نخستین 149 خط.
Và sau đây là những gì bạn đã bỏ lỡ trên Glee.
Rachel và Santana đang đấu đá nhau
bởi vì Santana vừa nhận được một công việc trong vở Funny Girl
đó là vào vai dự bị cho Rachel, dù rằng Santana là dân La-tin
và hiển nhiên rằng Fanny Brice là một nàng Do Thái.
Tớ và cậu chả phải là bạn bè gì của nhau hết.
Chưa từng như thế và mãi mãi sẽ không là vậy!
Giải Quốc Gia sẽ sớm diễn ra và 2 tuần nữa là đến Lễ Tốt Nghiệp.
- Hỡi các bạn đồng trang lứa của tôi. - Lạy Chúa, không phải thế chứ.
Nhưng không phải ai cũng
có kế hoạch cụ thể sau khi tốt nghiệp
vì có vẻ như New Directions lên kế hoạch cho đời mình
chẳng khác gì lên danh sách các bài hát dự thi vậy.
Toàn là đợi đến khi "Nước đến chân mới chịu nhảy"
Em vẫn chưa biết phải quyết định thế nào nữa.
Được rồi.
Và đó là những gì bạn đã bỏ lỡ trên Glee.
Họ được Lanford Hastings khuyến khích dùng lối đi tắt,
mà ông ta lại chưa du hành bằng xe chở hàng bao giờ.
Điều này buộc họ phải du hành
băng qua dãy núi Wasatch ở Utah...
Will, đến lúc rồi. Chúng ta phải làm ngay lập tức.
Mùa đông đến, Donner Party bị mắc kẹt trong dãy núi
và họ phải ăn thịt lẫn nhau... các em thảo luận đi nhé.
Chào em, khỏe chứ? Ổn hả? Tốt.
Ôi, thánh thần ơi.
Oh, Will.
Ooh.
Trong đó bị sao vậy?
- Oh, Lạy Chúa. - Oh.
Oh, ooh.
Tôi đang bực bội vô bờ đấy.
Và Becky sẽ phải ám ảnh cả đời.
Sue, tôi rất xấu hổ.
Chúng tôi thật sự rất...
Tôi hiểu rõ rằng cái mớ pheromones tiết ra từ cái lỗ
xốp xộp nơi vùng kín của cô
có thể khơi dậy lòng ham muốn trào dâng
được "giao cấu" với một thằng già trẻ trâu
có cái cằm mông, chỉ biết kết bạn với thanh thiếu niên và không biết rap.
Nhưng tại sao hai người không thể đợi đến khi về nhà
rồi hãy giao cấu trên cái giường bệnh hoạn bốc mùi của mình?
Tôi... Sue, thì...
Will và tôi đang cố gắng để có một đứa bé...
Ôi, Lạy Chúa, chi vậy?
Và có một vài khung giờ nhất định...
cho việc thụ tinh được diễn ra dễ dàng nhất.
Chúng tôi cuối cùng cũng...
có thu nhập ổn định, tôi đã 37 tuổi rồi...
Phải, và tôi cũng... cũng đang ở độ tuổi đó,
và từ độ tuổi 35 trở về sau,
thì tỷ lệ bào thai khuyết tật rất cao.
Có Hội chứng nhiễm sắc thể X dễ gãy...
Còn có Hội chứng Down...
- Hội chứng Down thì đã sao? - Hội chứng Down thì đã sao?
- Không. Không sao hết... - Không.. Không, Sue...
Nghe này, Sue, chúng tôi thành thật xin lỗi.
Việc này sẽ không tái diễn nữa đâu, tôi hứa đấy.
Và hi vọng là chúng tôi không cần phải thế nữa, nếu bây giờ tôi chạy ngay về văn phòng
rồi nằm xuống sàn và đặt chân lên ghế
vì khi nãy chúng tôi vừa kịp xuất tinh thành công.
Đủ rồi, cút ra khỏi văn phòng tôi ngay.
Làm ơn đó. Cảm ơn.
Trời ơi, tôi không cần phải biết vụ đó.
Không cần phải biết làm gì, Không.
>>> Biên dịch + Sync: KyssDeRain <<<
Mấy đứa, thật sự rất hay, nhưng mà...
Thầy không chắc là nó phù hợp cho Giải Quốc Gia.
Phải, vì Unique còn khuya mới đứng ở phía sau múa may
cho mấy đứa các cậu làm Three-yoncé hưởng trọn ánh đèn sân khấu hén.
Sao cái giống gì cậu nói cũng có điệu bộ như thế vậy hả?
Tụi em biết là nó không hợp với Giải Quốc Gia mà, tụi em chỉ hát vui thôi.
Phải, tụi em vừa tán dóc xong và phát hiện ra cả 3 đứa chưa từng
- hát chung một bài bao giờ. - Và vì là học sinh cuối cấp...
chúng em nhận ra thời gian không còn nhiều nữa
và chúng ta muốn được cảm nhận sức mạnh của "bộ ba".
Môn toán cuối cấp có dạy tớ rằng...
sức mạnh "bộ ba" yếu hơn "bộ tứ" đến 25% lận đó.
Thầy rất mừng vì các em đã nhận ra điều đó.
Có thể là mấy đứa không nhận ra điều này, nhưng đây chính là tình bạn
mà các em sẽ phải trân trọng trong suốt quãng đời còn lại.
Và các em phải giữ chặt nhiều trải nghiệm nhất có thể
bởi vì, đối với học sinh cuối cấp các em,
các em sẽ sớm có những hướng đi khác nhau thôi.
Ôi, không, không, không, không.
- Không, không, không, không... - Tina, đừng, đừng, đừng mà.
- Không, không, không, không. - Đừng, đừng khóc mà.
Không, không! Đừng khóc mà.
Không sao hết. Có tụi tớ ở đây với cậu rồi.
Tina. Các cậu.
Không sao chứ?
Không, chưa đến lượt cậu.
Hở...?
Tớ sẽ nhớ các cậu lắm. Không sao hết.
Được rồi. Vậy tôi muốn bắt đầu từ đoạn mở màn,
rồi sau đó tôi muốn luyện toàn bộ vở kịch từ đầu chí cuối.
Có thể là 2 hoặc 3 lần.
Ôi, Chúa ơi, Elliot. Chào, vào đây nào.
Chào. Xin lỗi, ừm...
Lúc cậu nói cậu sẽ tập kịch vào ngày nghỉ,
tớ cứ tưởng chỉ có mình cậu luyện thoại thôi chứ.
Thì cậu biết đấy, vì tớ có một con Gina Gershon, Jr.
chuyên bám gót tớ, nên tớ phải nhờ Rupert, đạo diễn của tớ,
hỏi Sidney, nhà sản xuất của tớ,
rằng liệu tớ có thể tùy ý sử dụng một ban nhạc mọi lúc hay không
để tớ có thể luyện thanh hết mình
nhằm giúp phần diễn của tớ thật điêu luyện.
Wow, có cả ban nhạc riêng luôn. Ấn tượng đấy!
Phải, cậu có thể mượn họ bất cứ khi nào cậu muốn.
Cảm ơn.
Ừm, trong khi đó,
tớ vừa đi lấy trang phục luyện tập giặt khô cho cậu
Trà chanh mật ong,
và vừa đánh một chiếc chìa khóa căn hộ của tớ dành riêng cho cậu.
Elliott!
Thật tình luôn đó, tớ biết phải làm sao
nếu cậu quay lưng với tớ ngay trước cửa nhà cậu đây?
Tớ cứ như là một nữ anh hùng bước ra từ vở kịch thất lạc của Tennessee Williams vậy
Đến liền đây.
Tụi nó tống cổ tớ ra khỏi nhà.
- Hửm? - Tớ không còn chỗ nào để đi hết.
Uh... Ooh.
Và cậu thật hào hiệp khi
dọn ghế cho tớ ngả lưng
Nhưng rồi nhường tớ chiếc giường êm ái, khi nghe tớ nói
rằng sau chuỗi bi kịch tuần trước, cách duy nhất
để tớ bình phục tinh thần là được nghỉ ngơi trên một chiếc giường thật sự
chứ không phải cái sofa gồ ghề xấu xí.
Vậy cậu có chắc là sẽ không sao nếu tớ ở cùng cậu vô thời hạn chứ?
Ừ, ổn mà, tớ nói rồi đó thôi
tiền thuê nhà quá đắt đỏ
và tớ đang tìm bạn ở chung...
- và... - Và đã có một đứa rồi đây.
Và tớ có thêm một thằng bạn gay chí cốt.
Ờ... phải, phải.
Tớ khá là ghét cái từ đó. Nghe như tớ là thú cưng ấy.
Ý cậu là sao chứ? Nghe vui tai mà.
24 tiếng qua, cậu giúp đỡ tớ còn nhiều hơn cả
những gì cái tên Kurt Hummel phản bội kia làm cho tớ kể từ lúc tốt nghiệp.
Tớ đang định tập lại toàn bộ vở Funny Girl đây. Cậu muốn xem không?
- Ờ, ừm... - Đi mà, vui lắm đó, tớ sẽ cho cậu...
- hát tất cả các đoạn điệp khúc nếu cậu muốn. - Hấp dẫn đấy!
Và đúng là tớ muốn hát cùng cậu,
nhưng sao chúng ta không hát gì đó đậm chất Rock 'n Roll chút nhỉ?
Tớ đang định yêu cầu bài này cho Pamela Lansbury,
nhưng có lẽ tớ và cậu cũng nên thử hát một lần.
Tớ nghĩ đây chính là một sự khởi đầu tuyệt đẹp
của một tình bạn tuyệt vời.
Nổi nhạc lên nào!
No comments yet. Be the first to leave one.