نخستین 200 خط.
Được.
Đi thôi, đi thôi.
[Ba phút trước khi sóng thần đến Xe vận chuyển cá sấu của công ty Tsavo]
Lái xe nhanh như thế để làm gì chứ?
Thứ chứa trong thùng xe phía sau là cá sấu đó,
Tsavo muốn tự mình tiếp nhận nó.
Yên tâm đi,
dựa vào mối quan hệ giữa tôi và Tsavo,
có đến muộn vài phút cũng không sao.
Đừng quên,
thứ chúng ta đang vận chuyển chính là
cá sấu châu Phi có lực sát thương mạnh nhất.
Phải thận trọng,
nếu lỡ như để con cá sấu này chạy mất, thì sẽ có biết bao nhiêu người phải chết đó,
Cậu chịu trách nhiệm nổi không?
Có người chắn đường rồi.
Lại nữa rồi.
Các người lại muốn làm gì nữa đây?
Giải tán đi, giải tán đi.
Muốn đi qua sao?
Đi đi,
bước qua đống xương già này của tôi đi.
Chú cũng đã lớn tuổi như vậy rồi,
còn cầm đầu gây rắc rối gì nữa cơ chứ?
Cái gì? Đến đây làm gì?
Nếu không phải vì công ty Tsavo của các người
khiến cho chúng tôi bị cúp điện, cúp nước,
thì mấy người chúng tôi đến đây làm gì?
Vậy thì mọi người hãy ngoan ngoãn kí vào hợp đồng đi.
Vừa chuyển nhà đi,
thì có thể cầm tiền trong tay,
cũng không có chuyện rắc rối gì xảy ra nữa?
Ai?
Ai đó?
Khương Bồng.
Không phải chứ? Tiểu Hồ?
Những điều lệ mà Tsavo đưa ra
chắc chắn là một cái bẫy.
Một khi mọi người kí vào rồi,
không những đất không còn,
mà còn phải gánh thêm khoản tiền vay mua nhà.
Đứa con nít như con thì hiểu cái gì?
Con về nhà với bố.
Con đã qua sinh nhật 18 tuổi rồi.
Cho dù con có 80 tuổi đi nữa,
thì con cũng là con gái của bố!
Sóng thần! Chạy nhanh đi!
Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi.
Con ơi.
Tiểu... Tiểu Hồ, Tiểu Hồ.
Tiểu Hồ.
Cá sấu, cá sấu.
Tiểu Hồ.
Tiểu Hồ.
Không nhìn thấy cá sấu nữa rồi.
Ông chủ.
Tiểu Hồ, Tiểu Hồ.
Ông chủ, ông nhìn đi, không còn cá sấu nữa rồi.
Ông chủ, đừng đi, ông chủ.
Con không sao chứ? Con có bị thương ở đâu không?
Không sao cả.
Có bị sặc nước không?
Con đã lớn rồi, con không còn là trẻ con nữa.
Tiểu Hồ, được rồi, bố không nói nữa, bố không nói nữa.
Tại sao Khu phố Tàu không nhận được cảnh báo về sóng thần?
Tại sao?
Con à.
Hôm nay anh nói rõ ràng cho tôi,
đây có phải là do Tsavo làm hay không?
Nếu nghĩ như thế có thể làm cho lòng anh thoải mái
thì tuỳ anh.
Cho nên việc này là do Tsavo làm đúng không?
Tất cả mọi người đứng im.
Có cá lớn.
Chí Minh, đứng im, một, hai, ba đầu người.
Khương... Khương Bồng,
bây giờ, chúng ta phải làm gì đây?
Đừng lên tiếng, đi thôi.
Đừng, đừng, bỏ xuống, bỏ xuống.
Ông chủ.
Mau vào siêu thị.
Tiểu Hồ, đi thôi.
Bố ơi.
Nhanh lên.
Vào nhanh lên!
Khương Bồng, nhanh đi, nhanh lên đi.
Anh hai, nhanh đi, qua đây nhanh lên.
Anh hai, anh mặc kệ nó, mau vào đi.
Em đừng lo cho anh, tiền không thể mất, em đi trước đi.
Có cá sấu đó, anh vào trước đi rồi nói.
Anh hai, anh hai.
Hình như chúng ta đã bị nó nhắm đến rồi.
Tình hình thiên tai khu vực ven biển hiện giờ ra sao?
Khi nào sẽ bắt đầu các hoạt động cứu trợ tiếp viện?
Chúng tôi sẽ tổ chức cứu viện ngay,
sẽ không bỏ rơi bất kì một sinh mệnh nào.
Ngài Tsavo đến rồi?
Ngài Tsavo, xin ngài hãy nói vài lời.
Các vị phóng viên báo chí truyền thông,
Chúng tôi đã phái đội cứu hộ khẩn cấp đến đó tìm kiếm và cứu hộ người bị nạn,
tôi cũng sẽ liên hệ với các doanh nghiệp địa phương
thành lập quỹ cứu hộ,
giúp đỡ xây dựng lại nhà cửa cho những người dân
bị ảnh hưởng của thiên tai.
Tốt quá đi.
Bố ơi, đến giờ ăn cơm rồi.
Chí Minh ngoan nhé, chút nữa chúng ta hãy ăn cơm được không?
Dạ.
Rốt cuộc đó là quái vật gì vậy?
Gustav.
Cái gì? Nó còn có tên hả?
Đúng vậy, đã giết hơn trăm người, được mệnh danh là vua săn bắn của châu Phi.
Ngài Tsavo đã tốn rất nhiều thời gian mới bắt được nó,
muốn chuyển nó qua đây
để nó trở thành điểm nhấn cho thành phố mới Tân Hải.
Tam Mao.
Nguy hiểm lắm, không được kích động.
Ôi trời, cậu mau quay lại đi.
Tam Mao.
Cậu làm gì đó?
Ông đây phải liều mạng mới nó.
Cậu không muốn sống nhưng chúng tôi còn muốn sống,
nếu cậu bước ra ngoài thì con cá sấu đó sẽ vào được đây,
tất cả chúng ta đều phải chết.
Đúng đó.
Bây giờ chỉ có một cách duy nhất,
chính là chờ đợi đội cứu viện đến.
Ngài Tsavo sẽ đến cứu chúng ta.
Còn nhắc nhắc đến Tsavo trước mặt ông đây.
Tam Mao cậu bình tĩnh một chút, bình tĩnh lại đi.
Cút ra chỗ khác cho ông đây.
Tiểu Hồ.
Tam Mao, cậu điên rồi.
Cậu dám động đến con gái của tôi.
Cháu không sao chứ Tiểu Hồ?
Tiểu Hồ, con sao rồi?
Bị sặc nước rồi, Tiểu Hồ, Tiểu Hồ.
Tiểu Hồ, con sao rồi?
Nhanh lên, nhanh lên, thả lỏng người ra.
Việc này là sao đây?
Không thể nằm xuống, không thể nằm xuống.
Nào, nào, nào, ngồi dậy, ngồi dậy.
Làm theo chú nhé! Hít sâu vào, hít sâu vào.
Bác sĩ Trần, con gái tôi làm sao vậy?
Hen suyễn đó! Thuốc... thuốc ở đâu.
Sao con gái tôi lại bị hen suyễn được chứ?
Con gái anh bệnh hen suyễn anh cũng không biết,
anh làm bố kiểu gì vậy?
Không sao hết, không sao hết.
Cháu nghe chú nói nhé, cứ theo nhịp điệu của chú.
Hít thở nhé, hít vào, thở ra, hít vào, thở ra. đúng rồi, đúng rồi, đúng rồi, hít vào.
Bác sĩ Trần, bây giờ phải làm sao?
Cách tốt nhất là đến phòng khám của tôi lấy thuốc,
nhưng vấn đề là đi bằng cách nào?
Hít vào, thở ra, đúng rồi.
Chí Minh, Chí Minh, con nhìn thấy gì vậy?
Bố à, con nhìn thấy có cá, cá lớn lắm.
Chú Lạc, tấm kính có chịu nổi không?
Trước đây từng được có gia công,
nhưng có lẽ không chống đỡ được lâu đâu,
sớm muộn cũng sẽ vỡ thôi.
Chúng ta phải nhanh chóng trốn lên tầng hai thôi.
Chí Minh, chìa khoá trên cổ của con đâu?
Bố à, chìa khoá bị mất không thể trách con,
mà phải trách nước đó.
Bố à.
Phòng khám của tôi có chìa khoá dự phòng của tầng hai,
nhưng vấn đề là có cá sấu ở bên ngoài, làm sao đi lấy đây?
Đừng gấp, đừng gấp.
Hít thở đi, không sao đâu, hít thở.
Thả lỏng người ra, thả lỏng người ra.
Đúng rồi, đúng rồi, cứ như thế.
Ống thông gió dẫn đến phòng khám,
chúng ta có thể bò qua đó bằng ống thông gió này.
Sau khi lấy được chìa khoá rồi,
lại bò qua đường ống thông gió này để quay lại đây.
Tôi đi cho.
Chìa khoá ở đâu?
Chìa khoá sao? Đầu tiên cậu đến bàn máy tính của tôi,
ở hộc tủ thứ hai có một chiếc chìa khoá,
lấy chìa khoá đó mở ngăn tủ thứ ba
phía bên tay trái.
Sau khi mở tủ ra, trong đó có năm cái hộp,
năm cái hộp này, tôi...
Được rồi, được rồi, mọi người không cần nhớ nữa,
tôi đi cùng với các cậu.
Không sao đâu, không sao đâu mà.
Đưa ví da của cậu ra đây.
Làm gì thế?
Nào, đưa đây, đưa đây.
Đây chính là phí khám bệnh của tôi.
Vợ à.
Mỗi người các anh đều là anh hùng đúng không?
Có từng nghĩ đến việc
nếu có cá sấu kia bơi qua thì phải làm sao?
Đừng sợ, đừng sợ mà.
Tôi phát hiện con cá sấu này
hoạt động rất có quy luật.
Nó chỉ cần ở siêu thị này,
thì chứng minh phía bên phòng khám sẽ an toàn.
No comments yet. Be the first to leave one.