نخستین 200 خط.
MAN THIÊN QUÁ HẢI
- Chào cô Mawar. - Chào buổi chiều.
Tôi là Reza, luật sư được bà Widyawati cử đến.
- Mời ông vào. - Cảm ơn cô.
Xin lỗi, nhà tôi bừa quá.
Tôi vẫn chưa dọn dẹp.
- Mời ông ngồi. - Vâng.
Đợi tôi một chút.
Vâng.
Gia đình của nhiếp ảnh gia Yoshi Adikara,
người bị sát hại tại khách sạn,
đã yêu cầu cảnh sát nghiêm túc thúc đẩy cuộc điều tra.
Được biết nghi phạm chính, Mawar Yustisia,
bạn gái của nạn nhân,
gần đây mới nhận được giải thưởng
Doanh nghiệp khởi nghiệp xuất sắc nhất
tại Đông Nam Á.
Mawar khẳng định mình vô tội...
Xin lỗi. Tôi tưởng cuộc hẹn là vào chiều muộn cơ.
Đúng vậy, nhưng nên giải quyết càng sớm càng tốt.
Tôi đã cố gọi điện cho bà Widya
nhưng không được.
Dì ấy ra khỏi thành phố rồi.
Dì ấy vừa tìm được manh mối mới...
- Để bào chữa cho cô. - Đúng vậy.
Vâng. Tôi có nghe nói qua.
Không may là
bà ấy vẫn chưa được thông tin kịp về diễn biến hôm nay.
Diễn biến gì cơ?
Cảnh sát nói đã tìm được nhân chứng then chốt
để buộc tội cô.
Dù vẫn chưa rõ đó là ai.
Nhưng tôi chắc chắn
lời khai đó sẽ có thể giúp bên công tố
tố tụng ra tòa.
Chúng ta có hai tiếng
để lập chiến lược mới
phản bác lại lời khai mới đó.
Tôi đã kể hết với dì Widya rồi.
Nhưng lời khai đó vẫn còn nhiều lỗ hổng.
Nó không đủ chi tiết.
Còn cần thêm chi tiết gì?
Bất cứ thứ gì.
Tôi cần nhiều vũ khí nhất có thể
để bào chữa cho cô.
Bà Widya thuê tôi làm luật sư cho cô
vì tỉ lệ thua của tôi bằng không.
Cô nghĩ là nhờ đâu?
Nhờ tôi luôn để ý đến tiểu tiết.
Rất mong cô hợp tác
cung cấp thông tin chi tiết và thành thật.
Ý ông là tôi chưa hoàn toàn thành thật?
Tôi bị quản thúc tại gia mấy ngày rồi.
Không thể đi đâu. Chẳng được gặp mặt gia đình.
Mặt mình thì xuất hiện trên khắp TV.
BỊ BẮT GẶP TRONG KHÁCH SẠN CÙNG NẠN NHÂN ĐÃ CHẾT
Vậy mà ông bảo tôi vẫn chưa đủ thành thật sao?
Từ quản thúc tại gia có thể thành ngồi tù đấy,
nếu cô không ngừng phàn nàn.
Cô trả tiền cho tôi theo phút
nên đừng lãng phí thời gian nữa.
Hãy kể mọi chuyện thật thành thật và chi tiết vào.
Ta bắt đầu nhé?
Câu hỏi đầu tiên,
vì sao cô lại ở cùng phòng với nạn nhân?
Có người bảo chúng tôi đến đó.
Đã nhiều tháng rồi, Yoshi và tôi không gặp nhau.
Chúng tôi buộc phải đến khách sạn
vì hắn liên tục đe dọa và tống tiền chúng tôi.
Hắn đòi một tỷ rupiah.
Vậy nên, cô thà chịu mất số tiền đó
còn hơn mang tiếng ngoại tình, rồi phải ly hôn
và phân chia tài sản?
Tôi chưa từng có ý định ly hôn.
Tôi yêu chồng con mình.
Vậy tại sao là Lembang?
Có rất nhiều khách sạn ở Jakarta.
Tôi không biết.
Sao hắn phải chọn chính xác địa điểm đó?
Nếu mục đích chỉ vì tiền...
hắn có thể chọn bất cứ khách sạn nào
ở trung tâm thành phố hoặc Jakarta.
Tôi không biết.
Địa điểm quan trọng đến vậy sao?
Cô đã từng đến khách sạn đó
cùng với nhân tình chưa?
Sao ông lại lạc đề vậy?
Tôi bị gài bẫy.
Tôi bị đe dọa và tống tiền.
Tập trung vào mặt đó được không?
Cô Mawar, ta sẽ cần tập trung vào rất nhiều mặt.
Từng chi tiết đều quan trọng.
Được rồi.
Tôi sẽ đổi câu hỏi cho cô.
Cô nhận được tin nhắn đó như thế nào?
Chúng tôi đã đợi hai tiếng.
Rồi tôi nhận được tin nhắn.
Tin nhắn nói gì?
Tin nhắn từ điện thoại của anh.
Hắn đang giữ điện thoại anh.
Có gì đó không ổn.
Hình như đây là cái bẫy.
Chúng ta phải đi ngay.
Tôi đã bị bất tỉnh.
Chẳng biết trong bao lâu.
Chuyện gì xảy ra sau khi cô tỉnh lại?
Điều đầu tiên cô nhớ được là gì?
Tiếng chuông cửa.
Rồi đến tiếng gõ. Rất ồn ào.
Thưa quý khách, tôi là nhân viên khách sạn.
Có vấn đề gì sao?
Thưa quý khách.
Yosh?
Yosh?
Cô Mawar, có chuyện gì bên trong sao?
Yosh!
Yosh...
Cô đứng dậy mau!
Giúp tôi với.
Tránh xa khỏi anh ấy! Giơ tay lên!
Giúp tôi với.
Tránh xa chỗ đó ra!
- Giúp tôi với. - Nhanh lên!
Có kẻ đánh bạn tôi.
- Đừng nói nữa. Hướng về tường. - Xin hãy giúp bạn tôi.
- Cứu bạn tôi. - Nhanh lên! Úp mặt vào tường.
Giúp bạn tôi với.
- Im đi! - Làm ơn cứu anh ấy!
Hồ sơ cảnh sát ghi rằng
có tiếng hét phát ra từ trong phòng
nhưng không có ai khác đi ra.
Căn phòng bị khóa trái bên trong.
Không thể mở cửa từ bên ngoài,
trừ phi có người đột nhập.
Cửa sổ cũng bị khóa từ bên trong.
Cửa sổ tầng trên của khách sạn
luôn được khóa cố định.
Không có bằng chứng cho thấy
có ai cố gắng dùng sức để mở cửa sổ.
Đội pháp y cũng không tìm ra bằng chứng cho thấy
có người cố bỏ trốn khỏi phòng.
Cứ cho là lời khai của cô thuyết phục,
rằng trong căn phòng đó,
có người đã đánh cô và nhân tình.
Vậy kẻ tấn công đã tẩu thoát bằng cách nào?
Cứ thế biến mất không dấu vết?
Đúng vậy.
Có nghĩa hắn là một con ma?
Không, không phải ma.
Tôi biết ở trong căn phòng đó có người khác.
Vậy hắn ra ngoài bằng cách nào?
Và lẻn vào trong kiểu gì?
Máy quay an ninh hiển thị rõ
chỉ có cô và bạn của cô
bước đi trên hành lang hướng về căn phòng đó.
Cảnh sát cũng đã kiểm tra
với ban quản lý khách sạn.
Chỉ có cô và ban quản lý
giữ chìa khóa phòng thôi.
Vậy thử hỏi ban quản lý thử xem.
Biết đâu đã có nhân viên nào đó tự ý hành động.
Tôi bị hàm oan mà.
Vậy mục đích là gì?
Chắc là để hủy hoại sự nghiệp tôi.
Bằng cách loan tin tôi gian díu với Yoshi.
Và vì sợ bị bắt quả tang
nên tôi đã sát hại anh ấy.
Không phải...
trên mạng xã hội đang bàn tán vậy sao?
Ai muốn gài bẫy cô chứ?
Tôi đâu biết.
Tôi chỉ biết là chồng tôi ôm con gái bỏ đi,
và giờ tôi phải tự đối mặt với chuyện này.
Thủ phạm đã bỏ trốn, nên mọi con mắt đổ dồn vào tôi.
Vậy ý cô là
người khác mới là kẻ tấn công.
Hắn gài bẫy để cô xuất hiện trong căn phòng đó
nhằm hủy hoại thanh danh cô?
Chính xác.
Nhưng cô đã khai báo cảnh sát
là mình không có kẻ thù mà.
Đó là vì tôi không biết phải nghi ngờ ai.
Tôi là người sống lạc quan.
Tôi chưa từng nghĩ mình có kẻ thù.
Vấn đề là thế này.
Truy tìm thủ phạm không phải là việc của tôi,
mà là của cảnh sát.
Còn việc của dì Widya và của ông
là bảo vệ thân chủ.
Một sát thủ vô hình.
Đó là chiến lược của ta sao?
Thế tôi còn phải nói gì nữa?
Cô Mawar, tôi làm luật sư đã được 20 năm.
Cho đến giờ, tôi đã thấy qua hai dạng thân chủ.
Dạng đầu tiên là những người dễ hợp tác.
Họ thừa nhận lỗi lầm
ngay cả khi biết sẽ có thể thua kiện khi ra tòa.
Dạng thứ hai là những người suy nghĩ theo kiểu
trứng đòi khôn hơn vịt.
Lợi dụng cánh luật sư chúng tôi
No comments yet. Be the first to leave one.