lần trước huynh còn chưa trả tiền ngựa uống nước đâu.
Người ta bán một xô cho ta 15 chỉ.
Một thùng nước là vừa đủ rồi.
Ngựa của ta ăn ít
nhiều lắm chỉ uống 5 chỉ.
Còn lại 10 chỉ thì là phần của huynh rồi.
Ta cũng có quy tắc của ta.
Giảm giá đi.
Đổ đầy rượu cho ta.
Cô không giống người Mặc Bắc!
Cha ta là người Mạc Bắc,
mẹ ta là người Hán!
Huynh nói xem ta được coi là người ở đâu.
Sinh ra ở đâu thì là người ở đấy.
Sinh ra ở biên quan, lớn lên ở giang hồ.
Giờ thì lưu lạc khắp thiên hạ.
Vậy chúng ta coi như là đồng hương rồi.
Hết tối nay, chỗ này sẽ đóng cửa.
Lần cuối nhờ huynh thêm lần nữa.
Cứ việc nói.
Năm Bính Thìn, mùng 10 tháng 10, giờ Dậu.
Hãy tìm người khác đi.
Giao thừa không tiện thấy máu.
Đây không phải giao dịch.
Ta chỉ muốn huynh tính thử
người này còn sống được bao lâu.
Trong vòng 10 ngày sẽ chết ngoài ý muốn.
Cảm tạ.
Ta biết cô ấy hỏi bát tự của bản thân.
No comments yet. Be the first to leave one.