نخستین 200 خط.
Tôi tên Paul Raymond.
Chào mừng tới thế giới erotic của tôi.
DIỆN MẠO TÌNH YÊU Dịch phụ đề: QKK
- 30? - Phải.
- 39? - Phải.
- 50? - Phải.
- 55? - Phải.
Sao ông mua chi nhiều nhà quá vậy, Ông Ngoại?
Đó không phải là nhà, đó là... cửa tiệm, nhà hàng, văn phòng,
quán cà phê, câu lạc bộ.
Nhưng sao lại quá nhiều?
Ông mua cho mẹ con.
Cho mẹ con và... cho con và em gái con.
Tránh chỗ.
Làm ơn, xích ra.
Làm ơn tránh chỗ cho ổng được không? Cám ơn.
- Ông Raymond! - Paul.
- Paul! - Ông Raymond.
Ông có thể nói gì về con gái của mình?
Debbie đã có mọi của cải trên đời.
Nó có một ngôi nhà đẹp,
những đứa con xinh,
những chiếc xe đẹp.
Tôi không hiểu nổi.
Được rồi, cám ơn ông.
Cám ơn.
Tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều rất phô trương.
Cả hai chúng tôi đều rất năng nổ và phần nào...
...truyền cảm hứng sáng tạo cho nhau.
Tôi thấy chính mình rất nhiều trong Debbie.
Nó là một người xuất chúng.
Tôi khởi nghiệp bằng nghề diễn viên và Debbie cũng vậy,
và cuối cùng tôi rút vô hậu trường...
...và Debbie cũng đã theo một con đường tương tự.
Tôi tên Paul Raymond. Chào mừng tới với Xiếc Nu Paris.
Đó là "nu", không phải "new". Tiếng Pháp nghĩa là "khỏa thân".
Lại đây. Lại đây. Lại đây.
Bé ngoan. Ra ngoài.
Bé ngoan, ra ngoài. Ra ngoài, bình tĩnh nè.
Bình tĩnh nè. Bình tĩnh. Atlas, bình tĩnh. Bình tĩnh.
Ra đây. Ra đây. Ra ngoài. Ra đây.
- Paul, kéo màn xuống đi. - Khoan, khoan, khoan, khoan, khoan.
Xuống đi. Xuống đi.
- Chúng tôi không được phép. - Các cô phải xuống.
- Chúng tôi không được phép cử động. - Đừng ngốc.
Mau, các cô phải xuống. Xuống mau.
Hãy nghe họ kìa.
Hết xẩy.
Mau, nhanh. Mở cổng ra.
Màn. Kéo màn xuống.
- Không sao đâu. - Em sợ quá.
- Florence, cô không sao chớ? - Ồ, phải, hay thiệt.
Một con sư tử chết tiệt muốn dùng tôi làm bữa tối.
- Bình tĩnh... - Tôi sẽ không trở vô cái lồng đó nữa.
Jim, có nặng lắm không?
Khán giả rất thích.
Em không thể mua được tiếng tăm như vậy.
Và họ không thể truy tố anh vì các cô gái buộc phải cử động.
- Em chờ xem. Tối nay mình sẽ bán hết vé. - Phải, với anh thì tốt rồi.
Nhưng em mới chính là người phải ở trong hang ổ của con sư tử đó.
À, không có ai bỏ tiền ra để xem anh đứng trong một cái lồng.
Có em đây.
Một lần nữa, theo yêu cầu của công chúng,
Con sư tử Atlas và đoàn Xiếc Nu Paris độc đáo.
Nhìn nè. Bá cháy. Mình được lên báo toàn quốc. Daily Sketch.
Nó nói em khỏa thân.
Có quan trọng gì đâu?
Không, em không khỏa thân. Rõ ràng là em không khỏa thân.
Em là một biên đạo múa. Em là vợ của Paul Raymond. Em không phải là một người khỏa thân.
Mẹ em sẽ nói sao?
- Họ không thể... - Đó là nửa trang.
Họ không thể dựng chuyện như vậy.
Dám nói em khỏa thân. Em không hề khỏa thân.
Tôi không trần truồng. Tôi mặc quần dây.
Quần da?
Quần dây.
Đó là một kiểu đồ lót của phụ nữ.
Lâu nay ông vẫn được gọi là "Ông vua của những màn trình diễn qua lỗ khóa".
Tôi thích được nghĩ tới như là... "Ông vua của những màn trình diễn quyến rũ".
Những màn trình diễn của ông lịch sự, đứng đắn...
- ...và bình dị? - Phải.
À, nếu vậy thì, nói một người phụ nữ thuộc loại "người khỏa thân"...
...chắc phải là một lời khen ngợi?
Paul, ông có mong là vợ ông sẽ không tìm cách kiện tờ Daily Sketch không?
Tôi yêu vợ tôi và tôi toàn tâm ủng hộ mọi việc cổ làm.
Cho dù cổ sẽ phải trả chi phí đáo tụng đình.
Quý vị, tôi muốn đứng lại đây trò chuyện thêm với quý vị...
...nhưng... hội quán chỉ dành cho thành viên mới của tôi sắp khai trương ở Soho,
trái tim của Khu Tây London.
Bởi vì là một hội quán tư,
những người mẫu khỏa thân của chúng tôi sẽ cử động, khiêu vũ và trò chuyện.
Tất nhiên là quý vị trong ngành báo chí sẽ được chào mừng.
Một khi quý vị đã đóng 10 shilling rưỡi phí thành viên.
Nếu quý vị tham gia tối nay,
quý vị sẽ được mời một ly sâm-banh. Quán đãi.
Cám ơn.
- Em thấy anh xử lý chuyện đó rất hay. - Cám ơn.
Em ghét tay luật sư đã làm cho em có vẻ ngốc nghếch.
Họ không làm cho em có vẻ ngốc nghếch.
Họ không "làm cho em" có vẻ ngốc nghếch.
Anh này.
- Em rất mong đây là một ý hay. - Tối nay sẽ rất tuyệt.
Mình là một ngọn đèn hiệu ưu việt trong một đại dương tầm thường.
Chào, Jean. Ở tòa án sao rồi?
- Dễ sợ. Chúng tôi thua rồi. - Vậy à? Hai người mất bao nhiêu?
Theo chỗ tôi biết thì là tất cả mọi đồng tiền có được.
Vậy à.
Chỉ có một điều tệ hơn bị người ta nói tới, Jimmy,
và đó là không được nói tới.
- Anh biết ai đã nói câu đó không? - Không.
Oscar Wilde. Ngoại trừ ổng không có nói "Jimmy".
- Ổng có phải là bóng không? - Phải, ổng là người đầu tiên.
Tạm biệt.
- Chào, ông. Ông khỏe không? - Chào, ông.
- Tôi khỏe, anh khỏe không? - Một chút thoát y vũ.
Những cô gái xinh đẹp.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Và một, hai, ba...
Cô gái xinh đẹp nhất hội quán sao rồi?
Tôi không nói cô. Tôi nói... Chào, mũi chút chít.
Con đã có một cái mũi chút chít chưa?
Sáu, bảy, tám. Cằm. Hai, ba, bốn.
- Nó có được không? - Nó là một người đẹp. Y như cha nó.
Tuyệt hảo. Tâng bốc rất quan trọng với một tiếp viên.
Và một, hai, ba, bốn...
Vậy, anh có tính búng mũi tôi không?
À, nếu có chuyện búng mũi.
Tôi không dám hứa đó sẽ là mũi của cô.
Năm, sáu, bảy, tám. Và một, hai, ba, bốn, năm, sáu...
Không, không, không. Phải. phải.
- À, ông đây rồi. - Chào, Paul.
Mình đang có tiệc hay gì đây? Chào, cưng.
Chúng tôi chỉ... Chúng tôi chỉ nói chuyện phiếm, thiệt đó.
Ông khỏe không? Ông không sao chớ? Đang chăm sóc các con chiên của mình, hả?
Phải, có vẻ như... phần hồn của mọi người đều rất tốt.
Ra phố thôi, các bạn.
Trang phục của tôi đâu rồi?
Chắc là tôi sẽ mặc cái này cho David.
Hình như cái khóa kéo của tôi bị sao rồi.
Tôi có kim chỉ, nếu cô cần.
Các cô, tôi muốn các cô lên sân khấu 10 phút trước khi kéo màn, được không?
Ồ, Betsy, cô đã quyết định tham gia với chúng tôi rồi, phải không?
Tôi xin lỗi, bà Raymond, tôi bị lỡ xe buýt.
À, lần sau thì cô ra rìa luôn. Đây là một rạp hát chuyên nghiệp.
- Không phải một cửa hàng cá. - Vâng, bà Raymond.
Ơ, son môi chảy kìa.
Được rồi, cười tươi lên. Tự tin và mạnh dạn.
Cám ơn.
Tôi hỏi các cô gái. Tôi nói: "Đừng gọi tôi là Đức Cha. Hãy gọi tôi là Edwyn.
"Quên cái vòng cổ chó đi. Cứ nhìn tôi như một gương mặt thân thiện.
"Và hãy dùng gương mặt đó như... như... bất cứ gì các cô thích."
Ông biết không, ông không nên ở trong này trừ khi ông cũng để ngực trần.
Nè, cô để dành cái đó để đem lên sân khấu đi, cô nương.
Adam và Eve cũng trần truồng.
Em bé Jesus cũng trần truồng trong...
...những ngày đầu đời.
Một ly sâm-banh. Taittinger.
- Vì tương lai. - Vì tương lai.
Hội Quán Paul Raymond.
Đối với một số người, đó là một thánh đường. Với những người khác, một chốn ăn chơi sa đọa.
Ngay từ khi nó khai trương năm 1958,
người ta đã lũ lượt kéo tới cái hội quán...
...đã trở nên đồng nghĩa với Soho, tình dục và thời lưu,
Ông Raymond vẫn luôn là một người tiên phong.
Tận dụng cùng cực những gì là hợp pháp,
đôi khi vượt lằn ranh.
Việc này đã đem lại cho ông những lợi nhuận khổng lồ.
Hội quán của ông đã đạt tới mức hơn 1 phần tư triệu bảng mỗi năm.
Hoan hô.
Cho dù đã bước sang thập niên 60,
có vẻ như người ta vẫn sẵn sàng trả tiền...
...để xem một cô gái cởi quần áo.
Bây giờ, với sự nới lỏng của Lord Chamberlain,
Paul Raymond đối mặt với một thách thức và một cơ hội mới.
Những rạp hát hợp pháp của Khu Tây được phép trình diễn khỏa thân,
cho nên ông Raymond đã tính tới việc chuyển sang làm một ông bầu nhà hát.
Nhưng, hôm nay thì ông đang rất bận rộn,
diễn tập một sô khiêu vũ mới cho Hội Quán của mình.
Được rồi. Dừng lại, dừng lại, dừng lại.
Bây giờ chúng ta đã đi tới gần cuối màn diễn.
Điều tôi muốn các cô làm là, điều chỉnh lại phần kết,
để cho, tới phần kết, các cô hoàn toàn khỏa thân.
Hay lắm. Lượn sóng.
Hãy nhớ thêm nhiều... nhiều... động tác giống như rắn.
Sự thật thì Midas đã biến các cô thành vàng...
Đừng bận tâm tới luận lý của nó.
Các cô không phải là những thỏi vàng, các cô là những phụ nữ xinh đẹp...
...và vàng không ngăn trở được động tác của các cô.
Rất dẻo.
Xuất sắc. Hay lắm.
Ông Raymond, cái gì tạo nên một nghệ sĩ thoát y vũ giỏi?
À, các cô gái...
...theo một nghĩa nào đó, là những diễn viên...
...và họ phải thuyết phục người ta là họ thích thú những trải nghiệm đó.
Cho nên đó là một màn diễn và họ phải được thuyết phục.
Và ông đã khởi nghiệp bằng cách nào?
À, tôi là một người diễn trò, đầu tiên và trước nhất.
Tôi khởi nghiệp bằng những màn diễn đọc tư tưởng.
Và tôi sớm nhận ra là người ta thích nhìn các cô gái hấp dẫn.
Và họ càng thích hơn nếu các cô gái không có mặc quần áo.
Cho nên theo nghĩa đó, chỉ trong nghĩa đó thôi,
No comments yet. Be the first to leave one.