نخستین 136 خط.
Điều thực sự gây ấn tượng với tôi về Gambit Hậu
là phim hoàn toàn không phải về cờ vua.
Đâu phải về trò chơi, mà về cái giá của thiên tài.
Đó là câu chuyện về cách ta sống sót trong một thế giới
khi ta có tài đặc biệt khiến ta trở nên khó hiểu hơn.
Tôi nghĩ cô ấy hướng về cờ vua cứ như là một lối thoát.
Mặc dù phim kể câu chuyện
về một thần đồng nỗ lực vươn tới tầm thế giới,
thực ra phim vẫn là về ác quỷ trong cô.
Phải, tôi vẫn có thể làm… Tôi vẫn đi quân nữa nhé?
Không, "chạm là đi" đó.
Scott gửi tôi sách để đọc trước khi tôi gặp anh ấy.
Trong cỡ một giờ, tôi ngấu nghiến cuốn sách.
Tôi mê Beth ngay lập tức và có một mối quan hệ thân thiết.
Nhân vật này, về cơ bản là kẻ phản diện với chính mình.
Tôi rất hứng thú, chưa hề đọc nhân vật thế này.
Một người rất xuất sắc và tự hủy hoại bản thân,
trong một thế giới mà cô ấy không hẳn là hòa nhập hoàn toàn.
- Em chắc là muốn thi chứ? - Chắc mà.
Ở đây đâu có bảng nữ.
Hồi những năm 1950, có rất ít nữ giới để ý tới cờ vua.
Họ không được tạo cơ hội.
Beth cố thành công ở môn và thế giới nam giới thống trị
là điều khá đặc biệt và bất thường.
Tevis gần như đã viết sách với sự hiểu biết về thế kỷ tiếp theo.
Khá là xuất chúng.
Em bao tuổi?
Kệ đi. Khỏi trả lời, sẽ làm tôi ảo não.
Tôi 36 tuổi.
Cô ấy quá để tâm vào sự thông minh của mình
đến mức không nhất thiết… nghĩ mình là phụ nữ trước tiên.
Tôi nghĩ hẳn là có gì đó ở điều ấy,
vì đây là ta đang trải nghiệm những năm 60… qua cô ấy
theo cách cô ấy tự động cho rằng mình bình đẳng.
Giờ con đủ giỏi chưa ạ?
Nói thật nhé, nhóc à…
con xuất chúng lắm.
Đánh dấu.
Và diễn!
Gần mười năm trước,
Bill Horberg đem cho tôi cuốn sách
như sản phẩm tôi sẽ muốn làm.
Chúng tôi thoáng nghĩ dựng phim điện ảnh
và Allan Scott đã viết kịch bản khá hay,
nhưng chẳng có kết quả từ đó.
Vào thời điểm đó, rất khó để làm một phim như thế.
Rồi ngay sau khi kết thúc Godless ,
tôi có sự giác ngộ và bảo anh ấy: " Gambit Hậu làm loạt phim ngắn nhé?"
Mối để tâm vượt trội mà tôi luôn có
là khiến phim có cảm xúc mạnh mẽ.
Tôi nghĩ khi ta mở rộng gì đó,
ta sẽ có thời gian để lần theo mọi hướng đi và chủ đề.
Điều tôi thực muốn tập trung,
thách thức biến tác phẩm thành loạt phim ngắn với tôi
là đảm bảo rằng điều ta thực sự đầu tư là vào cô ấy.
Ngày nào đó, con sẽ chỉ có một mình,
nên con phải nghĩ ra cách tự lo cho bản thân.
Cô ấy đến từ một cuộc sống gia đình mà nhiều điều trong cuộc sống
khiến cô ấy cảm thấy rất bất ổn.
Cô ấy không biết mình sẽ ở đâu.
Trò đó gọi là gì ạ?
Đây gọi là cờ vua.
Bác dạy con nhé?
Tôi nghĩ rằng
mối liên hệ thực sự đầu tiên của Beth
là với ông Shaibel.
Là mối liên hệ với người mà cô ấy thấy là thấu hiểu
cả tài năng và cách trí não cô ấy hoạt động.
Cũng là người nói "không" với cô ấy.
- Con đầu hàng ván này. - Bác đâu kể là luật có điều đó.
Đâu phải luật, mà là tinh thần thể thao.
Tôi nghĩ cô ấy có tình bạn tuyệt vời với Jolene,
điều đó xuất phát từ việc cả hai đều hiểu
rằng họ rất khác nhau, nhưng lại đến từ cùng một vị thế.
Phần lớn bọn chị ở đây cả đời. Chị ở đây lâu rồi.
Tôi thấy cô ấy như một người mẹ với Beth, theo cách riêng của cô ấy.
Cả hai không được nhận nuôi trong phần lớn cuộc đời chúng.
Chúng cần phải dựa vào nhau ở nơi đó.
Xanh để cân bằng tâm trí.
Cam và nâu là để cơ thể khỏe mạnh. Uống cả đi nhé.
Đầu những năm 60, cuối 50,
người ta rất hay cho trẻ em ở trại mồ côi uống thuốc an thần
để khiến chúng dễ bảo hơn.
Vậy là, phải, cô ấy thành ra nghiện thuốc an thần
và thuốc an dịu hồi cô ấy chín tuổi.
Thủ thuật với vụ nghiện, nghiện rượu hay ma túy hay gì đó,
là đảm bảo rằng ta đồng cảm với nhân vật,
mà vẫn kể một câu chuyện hấp dẫn.
Đối với tôi, thủ thuật đôi khi là sự hài hước.
Có một trường đoạn dài khi cô bé trộm thuốc,
điều đó thật hài mà cũng não nề.
Elizabeth!
Lớn lên, cô ấy hình thành nhiều thói nghiện.
Cô ấy phát hiện ra rượu hồi tầm 15 tuổi.
Ngon lắm.
Và chính thức hóa quan hệ đó.
Ai đối mặt vấn đề nghiện ngập đều là kẻ thù tệ nhất của bản thân.
Suốt cả loạt phim, cô ấy luôn tự hủy hoại bản thân.
Có một đoạn mà cô ấy trải qua đợt nghiện trầm trọng,
cô ấy gặp người đầu tiên cô ấy từng đấu,
một cô gái tên là Annette Packer.
Tôi biết bạn tiến xa và điều đó có ý nghĩa với tôi.
Toàn bộ cuộc trao đổi ấy rất rắc rối và khó khăn.
Vì tôi phải ở trong tình trạng "tất thảy đang sụp đổ"
và "bạn ngưỡng mộ tôi và tôi phải chịu nỗi xấu hổ đó".
Cô ấy chỉ như một con chim giận dữ.
Tôi lo cho em đấy.
Lo vì cái quái gì?
Với tôi, câu chuyện xoay quanh điều đó.
Cô ấy sẽ mất bình tĩnh hay sẽ vượt qua?
"Cô gái thể hiện sự tự tin như ở kỳ thủ gấp đôi tuổi mình".
Công nhận ở cấp quốc gia, cưng.
Cô ấy cũng nghiện chiến thắng.
Cô ấy nghiện cảm giác nắm quyền kiểm soát.
Cờ vua là điều duy nhất cô ấy cảm thấy có thể kiểm soát.
Trên bàn cờ, cô ấy nắm quyền.
Cô ấy như ở nhà, mỗi khi di chuyển các quân cờ qua lại.
Con sẽ thắng.
Mẹ hết sức tự tin đó.
Ta thực sự thấu cảm được mối quan hệ
mà bà Wheatley và Beth có với nhau.
Mari diễn vai đó với sự thấu cảm sâu sắc, tôi nghĩ là cảm thông.
Về vai bà Wheatley,
tôi nói với Bill Horberg bà ta là người như Marielle Heller.
Bill bảo tôi: "Sao anh không chọn cô ấy?"
Như đã thấy, cô ấy thật xuất chúng.
Chuyện lớn sắp diễn ra rồi.
Beth rất dễ bị ám ảnh, chắc chắn là vậy.
Tôi nghĩ đó là điều rất bẩm sinh ở cô ấy.
Tốt đi thì nó bị chiếu rồi mã đổi vị trí. Anh không thấy được à?
- Tôi không thấy nhanh vậy. - Giá anh thấy được.
Não hoạt động nhanh có thể khiến ta phát điên.
Nhưng tôi cũng nghĩ cô ấy biết tài của mình khiến cô ấy trở nên đặc biệt.
Đôi khi,
người ta thấy mẫu thức hay ý nghĩa ở nơi chẳng có gì.
Thế liên quan gì đến cháu?
No comments yet. Be the first to leave one.