نخستین 200 خط.
Kyle XY phần trước
Cậu là thành tựu vĩ đại nhất của chúng tôi và chúng tôi muốn đặt mối quan hệ với cậu.
Quan hệ gì?
Hãy đến để biết nhiều hơn về chúng tôi.
Chúng tôi đã đạt đến những đỉnh cao của khoa học và công nghệ.
Tôi thèm vào.
Hình như có chuyện gì mà tôi không biết nhỉ?
Tôi chỉ biết kyle thôi.
- Kyle á? - Nếu cô thực sự cảm thấy có mối liên kết đó với kyle,
- Thì cô hãy hành động. - Sao anh biết tên cậu ấy?
Tôi có nói đâu.
Tôi biết rất nhiều về cô, jessi.
Nhiều hơn cả cô nghĩ đấy.
Tôi nghĩ đến lúc tôi giải thích rồi.
Miễn là cậu đừng chỉ điểm tôi với bố mẹ.
Không đâu.
- Được. -Cám ơn, jessi.
Biết ngay là cậu không thể giữ mồm được mà.
Jessi không cần phải nói gì cả.
Cô ta lúc đầu mà chẳng thọc gậy.
Tưởng con đi chơi với Andi rồi.
Mẹ cô ấy kéo dài kì nghỉ.
Con nhớ cô ấy lắm.
Nghe tôi đây.
- Adam baylin - Sao? Ông ấy sao?
Adam đã chết hôm nay.
Có thể cậu chưa nhận ra, nhưng điều đó thay đổi mọi thứ đấy.
Bài diễn văn thế nào rồi mẹ?
Rập khuôn và chán ngắt.
Thật không vậy.
Diễn văn trong hội nghị tâm thần học lúc nào cũng vậy thôi.
Cám ơn con đã tới.
Cám ơn đã mời con.
Mẹ nghĩ con nên dành ngày cuối tuần đi chơi xa nhà.
Còn Josh thì mẹ nghĩ nó thích có phục vụ phòng miễn phí hơn.
Lâu rồi mới thấy con cười đấy nhé.
Mẹ biết gần đây chúng ta khó mà cười nổi.
Con ổn chứ?
Con nghĩ vậy.
Con có ổn hay không.
Khi một người con yêu thương ra đi, có thể phải mất 1 thời gian con mới chấp nhận được điều này.
Phải đấy, nhất là cái ông Baylin này vừa chết lần thứ hai.
Josh!
Là con nói thế thôi.
Con cũng nên dành 1 phút mặc niệm khi đang ngồi trên xe đấy.
Mẹ cứ tự nhiên.
Khi nào đến khách sạn thì cho con biết nhé.
Con luôn là trung tâm của mọi bể bơi mà.
Nicole muốn dành ngày cuối tuần để đưa tôi đi
mục đích là để tôi không nghĩ đến chuyện vừa rồi.
Chúng tôi giờ đây đã đi được hàng dặm đường, nhưng nỗi ám ảnh như không mời mà đến, cứ đeo đẳng tâm trí tôi
Sao anh lại phải đưa Adam đi khắp nơi như thế?
Chúng tôi nhận ra rằng nếu Latnok không tìm được ông ấy, họ sẽ không thể thuyết phục ông ấy quay lại được.
Họ muốn tôi làm việc với họ.
Giờ đây khi Baylin đã ra đi, họ càng có lý do để làm điều đó.
Tôi sẽ không tham gia với họ đâu.
Đấy là nếu họ cho cậu cơ hội.
Tôi định nói cho Amanda biết tất cả.
Kyle, cậu sẽ chỉ khiến cô ta gặp nguy hiểm mà thôi.
- Vậy giờ tôi phải sống như thế sao? - Hơn bao giờ hết.
Kyle.
Sao vậy mẹ?
- Chúng ta phải rẽ vào ở cây số 41, con vừa đi qua rồi.
Chắc con đi lộn đường.
- Sao vậy? - Xin lỗi, tại con không tập trung lắm.
Biết ngay là phải để em lái mà.
Vui đấy, nhưng chúng ta phải lái ra khỏi đường này.
Con sẽ rẽ ở cây số tiếp theo.
Coi chừng!
- Kyle!
Nicole?
Mẹ... không sao
Josh?
Josh!
Đúng là đai an toàn được việc thật.
Cái xe thế nào?
Tệ lắm ạ.
Có mang điện thoại không?
Có.
Không có sóng.
Các con, mẹ bị kẹt rồi.
Thanh chắn bùn làm kẹt cửa rồi.
Để con giúp.
Không không, khoan đã.
- Mẹ đau à? - Không, mẹ ổn.
Mẹ chỉ không ra được thôi.
Để con thử bên kia xem.
Mẹ không nghĩ có ai lại ra vào xe bằng cách này.
Xin chào? Các bạn không sao chứ?
Con nghe không?
- Mọi người không sao chứ? - Mẹ chắc không sao chứ?
Mẹ ổn cả. Cứ để mẹ ngồi thế này đến khi có người đến
Còn cách nào khác đâu, phải không?
Không ai trả lời làm tôi sợ chết khiếp đây này.
Xin chào!
Em sẽ ở lại với mẹ.
Chúng tôi không sao.
Ôi trời.
Tưởng mấy người bị nướng luôn rồi chứ.
Nếu vậy thì buồn thật.
Cũng may là, tôi sẽ được người ta đẩy giúp chiếc xe ra khỏi con đường này
nên nhờ có mấy người, tôi không còn bị nguy hiểm trên đường cao tốc nữa.
Nếu không tính đến vụ đụng xe vừa rồi.
Ý tôi là nhờ cậu đẩy giúp.
Nào.
Chỉ mất vài giây thôi.
Geez,louise. Nhìn gì nhìn hoài vật?
- Cô mang thai. - Thánh thần ơi, thật vậy sao?
Để tôi.
Trời, mong là có ai đó đến giúp.
Lâu rồi người ta không lái xe trên đường này nữa.
Thấy chưa, chỉ mất khoảng...
27.2 giây.
Ai đếm đâu?
Cô có sao không?
Không sao.
Là Braxton.
Tên con cô à?
Braxton đòi ra rồi.
Nhưng nó có thể chờ được.
Tôi sẽ đi ngược lại xem có vẫy được xe nào không.
Nhưng cô đang mang thai.
Còn cậu thì cứ lặp đi lặp lại 1 câu nói, cho nên hoặc cậu là 1 con thỏ ngu ngốc, hoặc cậu có thể làm nên điều kì diệu chăng
Dù thế nào thì cậu cũng phải gọi người giúp thôi.
- Cô nên ở lại đây. - Tôi có tàn phế đâu.
- Hàng dặm quanh đây không có ai đâu. - Tôi ổn mà.
Sao?
Tôi vỡ ối rồi.
Cậu để đồ trên máy sấy này.
Tôi mang sang cho cậu đây.
Tôi mới trang trí lại đấy.
Với 1 sự chuẩn xác như trong quân ngũ.
Không thích trang trí theo kiểu bệnh viện à.
Cậu thực không muốn tôi ngồi lên giường của cậu?
Tôi thích mọi thứ sạch sẽ hơn.
Đã hiểu.
Chỗ của cậu, nên luật của cậu.
Hình như là áo của tôi?
Cậu có mặc nữa đâu.
Nên cậu cứ thế lấy à?
Cậu không nên mặc màu này.
Tôi mặc đẹp hơn.
Ok, vậy là tôi không được ngồi lên giường của cậu, nhưng cậu lại có thể đột kích cái tủ đồ của tôi à?
Jessi, thế không được đâu.
Cái áo là của tôi.
Có phải cậu mua không?
- Không. - Vậy thì nó không phải của cậu.
Bố!
Có nhất thiết phải nói chuyện này không?
- Cô ta thật chẳng biết điều. - Cậu ấy keo kiệt lắm ạ
- Keo kiệt gì! - Cậu chỉ tốt bụng với tôi khi cậu muốn gì đó.
- 2 đứa làm ơn đi. - Đừng để con gặp lại cô ta!
Cháu đã nói màu này không hợp với cậu ấy.
Anh bảo sẽ quay lại ngay mà.
Anh đang sửa xe.
Nếu tôi sửa được, tôi có thể đưa cô đến bệnh viện trước khi cô trở dạ.
Nghe này anh chàng thỏ.
Cậu rất dễ thương, không có ý gì đâu
Nhưng tôi không phải hạng phụ nữ thích ga lăng, được chứ?
Tôi tự biết khi nào thì chuyển dạ.
Cô ta sắp chuyển dạ à?
Ai đây?
Josh.
- Còn cậu thỏ này? - Kyle.
Tuyệt, tôi là Gretchen.
2 người nghe cho kỹ đây?
Tôi mang thai được 35 tuần rồi.
Tôi có thể chờ được đến tháng sau ấy chứ.
Nhưng cô vừa vỡ ối.
Rất có thể nội trong 2 giờ tới cô phải sinh.
Hoặc nội trong ngày hôm nay.
Sao cậu biết?
Anh ấy biết nhiều lắm.
Được rồi.
Hãy tìm cách cho chúng ta ra khỏi đây trong 2 giờ nữa
Tôi không phải là sói, nên không muốn sinh con ở trong rừng thế này đâu.
May cho cô đấy, Kyle là chuyên gia đỡ đẻ trong rừng.
Tôi sẽ nói chuyện với Nicole.
Và cô ta là?
Mẹ tôi.
Cuối cùng.
cũng có người có kinh nghiệm về việc sinh nở.
Đem bà ta lên đây.
Tôi quay lại ngay.
Thế, mẹ cậu không sao chứ?
Vâng.
Chỉ bị kẹt thôi.
Cô đói không?
Tôi có ít pho mát nóng giòn trong xe.
Kinh khủng.
Tôi khoái món đó đấy.
Mẹ có học qua sinh học đại cương, nhưng theo kinh nghiệm của mẹ thì
cơ bản là cứ thở, rặn và đỡ.
Như bóng bầu dục ạ?
Ta không thể làm thế được.
Được chứ. Anh đã đọc bách khoa toàn thư mà
Trong đó chỉ nói sơ qua về các chức năng sinh lý thôi.
Không có nói làm sao để đỡ đẻ an toàn cả.
Giờ cô ấy sao rồi?
Cô ấy cố giấu, nhưng nãy giờ liên tục bị co thắt.
No comments yet. Be the first to leave one.