نخستین 200 خط.
Alô.
Bố em tới rồi. Anh ở đâu thế?
Anh đang trên đường tới. Gặp em sau.
Tạm biệt.
Alô.
Gọi làm gì? Chú đang đi làm mà!
- Bác ấy đến rồi! - Hả?
Bây giờ sao?
Không phải bây giờ.
Giật cả mình.
Ngay dịp Tết sao?
Diễn viên của chú bận quay phim rồi.
Giờ họ không rảnh đâu.
Chưa tìm được chỗ để làm nhà mẹ cháu nữa.
Thằng này láo thiệt chứ.
Anh đi đâu đấy?
Đi nhận vai có cát-xê cao hơn.
Cho tôi theo nữa. Tôi trừ nợ cho anh.
Được luôn.
Cháu đi nữa.
- Đừng đến gần! - Biến đi!
Đi đâu đó?
Đạo diễn! Diễn viên phụ chạy hết rồi!
Gửi anh địa chỉ đi!
Bố.
Bố đến sớm hơn mà chẳng báo con gì cả.
"Tiên hạ thủ vi cường" mà lại.
- Chào bác. - Lý.
Nghiêm!
Bác có nghe về nghĩa vụ quân sự ở Singapore. Tốt lắm.
- Diệu Hồng à. - Dạ?
Con gái ai lại thế chứ.
Lý này, yêu đương đâu phải trò đùa, đúng chứ?
Hôn nhân là việc hệ trọng.
Nói con nghe…
- Bố à… - Hả?
Chỉ là bữa tất niên thôi mà. Bố kệ đi.
Bác à, con biết bác thích ăn món miền Nam.
Món miền Nam ở Singapore nổi tiếng lắm.
Tết ở đây có món gỏi cá thịnh vượng.
Thôi thôi.
Bao giờ mới đến nhà mẹ con?
Phải đấy! Anh chạy chậm quá.
- Tăng tốc đi. - An toàn là trên hết!
Đừng la hét nữa!
Thần Tài kìa!
Cô này! Lấy tôi phòng rộng nhất!
Đừng lừa tôi đấy!
THẺ THƯỞNG SANDS
Lý này, con có nhà riêng chưa?
Bố à!
Con có rồi.
Hay đến nhà con trước nhé?
Không có được.
Bác phải đến gặp mẹ con trước.
Như vậy mới phải phép.
- Bà Trương! - Trời!
Tránh đường!
Nghe này.
Con gái bác đẹp như vậy mà.
Có đầy người theo đuổi nó ở Trung Quốc.
Bố đừng nói nữa mà.
Gì? Bố nói cho nó biết thôi.
Khách sạn Marina Bay Sands, phòng Chủ tịch!
- Hả? - Hả gì vậy?
Nghe đây.
Có một bác sĩ thần kinh, đúng không?
Biết giá bao nhiêu không?
- Năm chữ số đấy! - Hả?
Như vậy thì nhằm nhò gì.
Còn có Nghiên cứu sinh sau Tiến sĩ.
Đến nơi rồi!
Marina Bay Sands?
Nhà mẹ anh đang sửa.
Giờ mẹ anh ở đây.
- Bà Trương… - Đưa đây cho tôi!
Đến lấy quần áo đi!
Mời đi lối này.
- Hả? - Đây!
Toàn đồ nam vậy. Không có đồ nữ à?
Tôi quên mất cô là phụ nữ.
Chào mừng đến Singapore!
MỘT TUẦN TRƯỚC
Tôi là Lý Triều Dương, giám đốc sáng tạo quảng cáo.
Tôi được gọi là Vua Khẩu Hiệu trong ngành.
Cái ông này là khởi nguồn của mọi sự.
Đề xuất quảng cáo cho tiệc tất niên năm nay là
"Gắn kết gia đình, cả nhà sum vầy".
Quảng cáo bắt đầu từ thời tiền sử,
khi người tiền sử có mỗi cái gậy gỗ
mà vẫn kiếm được vợ.
Hồi đó làm tiệc tất niên cũng dễ.
Tuy nhiên, khi nhân loại tiến hóa,
việc làm tiệc tất niên lại khó hơn.
Ngay cả chọn món ăn cũng là một vấn đề.
Chờ đã.
- Bào ngư của tôi đâu? - Đừng lo.
Chuyển cảnh sang thời hiện đại.
Hóa ra bào ngư
là món hợp nhất để gắn kết gia đình.
Chúng ta thân nhau lâu rồi.
Ông cứ thẳng thắn với tôi. Nói xem ông thấy thế nào.
Cậu nói làm tiệc tất niên
càng lúc càng khó.
Đúng là như vậy.
Một số người hầu như không gặp gia đình của họ.
Vậy thì làm tiệc tất niên để làm gì?
Sếp Lưu, cô nghĩ sao?
Ông Lục,
tôi nghĩ tiệc tất niên là dịp quan trọng với người Trung Quốc.
Mỗi năm một lần,
bữa ăn nhắc nhở ta phải luôn nhớ đến gia đình.
Chính xác!
Quảng cáo mà tôi muốn làm cho thương hiệu của tôi
là để nhắc mọi người phải luôn nhớ đến sản phẩm của tôi.
Nên không cần phức tạp hóa mọi thứ làm gì.
- Quên quảng cáo đi. - Hả?
Ta sẽ theo xu hướng. Phát trực tiếp.
Phát trực tiếp cái gì?
Ta sẽ đưa bào ngư của ông Lục vào một bữa tiệc tất niên giản dị.
Bán hàng tinh tế.
Khách hàng sẽ thấy bào ngư của ông Lục là món
mà mọi bữa tất niên phải có.
Ý rất hay!
Ông muốn đổi sang phát trực tiếp?
Đúng vậy!
Tôi sẽ liên hệ với những người nổi tiếng và có ảnh hưởng.
- Hoặc là… - Khỏi cần.
Phát trực tiếp ở nhà cô đi.
Sao?
Bọn tôi đâu phải người nổi tiếng. Sẽ không ai xem đâu.
Đúng vậy.
Như thế lại càng "giản dị" hơn.
Thương hiệu của tôi nổi tiếng sẵn rồi.
Không phải lo.
Ông Lục, cho chúng tôi thời gian cân nhắc nhé.
Cân nhắc gì nữa?
Cậu nảy ra ý tưởng này mà.
Nhưng sắp xếp như vậy hơi khó cho chúng tôi.
Tốt thôi.
Vậy thì tôi sẽ tìm bên khác.
Ông Lục, đợi đã.
- Ngày mai chúng tôi trả lời được không? - Được.
Ông có yêu cầu nào khác không?
Không có.
Như cậu ấy nói, một bữa tất niên giản dị.
Về khẩu hiệu.
Sửa sao cho hay hơn đi.
GẮN KẾT GIA ĐÌNH, CẢ NHÀ SUM VẦY
Tôi thực sự ghét bữa tất niên
hay Tết Nguyên đán.
Những cảnh sau là ký ức thời thơ ấu của tôi,
không phải phim.
Con qua kia và nói với cô đó
là con đang đói đi.
Cô ấy sẽ cho con một ít cơm. Được chứ?
Mẹ mang thai tôi khi còn rất trẻ.
Bố ruột của tôi quất ngựa truy phong.
Nhà ngoại tôi từ mặt mẹ.
Đời tôi chưa ăn bữa tất niên nào.
Còn với tôi, tôi trở thành "cục của nợ".
Con gọi "bố" đi.
- Bố! - Từ từ.
Giờ gọi "chú" được rồi.
- Con gọi "chú" đi. - Chú.
Ngoan lắm.
Tôi cứ tưởng có mỗi chú này thôi.
Ngạc nhiên thay, về sau còn cả đống chú nữa.
- Con gọi "chú" đi. - Chú.
Không chú nào là người tử tế.
Chú.
Trừ chú số ba này. Chú ấy cũng được.
Lại đây. Đi với chú.
Xin lỗi đã để các anh đợi.
Nhiêu đây vừa đủ tiền lãi.
Tuần sau tôi lại qua.
- Xin lỗi. - Đi thôi.
Xin lỗi.
Anh nợ bọn chúng bao nhiêu?
Anh sẽ trả em mà.
Bài bạc nữa là em chặt ngón tay anh đó!
Thích chặt thì chặt đi!
Anh phải nghe điện thoại. Đi đi.
Alô.
Kiếm giúp cháu diễn viên…
Quay cái gì? Khi nào?
Ngân sách nhiêu?
Giá cả thương lượng, nhưng cháu cần ngay.
- Kiểu đoan trang. - Đoan trang?
Một người có tính cách dịu dàng.
Tóm lấy, né sang và ấn hắn xuống.
Gì? Nói lại đi! Chú không nghe rõ.
- Cháu sẽ nói lần này thôi. - Gì?
Đừng thuê người thường.
Cứ gọi chị. Có gì chị lo cho.
Chú đừng làm hỏng việc.
Rồi. Ở đây ồn quá.
Có gì nói trực tiếp.
- Tập thôi. - Thử nào.
Này!
No comments yet. Be the first to leave one.