نخستین 200 خط.
CÁCH MẠNG
KHÔNG PHẢI LÀ MỘT BỮA TIỆC HỘI HÈ,
HAY MỘT SỰ KIỆN VĂN HỌC,
HAY MỘT BỨC TRANH, HAY MỘT BỨC THÊU.
NÓ KHÔNG THỂ ĐƯỢC LÀM MỘT CÁCH...
THANH LỊCH VÀ NHÃ NHẶN.
CÁCH MẠNG LÀ MỘT HÀNH ĐỘNG BẠO LỰC... MAO TRẠCH ĐÔNG
Thưa ông.
Thưa ông.
Thưa ông.
- Nịt đai yên chắc chắn lại. - Thưa ông, tôi phải đi San Felipe.
Mẹ tôi vừa mất!
Thẳng tới trước khoảng 50 dặm.
Làm ơn.
Tránh chỗ khác.
Nè. Nè, anh bạn.
Lại đây.
Hoàn hảo.
Anh đúng là hoàn hảo.
Thề có Chúa, các bạn, hắn rất hoàn hảo.
Tôi sẽ cho anh lên toa xe đó và nhìn mặt họ khi họ thấy anh bước vô.
Đi.
- Nhân danh Chúa, tôi... - Mặc kệ đi.
Đằng kia.
Không phải cái cửa đó, cái kia.
Kéo đi. Kéo đi.
Xong rồi. Bây giờ cứ ngồi xuống và im lặng, như một cậu bé ngoan.
Thấy chưa? Hắn hiểu mà.
Ai biết, có khi hắn còn biết nói chuyện nữa.
Nè, nè, ngay cả nông dân... Cho xin chút mù tạt.
Cám ơn. Ngay cả nông dân cũng có quyền của họ.
Rốt cuộc rồi, họ đã thắng một cuộc cách mạng.
Hay ít ra cũng gần như vậy.
Thú vật, họ là vậy đó. Thú vật.
Ngay cả thú vật cũng có thể được thuần hóa và vô hại.
Cá nhân tôi, tôi xem họ như những súc vật bất hạnh.
Phải, súc vật. Hoàn toàn chính xác.
Đúng vậy, phu nhân thân mến, đúng vậy.
Tôi ghét phải nói ra, nhưng bà nên nghe họ xưng tội.
- Bà sẽ không thể nào hình dung được. - Tôi hình dung được, thưa Cha.
Tôi hình dung được.
Sống lang chạ như vậy, tất cả cùng trong một căn phòng,
nam và nữ chung với nhau, nằm chất đống, như chuột dưới cống.
Tới tối, khi không còn ánh sáng, mọi ngăn trở biến mất.
Ông sẽ không bao giờ biết tiếp theo là ai: Mẹ, em gái, con gái... con dê cái.
Mọi xứ sở đều có đại dịch riêng của nó.
- Giống như bọn mọi đen ở quê mình. - Y như thú vật. Họ là vậy đó.
Chính xác. Đó là lý do họ đần độn.
Nè, anh. Anh có biết cha anh là ai không?
Anh có biết anh bao nhiêu tuổi không?
Hắn không biết.
Anh có biết mình có bao nhiêu đứa con không? Hả?
Anh có biết mẹ anh có bao nhiêu đứa con không?
Hắn không biết gì hết.
Vì lợi ích của bọn cặn bã như vậy mà họ áp đặt Cải Cách Ruộng Đất.
Và tên khốn Madero đó muốn chúng ta giao chính quyền và đất đai cho một lũ ngốc như vậy.
Tất cả chúng ta đều nằm trong tay Thượng đế Toàn năng.
May thay, Thượng đế đã loại trừ tên Madero bậy bạ đó.
Đức ông thân mến, hãy thực tế.
Cái mà ngài gọi là Thượng đế đó, tôi gọi là Tướng Huerta. Ổng đã cho bọn nông dân về chỗ của họ.
Đó là chỗ tốt nhất cho thú vật bởi vì họ chính là vậy.
Thú vật.
Tôi hình dung được.
- Tôi hình dung được, sống lang chạ như vậy... - ...muốn chúng ta giao chính quyền và đất đai...
...cho một lũ ngốc như vậy!
- Bọn dê. - Thú vật.
- Lũ chuột! - Giống như bọn mọi đen ở quê mình.
- Đần độn! - Thú vật!
Thượng đế đã loại trừ...
Y như bọn mọi đen.
Thú vật. Bởi vì họ là vậy. Thú vật.
- ...giống như bọn mọi đen. - Súc vật!
Họ là như vậy, thú vật.
- Giống như bọn mọi đen. - Súc vật!
Thú vật!
- Tôi cho họ là lũ súc vật bất hạnh. - Tôi hình dung được...
Bọn mọi đen.
- Súc vật! - Mọi đen!
- ...như bọn mọi đen. - Lũ ngốc!
- Bọn mọi đen! - Lũ ngốc!
- ...như bọn mọi đen. - Lũ ngốc! Đần độn!
Ê, mấy người, phụ đẩy chút đi.
- Đi đi, đám Mễ lười biếng! - ¡Anda!
Anh nghĩ bọn khốn đó chịu nhấc mông lên giúp mình sao? Không đời nào!
¡Anda! ¡Caballo, huyo!
Đưa hắn đi trước khi hắn làm dơ đồ đạc hết.
Bây giờ, kính thưa quý vị, quý vị sẽ đưa hết mọi thứ cho các con tôi, không được kháng cự.
Mình giết hết họ, phải không, Tía?
Tao đã nói rồi, Chulo, không được bắn khi Tía chưa bóp cò.
Đi.
Đi, đi, đi, đi!
Mày muốn biết gia đình tao hả? Đó là các con trai tao.
Mỗi đứa có một người mẹ khác nhau.
Và bây giờ, quỳ xuống.
Quỳ xuống!
Quỳ xuống!
Tía!
Hình như đây là cha tao.
- Hân hạnh được biết... - Vô trong trước khi Chulo giết hết mọi người.
Mẹ tao có dòng máu Aztec, có trước dân tộc mày.
Và bây giờ tao hỏi mày một câu.
Mày có làm em bé được không?
Mày có làm em bé được không?
Buồn thiệt. Nhưng tụi tao sẽ sửa chữa điều đó.
Cô nương!
Buông tôi ra! Buông ra.
Đi tiếp.
Đi.
Đi... đi... đi... đi... đi!
Cũng ngon, hả?
Ôi, Jesus, cứu con, con sắp xỉu rồi.
Không, không, không, không, không. Cô xỉu bây giờ thì sẽ bỏ sót phần hay nhất.
Juanito, lấy hết chưa?
Mi sẽ trả giá, đồ khốn kiếp!
- Tao là công dân Hoa Kỳ! - Mày là một thằng chó đẻ Mỹ.
Hiểu chưa, Yankee?
Cám ơn.
Cám ơn. Vì mọi thứ.
Anh có lửa không?
Núp xuống, đồ ngu!
Có một cái lỗ trên nóc xe.
Ê!
- Nếu là anh tôi sẽ không làm vậy. - Tại sao?
Anh bóp cái cò đó và bắn tôi, tôi té xuống.
Và nếu tôi té xuống, người ta sẽ phải sửa bản đồ lại hết.
Thấy chưa, khi tôi ra đi, một nửa cái xứ sở chết tiệt này sẽ ra đi theo tôi.
Kể cả các người.
OoO NGÂN HÀNG QUỐC GIA MESA VERDE Ooo
- Bây giờ anh hiểu chưa? - À, hiểu, hiểu, hiểu, hiểu. Tôi hiểu.
Hiểu.
Nó giống như một phép màu của Chúa. Anh, anh là một đại ảo thuật gia.
Tôi chặn xe anh lại, anh làm ảo thuật với toa xe của tôi. Chúng ta huề.
- Huề? - Phải.
Không, chúng ta không huề.
Anh sửa chiếc mô-tô cho tôi thì mới huề.
Tôi sẽ chờ trong đó.
Mình giết hắn đi, Tía.
Không. Lo sửa chiếc mô-tô đi. Suỵt!
- Là whisky. - Cám ơn Chúa vì cái đó, hả?
Anh đang đi đâu trong chiếc xe này?
À... Còn anh đi đâu?
Khu mỏ Shaver.
Ở Lucanina, hả? Tôi biết chỗ đó.
Tôi biết lão chủ ở đó, lão mập chó đẻ người Đức đó!
Lão Aschenbach mập như heo đó, lão vắt khô dân tôi như nô lệ,
ngay cả với những cô hầu của lão. Có một cô gái mông bự,
Đôi má cổ săn như cái trống. Tôi làm cho cổ có bầu và lão...
Ôi, Jesus Christ! Anh có chịu im miệng và đi sửa xe không?
Được rồi.
Được rồi.
Anh muốn sao cũng được, Pháo Bông.
Lấy tay ra hết. Ngay!
Chính phủ Anh Quốc ra giá 300 bảng tiền thưởng cho tên khủng bố Ái Nhĩ Lan JOHN H. MALLORY
À, mày giỏi lắm, Pháo Bông.
Ngay cả một peso ruồi bu cũng không có!
Không hiểu sao tao lại đặt tên mày là Napoleon trong khi mày không có chút đầu óc nào hết. Đây là một ngân hàng!
- Mesa Verde. - Phải, Tía, Mesa Verde. Mesa Verde.
Nếu mình đưa được tên Pháo Bông này theo, mình sẽ giàu.
Mình cần hắn làm gì? Thuốc nổ có ngay đây.
Không, không. Anh cần một chuyên gia.
Anh chỉ cần diêm quẹt và lựu đạn. Và cái đó tôi có.
- Vậy sao? - Phải.
Thấy cái cây đằng kia không?
Ngòi nổ ngắn.
Bây giờ tụi mày hiểu tại sao mình cần tên Pháo Bông chưa?
Hả?
- Mình đang ở đâu đây? - Anh làm việc gì cho lão Đức đó?
Nghe đây, tôi hỏi anh. Anh làm gì cho lão Đức đó?
- Tôi tìm bạc cho hắn. - Bạc?
Anh biết gì không? Tôi không hiểu anh.
Tại sao anh phí thời gian và công sức để đi tìm bạc? Đối với tôi, đó là một tội lỗi.
- Anh có ý gì hay hơn sao? - Có chớ. Vàng thì tốt hơn bạc.
Trên dãy đồi này không có chút vàng nào đâu.
Có đó.
Ở Mesa Verde.
Mesa Verde? Đó là một thành phố.
Tất nhiên. Có ai nghe nói tới ngân hàng nào ở miền quê chưa?
À-há. Một nhà băng?
Không phải một nhà băng. Ngân hàng.
Ngân hàng đẹp đẽ nhất, phi thường nhất lộng lẫy nhất, kỳ vĩ nhất trên đời.
Khi anh đứng trước ngân hàng...
...và anh thấy nó có những cái cổng bằng vàng, như là cổng thiên đường.
Và khi anh bước vô trong, mọi thứ, mọi thứ đều bằng vàng.
Ống nhổ vàng, tay nắm vàng. Và tiền.
Tiền, tiền ở khắp mọi nơi.
Tôi biết, bởi vì tôi đã tới đó năm lên tám. Tôi tới đó với cha tôi.
Ổng muốn cướp ngân hàng. Họ bắt ổng, nhưng họ sẽ không bao giờ bắt được tôi. Hả, Tía?
Phải.
Nghe đây, Pháo Bông, anh hãy nghe tôi.
Nghe đây, sao anh không đi theo tôi...
...và chúng ta sẽ làm việc chung với nhau?
Và chúng ta sẽ giàu có.
Anh tên gì?
John.
Gì?
John.
- Anh tên gì? - John.
Bá cháy. Không thể tin được.
Tên tôi là Juan và tên anh là John. Juan và John.
Rồi sao?
No comments yet. Be the first to leave one.