نخستین 172 خط.
Hey, các cậu.
Sao, các cậu thấy thế nào?
Thấy cái gì? Cái gì?
Các cậu đùa à. Okay, tớ gợi ý nhé.
Mắt. Không, mắt của cậu. Không.
Mắt của Chandler.
Tớ mới mua kính.
Cậu luôn đeo kính còn gì.
Không.
Chắc chứ?
Cậu chả có một đôi.
Đôi tròn có mầu đỏ, mà khi cậu đeo vào...
Trông như phụ nữ. Phải rồi.
Không.
Em nghĩ đôi kính của anh rất đẹp. Trông anh rất sexy.
Thật chứ? Yeah.
Em không tin là trước đây anh có đeo kính chứ?
Dĩ nhiên rồi.
Tớ không ý kiến gì.
Các cậu muốn quà đính hôn là gì.
Này, đó không phải là bữa tiệc...
nên các cậu không cần...
Nếu có ai đó muốn tặng chúng mình quà cưới, thì anh không nên lấy mất niềm vui của họ chứ.
Cậu nên tặng họ máy chơi CD cầm tay.
Tớ có rồi.
Trừ khi có ai đó mượn và bỏ quên ở chỗ bác sỹ phụ khoa.
Yeah, ý cậu ấy là Joey.
Tớ biết mình muốn rồi.
Chúng ta cần gì hả em yêu? Anh không cần đâu.
Tớ muốn công thức món bánh quy của bà cậu.
Ý cậu là công thức món bánh socola que?
Bà tớ....
... đã bắt tớ phải thề bên giường trước lúc mất là phải...
giữ gìn nó không để mất ra ngoài.
Người sắp chết thường nói nhảm.
Tớ đã muốn nó nhiều năm. Tớ sẽ làm chúng cho bọn trẻ.
Tớ sẽ buồn lắm. Oh, thôi được rồi.
Tớ sẽ trở thành bà mẹ làm món bánh socola que tuyệt vời nhất thế giới này.
Con chúng ta sẽ béo phải không?
Ahoy!
Chuyến đi thế nào? Tớ sẽ trở hành thủy thủ.
Cuối cùng cậu cũng biết làm sao để nó rời khỏi bến?
Sao tớ phải làm thế?
Đã có ba người làm việc đó.
Nếu cậu không biết điều khiển tàu, cậu làm gì trên đó?
Đó là một nơi tuyệt vời để nằm...
... uống bia và ăn khoai tây chiên.
Tin tốt là cuối cùng cậu cũng tìm được nơi để làm những việc đó.
Tớ sẽ dậy cậu lái tàu nếu cậu muốn.
Thật chứ? Tớ đã lái tàu cả cuộc đời.
Bố đã mua cho tớ một con thuyền khi tớ mới 15.
Thuyền của cậu? Ông ấy cố làm tớ vui lên.
Con ngựa khi đó của tớ bị ốm.
Em biết anh vừa nghĩ gì không? Nghĩ gì?
Không có gì cả, anh chỉ cố làm cho giống thế.
Cậu làm gì tối nay? Cậu có bài giảng à?
Không, tại sao? Rồi, tớ tự do như loài chim. Sao nào?
Bố tớ muốn chúng ta cùng chơi racquetball.
Tốt rồi! Bố thích anh đấy.
Ông ấy không mời ai chơi bao giờ. Ông không chắc đến cậu.
Ông nói "Chauney". Tớ đoán là ông nói đến cậu.
Cậu có nhắc cho bố không?
Không, tớ nghĩ là gọi thế vui hơn.
Tuyệt lắm! Anh với bố có thể chơi hàng tuần.
Hoặc cậu có thể ngồi ngoài hành lang...
và canh cho không ai ăn trộm thùng rác.
Ông ấy làm như thế hàng tuần.
Anh biết gì không, phải để cho bố thắng. Ông ấy sợ thua.
Có lẽ anh nên chơi bằng tay trái.
Cậu là người thuận tay trái mà.
Không ai biết gì về tớ sao?
Có chuyện gì thế.
Tớ quay lại căn hộ để tìm công thức...
và ngọn lửa khốn khiếp đã thiêu rụi nó.
Sao cậu không chép lại và giữ nó trong hộp chịu cháy...
sau đó giữ nó cách xa bản gốc 100yards.
Bởi vì tớ là người bình thường.
Đó là tài sản duy nhất mà bà để lại cho tớ.
Và tớ tặng nó cho cậu như quà mừng đám cưới.
Chúng ta phải tặng các cậu ấy quà đính hôn?
Đừng lo lắng.
Không ai tặng mình cả.
Tớ không có công thức, nhưng xem này.
Tớ chúc các cậu sức khỏe và niềm vui.
Một cái bánh cũ?
Anh sẽ nhận được thứ như thế này nếu không nói mình muốn quà gì.
Tớ làm một mẻ bánh sau đó đông lạnh chúng lại. Đây là cái cuối cùng.
Chúng tớ không thể nhận được. Sao không?
Vì nó có mùi.
Không, từ đã. Tớ nghĩ là mình có thể tìm ra công thức nhờ nó.
Tớ đã làm thế nhiều lần.
Thật chứ? Tớ nghĩ thế.
Oh, yay!
Okay, Ross, bọn tớ nợ cậu một món qùa.
Hai! Tớ đã lập gia đình hai lần.
Nhìn gã bệnh kia kìa.
Thằng đó tưởng mình vượt sông được chắc.
Biến khỏi đây mau, thằng khốn.
Ai lại đặt tên con thuyền là Coast Guard nhỉ?
Đó là Coast Guard. Họ làm gì ở đây?
Bờ biển ở bên này cơ mà.
Joey, bỏ qua cái thuyền đi.
Chúng ta chưa hoàn tất bài học. Được rồi.
Tớ sẽ nói những vấn đề cơ bản một lần nữa.
Thôi nào, Rach. Tớ biết rồi mà, okay?
Tớ muốn đi đến đó chỗ thuyền của mấy cô gái.
Gì hả?
Cậu muốn chào mấy cô bé ấy à?
Okay, làm thôi, thủy thủ Joe.
Trả lời nhanh, tên nó là gì?
Dây chão? Sai!
Làm thế nào để dựng buồm chính?
Cọ xát?
Không, cậu sẽ làm gì nếu muốn nói đi đâu?
Tớ nói "Lại chứ?".
Tớ biết một thứ.
Hết giờ, giờ thì cậu đi đời rồi.
Và điếc!
Cậu cứ tiếp tục diễn trò khỉ của mình đi.
Nếu cậu không biết mình phải làm gì...
cậu sẽ chết. Hiểu không?
Rồi. Đừng có nói rồi.
Đây không phải là trò chơi. Cậu nên thôi đi.
Cậu muốn học hay muốn chết?
Tớ phải đi cầu cứu Chandler đây.
Tớ chắc chắn là có nhục đậu khấu. Sao cậu biết.
Cậu không biết à? Đó là khác biệt giữa...
người chuyên nghiệp và không chuyên.
Và cả kiêu ngạo nữa.
Hey.
Hay. Chuyến đi thế nào?
Tớ không muốn nhắc nữa.
Đáng ra cậu không nên để phần tớ có một cái.
Đàn bà thật bủn xỉn!
Không thể tin được.
Giờ thì gia tài của bà tớ để lại chỉ còn...
mảnh vụn này.
Chúc mừng đám cưới của các cậu.
Hey. Trận đấu thế nào?
Anh có một khoảng thời gian tuyệt vời.
Chauncey, dùng tay không thuận của cậu ấy.
Tớ sẽ kể.
Mọi việc đang rất tốt. Anh để bố thắng, mọi người cảm thấy gân gũi hơn...
rồi ông ấy nói với anh là có thể gọi ông ấy bằng Dad.
Thế tại sao ông không muốn cậu gọi như thế?
Daddy.
Nghe này, đây mới là vấn đề.
Sau khi ngừng chơi...
... bọn anh đã đi tắm hơi.
Anh bước vào phòng...
và nó mịt mù hơi nước.
Vì thế anh cởi kính ra và thế là nó xảy ra.
Bố ơi?
Đây này. Ngồi xuống đi chàng trai.
Hey!
Oh trời ơi, em không thể tin được. Anh biết.
Anh nhảy lap dance trên người bố.
Tại sao họ bơm nhiêu hơi nước vào đó vậy?
Tại sao chuyện đó có thể xảy ra?
Tại sao? Sao lại có thể tại sao?
Thôi nào, không có chuyện gì lớn đâu.
Không phải chuyện lớn?
Tớ chạm phải cái gì đó.
Tớ biết cậu muốn làm thân với bố...
nhưng cậu đã làm thân với nó à?
Em chắc là bố sẽ không để tâm chuyện này. Ông sẽ nghĩ nó chỉ là chuyện vui thôi mà.
Với ông nó sẽ là truyện cười của năm.
Anh không muốn ông kể nó quanh năm.
Oh, ông ấy sẽ như thế.
Bố luôn kể chuyện Monica cố gắng trốn khỏi trại giảm cân.
Em không giảm cân.
Thế tại sao em lại muốn trèo qua hàng rào dây thép gai?
No comments yet. Be the first to leave one.