نخستین 200 خط.
Bác Thường
Ngôi nhà này bị bỏ phế bao lâu rồi?
Đã hơn một năm nay.
Lâu rồi không ai đến ở, sao không thấy ..
..có ai quan tâm đến việc thuê nó?
À, đây là một câu chuyện dài
Nơi này xưa kia từng là một ngôi chùa nhỏ.
đã bị thiêu rụi cách đây 50 năm bởi một trận hỏa hoạn lớn.
Rồi sau đó bị bỏ hoang nhiều năm.
Tôi nghe nói một trong các anh em
bị liên lụy đến một vụ tranh giành tại đây cũng 50 trước.
Khi xong chuyện, tất cả đều chết và
ngôi chùa cũng bị phá hủy một phần.
Vâng, chuyện nghe hoang đường thật.
Có ai thực sự hiểu được khởi nguồn của sự việc như thế nào.
Dựa theo truyện ngắn mang tên "Ngân Hạnh Ngân Hạnh" của tác giả Từ Lan
Sản xuất: Tôn Lập - Du Phi Hồng
Sao chúng ta không xuống tham quan tầng dưới?
- Đúng đó! Đi thôi, bác Thường. - Vâng, đi nào!
- Đây này! - Vâng.
- Từ từ! - Ui da.
Khi chủ nhà còn sống, thư phòng này là nơi ông ta thích nhất.
Ngoài ra để quản lý công việc làm ăn,
ông ta rất thích bộ môn thi họa, thư pháp.
Bác Thường
Đa số sách vở ở đây là của hiếm.
Khó tìm ra một thứ như thế này.
Ông ta sưu tập các loại sách trong các chuyến buôn.
Tôi tin rằng cây Ngân hạnh này đã được ngàn năm tuổi.
Khi người chủ trước, người đầu tiên sống ở chỗ này,
ngôi chùa đã trong tình trạng đổ nát.
Nhưng cái cây vẫn tươi tốt.
Tôi nghĩ cô vợ mình bị căn nhà này mê hoặc rồi.
Bác Thường, đây đúng là nơi chúng tôi đang tìm.
Tôi muốn thuê nó ngay.
Nếu ngày mai có thể dọn đến ở thì tốt quá!
Đạo diễn: Du Phi Hồng
Anh đã nói chuyện với Nhã Bình rồi.
Mỗi tuần cô ấy sẽ ngủ lại đây một đêm.
Nếu em cần gì, cứ việc bảo cô ấy mang đến.
Anh nhờ cô ta à?
Em không chắc liệu cô ta có dư thời gian..
..để đến đây và ở cùng em?
Thật ra Nhã Bình không thay đổi.
Cô ấy từng thích như thế lúc còn nhỏ.
Không biết chính xác như thế mới là điều đáng lo.
Vậy còn em thì sao?
Em đang nghĩ gì?
Những lo âu của em
Đó là nghĩ quá nhiều về anh.
À, là bác Thường à, xin chào.
Cô Tần, xin lỗi vì sáng sớm đã làm phiền.
Không sao. Giờ này tôi đã thức rồi.
Nhã Bình nhờ tôi nhắn cho cô.
Chiều nay cô ấy đến.
Nhờ cô pha trà và ngồi chờ cô ấy.
Vâng! Được thôi.
Đây là thư của chồng cô.
Nhã Bình bảo tôi đưa cô duyệt trước.
- Cô ấy sợ cô không đủ kiên nhẫn chờ thư. - Cám ơn, bác Thường.
Sao ông không vào trong ngồi nghỉ một lát?
Thôi khỏi, cám ơn.
Tôi phải vào rừng săn bắn một ít thịt thú hoang.
Đêm xuống ngồi nhấm với rượu mùi vị rất tuyệt.
Vâng, chúc ông có cảm giác tuyệt nhất.
- Tôi đi nhé. - Vâng!
Tiểu Ngọc yêu dấu,
Từ lúc dọn đi đến nay thấm thoát đã hơn 1 tháng rưỡi
ở phố cổ, anh thấy nhớ em vô cùng.
Mặc dù thư em đến đều đặn hàng ngày,
và hiểu rằng em ở nhà vẫn khỏe,
đam mê của anh về em vẫn còn vương vấn.
May thay anh có thể về sớm.
Anh đã dạy học nâng cao được hai tháng rồi.
Hiệu trưởng khá hài lòng và cố giữ anh lại.
Nếu như là lúc trước, chắc chắn anh sẽ đồng ý ngay.
Nhưng ngay lúc lày, không còn ý nghĩ nào khác, anh chỉ muốn về nhà.
Anh biết em thật sự thích căn nhà này.
Ngày ấy, bên dưới tàn cây Ngân hạnh, nhìn nét mặt của em
Anh hiểu rằng em muốn ở lại.
Nó cứ như thứ gì đó mê hoặc em.
Khi ấy, anh đã tự nhủ
Anh phải phấn đấu để mua căn nhà.
Anh muốn em có một cuộc sống đầy đủ.
Không cực khổ nữa.
Chúng ta sẽ dừng chân ở đây và sinh thật nhiều con cái.
Suốt cuộc đời này, anh sẽ bên em đến tuổi già.
Cho dù chúng ta tóc bạc da nhăn,
thì trong tim anh em vẫn là người phụ nữ xinh đẹp nhất.
Ra đây đi! Tôi chờ anh cả nửa ngày nay rồi.
Bất kể anh là ai..
Từ khi anh ở đây...
hãy bước ra và uống một chung trà.
Cô không sợ à?
Tôi không thù oán gì với anh.
Tôi không nghĩ anh sẽ hại tôi.
Tôi có pha trà chờ người cùng uống.
Nếu như anh chỉ tình cờ đi ngang qua,
Hân hạnh chào đón và mời anh dùng trà.
Cô đang chờ ai?
À, tôi đang đợi Nhã Bình.
Cô ấy ít khi đến trễ.
Nếu anh lỡ đường hoặc là...
Tôi cũng đang đợi một người.
Lúc nào anh cũng ở đây ư?
Vâng!
Tôi đã chờ một người dưới tàn cây này trong suốt...
50 năm.
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở đây.
Hả!
Thật khó tin
Sao?
Không có gì.
Tôi chỉ nhớ lại lần đầu chúng tôi đến đây,
Bác Thường cảm thấy lo ngại khi bán căn nhà này.
Khi chúng tôi đề nghị chỉ thuê nó để ở, ông ấy tỏ vẻ bối rối.
Ông ấy sợ chúng tôi không thể ở đây lâu.
Vấn đề có lẽ là, bở vì anh.
Người thuê nhà trước đây đã dời đi.
Người anh đang chờ vẫn chưa đến?
Cô có biết cách đây 50 năm nơi này là một ngôi miều.
Vâng, tôi có nghe bác của Nhã Bình đề cập đến.
Ông ấy kể rằng đã có hai anh em giao chiến với nhau một trận tại nơi này.
Sau cùng, tất cả đều bị giết và ngôi chùa bị hủy.
Đó không phải trận chiến của 2 huynh đệ,
họ chiến đấu với một bang khác.
Thật sao?
Tôi chính là người em.
Àh!
Hơn 50 trước,
anh tôi hạ trại trên đỉnh đồi.
Cha mẹ qua đời khi tôi còn nhỏ.
Anh trai đưa tôi đi.
Cha mẹ thì bị một bang thù địch giết chết.
Thật ra bọn chúng muốn tìm anh trai để trả thù nhưng không được.
Do đó đã giết cha mẹ tôi.
Anh trai rất có hiếu.
Kiên trì chờ suốt hai năm,
cho đến khi bang của anh ấy lớn mạnh
chỉ để đặt cược vào đúng thời điểm...
anh ta tàn sát bang của quân thù...
Bọn chúng chạy trốn cùng với một đứa bé. Nhanh lên, đuổi theo chúng.
Thằng ranh nó thoát rồi.
Thằng nhóc chỉ mới 6 tuổi rưỡi, không thể đi xa được.
Đuổi bắt nó!
Đợi!
Ngươi nói thằng bé bao nhiêu tuổi?
Đại ca, thằng bé chỉ mới 6 tuổi rưỡi.
Nó là đứa nhỏ tuổi nhất trong bang của chúng, cần giết để trừ hậu hoạn.
Còn những người khác?
Bọn em giết sạch ngoại trừ nó.
Em và các huynh đệ sẽ đuổi bắt nó.
Nó không chạy xa được, đi thôi.
A Lực!
Tha nó đi.
Đại ca, không thể để xổng thằng bé!
Chỉ là đứa bé 6 tuổi rưỡi
cho dù nó có trốn thoát được...
...cũng khó mà qua đêm một mình trong rừng sâu.
Rút lui!!
Đại ca
Lực Huynh, bọn mình làm gì đây?
Các ngươi đã nghe hết rồi. Đó là lệnh.
Nhưng cũng chẳng sao...từ lúc này trở đi, nơi nào các huynh đệ đi
Sơn Pháo, Kỳ Lân, Huỳnh Nha và Trụ Tử...
cả 4 ngươi đều phải theo sát bảo vệ đại ca.
Cho dù phải hy sinh mạng sống cũng phải cố sức mình.
Vâng!
Về!!
Ca ca tha cho đứa nhỏ,
vì đứa bé đó và tôi cùng tuổi.
Tôi mồ côi từ nhỏ.
Ca ca hối hận sau sự thật này.
Cho nên đã chăm sóc tôi bằng tất cả tình yêu thương.
Tôi lớn lên cùng anh ấy trên sơn trại.
Các anh em khác hoạt động chung quanh khu đồi gần đó.
Huynh ấy chỉ cướp của người giàu hoặc tiền của quốc gia.
Chưa từng cướp giật người nghèo.
Mọi chuyện giết chóc trên sơn trại,
tôi đều bị ngăn cấm, không được tham gia việc của ca ca.
Huynh ấy lo sợ tôi dính líu vào những ân oán.
và đã thuê gia sư dạy tôi.
Do đó tôi có thể học hành trên sơn trại, không bị chuyện giết chóc ảnh hưởng.
Ngay cả cưỡi ngựa huynh ấy cũng không cho tôi học.
Nhưng vì lo cho an nguy của tôi và để bảo vệ tôi...
Nước Zhuang...
Nước Zhuang...
có một phát minh...
có một phát minh...
Nhìn ta đây Minh, can đảm và không được khóc.
À... huynh... đệ sợ lắm.
Phải giữ chặt lấy!
Thả lỏng chỗ thắt lưng!
Đẹp đấy!
Chuẩn bị!
Bắn!!
Ha Ha!
Sau trận thảm sát ấy,
để phòng ngừa kẻ địch báo thù...
Ca ca đã hành động bí mật.
No comments yet. Be the first to leave one.