نخستین 200 خط.
Chúng tôi đang chở một người đàn ông bất tỉnh...
tình trạng khẩn cấp, tầm 40 tuổi...
thân nhiệt 105, tâm thần rối loạn.
Không có tổn thương bên ngoài...
nhưng có một vết ban đen trên ngực và cánh tay.
Cần phòng cấp cứu, xin hồi đáp.
BỆNH VIỆN MA QUÁI
Phòng 5. Ông ấy bị ngã.
Ông ấy bị gãy cổ chân phải.
Đừng nói điều hiển nhiên. Tôi tự thấy được.
Sao ông ta ngã? Là lỗi của ai?
Ông ấy cố bước xuống giường.
Ông phải nằm yên chứ. Ông chưa đi được mà.
Tôi đã gọi người giúp nhiều lần, nhưng không ai đến.
Tôi nghĩ mình đã làm ướt giường.
Tôi không lảng tránh đâu.
Tuần sau tôi sẽ gửi tiền, tôi hứa đó.
Thông cảm đi, lúc này khó khăn lắm.
Không. Tôi không vô tâm đâu.
Tôi rất yêu con gái mình.
Tôi nghĩ đến nó nhiều hơn cô.
Anh đây rồi, bác sĩ Uozumi.
Cậu bé bị sốt cao đang chờ anh đó.
Đến lượt tôi chưa? Tôi đã ở đây suốt rồi.
Nói rồi, kiên nhẫn chút đi.
Đến lượt tôi chưa?
Đầu tôi đang quay mòng mòng.
Xin hãy trả lời. Nam 40 tuổi, mạch giảm...
thân nhiệt tăng, vết ban đã lan đến mặt.
Tình trạng khẩn cấp!
Cám ơn nhiều ạ.
Đang có chuyện quái gì thế?
Họ lại trả tiền trễ nữa.
Sáng nay tôi đã nói chuyện với họ.
Rồi sao?
Làm ơn đi, anh đại diện cho bọn tôi mà.
Các anh được trả đủ mà.
Chỉ đủ cho y tá. Họ đâu?
Phòng 6, giường 2. Bệnh nhân của anh đó.
Tôi phải ưu tiên bệnh nhân nội hay ngoại trú?
Cả hai.
Hiểu rồi.
Đưa tất cả tới phòng cấp cứu.
Bệnh viện sẽ phát đạt, chúng ta cuối cùng cũng được trả đủ!
Xin lỗi.
Trả lời đi. Vết ban của anh ta đang lan rộng.
Cơn sốt đã mất kiểm soát. Có thể ảnh hưởng não bộ.
Anh ấy cần được cứu chữa ngay.
Ai đó, làm ơn trả lời đi.
Trong này nóng quá. Sao vậy?
Máy phát điện bị lỗi và không ổn định.
Bác sĩ...
Chúng ta sắp bị cạn nguồn dự trữ.
Túi máu, túi truyền dịch, ống tiêm-- mỗi loại chỉ còn một ít.
Thuốc cũng vậy...
Không đặt thêm được à?
9 y tá đã nghỉ việc trong 2 tuần qua.
Rõ ràng là chúng ta đang gặp rắc rối.
Mọi người đều lảng tránh chúng ta.
Cứ cố gắng hết sức vậy.
Giải pháp của anh đó à?
Các y tá của tôi đang làm việc liên tục.
Vì chúng tôi bị thiếu người...
chúng tôi đã cho bệnh nhân ở chung phòng...
làm tăng nguy cơ lây nhiễm.
Việc này cần phải bàn bạc.
Xin đưa tôi chìa khoá tủ thuốc.
Anh phải buộc vài bệnh nhân về nhà.
Ai? Những ai đây?
Với một vài người trong số họ thì thế--
Tôi biết... tốt hơn những người khác.
Bác đau ở đâu?
Ngực tôi- nó đau quá.
Ông chịu nổi không?
Anh không thể giúp tôi sao?
Đã quá muộn để mổ rồi à?
Đừng nói thế.
Mạnh mẽ lên.
Không có hi vọng đâu.
Cũng không có thuốc nào chữa nổi đâu.
Không. Nếu sử dụng thuốc mạnh hơn...
tính mạng của bác sẽ nguy mất.
Tôi mặc kệ.
Cứ làm đi.
Nếu nó có thể giảm đau đớn...
thì tôi mặc kệ nó kì cục ra sao.
Đừng như thế mà!
Hãy cùng nhau mạnh mẽ!
Anh bị chóng mặt bao lâu rồi?
Có lẽ không sao đâu...
nhưng tôi không nhớ.
Khi tôi thức dậy--
Thức dậy?
Nói rõ ràng, đừng cười nữa.
Tôi thức dậy đập mặt xuống.
Anh bị đập trúng đầu à?
Sao chúng ta không phát hiện ra chứ?
Anh ta ở đây bao lâu rồi?
Anh ấy không nói gì.
Gọi bác sĩ Akiba ngay!
Tôi xin lỗi. Giờ ông đã ở phòng mới.
Khi ông gọi, chúng tôi sẽ tới ngay.
Đủ rồi. Để đó đi.
Tôi không sợ máu đâu.
Cô mới làm mà. Lẽ ra tôi không nên nhờ cô.
-Tôi làm được mà. -Tránh ra đi.
Cô có biết cô đã làm gì không?
Anh ta không phải là con chuột bạch của cô.
Nếu anh ta tỉnh táo, cô đã gặp rắc rối to.
Nếu phải tập thì tập với chính mình ấy.
Lại đây nào.
Nhanh lên, mọi người.
Lại đây nào.
Trả lời đi. Vết ban đã lan khắp người anh ta.
Lập tức trả lời ngay!
Cậu ta sao rồi? Bị chấn động à?
Cậu ta đi tới đây từ đường quốc lộ.
Xuất huyết não thất...
Tụ máu dưới sọ...
Không chủ động hô hấp.
Nhờ anh vậy.
Tôi đi kiểm tra bệnh nhân ngoại trú.
Lại đây nào mọi người.
Cả ông nữa.
Tôi đã làm bữa tối.
Bà đừng trốn nữa.
Ra đây đi ăn nào.
Đưa tay ra nào.
Dẫn bà ấy về chỗ bác sĩ Nakazono ở Khoa Thần kinh.
Cậu làm gì vậy?
Khâu vết cắt này lại.
Tôi làm được mà, việc đơn giản như thế!
Đơn giản? Đó là một kĩ năng phẫu thuật quan trọng!
Nhưng tôi cũng là bác sĩ phẫu thuật!
Sao cậu dám!
Tôi biết chuyện của cậu--
một bác sĩ khoa nhi thất bại đến đây năn nỉ được vào làm.
Đừng tự phong mình là bác sĩ phẫu thuật!
Hãy cho tôi làm đi mà!
Tôi có thể khâu vết thương.
Cậu muốn khâu người ta à?
Đó là giới hạn tham vọng của cậu.
Cậu không xứng được thực hành.
3 tiếng nữa gọi tôi dậy.
Tôi sẽ đi nghỉ ở phòng 5.
Tôi làm được.
Dễ mà. Tôi biết tôi làm được.
''Không tiếp nhận bệnh nhân mới.''
Phòng cấp cứu hãy trả lời. Vết ban đang lan rộng.
Có thể là bệnh lây nhiễm.
Mạch giảm, sốt cao. Trường hợp khẩn cấp.
Xin hãy trả lời.
Nam tầm 40 tuổi, vết ban lan rộng.
Bệnh viện Trung tâm đây.
-Có bệnh nhân cần cấp cứu. -Không thể nhận đâu, xin lỗi.
Anh ta cần một bệnh viện đủ thiết bị.
Tôi hiểu, nhưng--
Có thể anh ta bị bệnh lây nhiễm.
Tìm nơi khác đi. Chúng tôi không thể tiếp nhận.
Bà cầm lấy mắt kiếng được chứ?
Bà nhận ra cái này không?
Bà nhận ra, nhỉ?
Mọi người đều ở đây cả.
Xin lỗi nhé.
Tôi nên đi nấu bữa tối.
Không phải một ca hiếm.
Nó xảy ra khi não bị thoái hoá.
Ông nấu bữa tối rồi à.
Chúc cả nhà ngon miệng.
Bà ấy nhìn thấy gia đình đã chết từ lâu của mình.
Vì sao họ xuất hiện ở đó là một bí ẩn...
nhưng tự thân hiện tượng này đã rất nổi tiếng.
Có bao giờ cô tự hỏi sao màu đỏ lúc nào cũng như nhau?
Dưới ánh mặt trời...
hay dưới một ngọn đèn...
nhìn nó vẫn như nhau, nhỉ?
Điều đó chứng tỏ não của ta đang tạo ra màu sắc.
Nhiều thứ ta thấy thật ra là sản phẩm của một quá trình thần kinh.
Nếu sơ đồ não bị biến đổi...
kí ức có thể lại bắt đầu dịch chuyển.
Cô cứ cho bà ta nhìn vào gương...
nhưng nhớ đừng để bà ta giữ nó.
Nếu gương vỡ, có thể khiến bà ta giận.
Tôi hiểu rồi.
Bà ta cũng có thuốc hút đấy.
Chắc là lấy từ bệnh nhân khác.
Tôi sẽ vào làm lúc 7:00 sáng.
Cô làm muộn à?
Vậy tạm biệt nhé.
Ngày nào chả thế.
Tôi làm được.
Khâu rất dễ.
Tôi là bác sĩ phẫu thuật giỏi.
Hắn nghĩ hắn là ai chứ?
Mua thiết bị mới, nhưng lại không thuê kĩ thuật viên...
Còn bỏ dở việc sửa chữa.
Cái bệnh viện này bị sao thế?
Đừng kể với ai...
nhưng từ hôm qua tôi đã không nghe tin gì từ ban giám đốc.
Chúng ta không còn lí do gì để ở lại đây...
No comments yet. Be the first to leave one.