نخستین 200 خط.
Tránh ra đê.
Bọn cớm đây rồi.
Ông tỉnh táo chút đi. Cá 100 euro là ta sẽ thoát được.
- Philippe? - Tôi theo.
Nhận.
Cậu xung phết đấy nhở.
Tổ sư
Đéo mẹ
- Cậu bị tóm rồi nhé! - Ra khỏi xe ngay!
Để tay lên nóc xe.
- Đặt gấp đôi: cá 200 là họ sẽ hộ tống ta. - Cậu lại thua nữa thôi.
- Cá 200 là ta được hộ tống. - Theo.
Để tao nhìn thấy tay mày.
Giơ tay lên!
Đợi đã, để tôi giải thích.
Không, mày câm mồm
để tay lên nắp xe cho tao.
Khoan đã.
- Mày lại đây. - Nhẹ tay thôi chứ.
- Ra khỏi xe ngay. - Ông ấy không ra khỏi xe được.
Mở cửa xe còn chả nổi.
- Sao, mày lảm nhảm gì thế? - Ông nhìn ông ấy xem.
Có cả xe lăn trong cốp xe đấy. Đã bảo là ông ấy bị bại liệt mà.
- Kiểm tra đi. - Rồi xem.
Nhẹ tay thôi. Thả tôi ra.
Đúng.
Giờ sao hả!
- Thế nào? - Ông nghĩ gì thế hả?
Tôi chạy 180km/h để cho vui à!
Tôi đang đến bệnh viện!
Tôi là người làm của ông ấy. Ông ấy đang lên cơn nhồi máu!
Không chậm trễ được!
Rắc rối rồi.
Anh lại mà xem.
Làm gì bây giờ?
Phải rồi, suy nghĩ đi. Cứ từ từ mà suy nghĩ.
Suy nghĩ luôn việc đứa con gái 15 tuổi của ông ấy sẽ biết tin ông ấy chết mà là vì ông.
Phải đưa ngay đến bệnh viện
nếu không thì ông ấy nghẻo ngay. Nhưng không cần vội, cứ suy nghĩ đi.
Cứ suy nghĩ đi, ông ấy sắp chết rồi.
Được rồi, đi đi.
Cậu đi đâu?
- Cấp cứu! - Chúng tôi sẽ hộ tống, như thế an toàn hơn.
- Ta sẽ hộ tống họ. - Đi nào.
Họ đi rồi, nào.
Kinh tởm quá, Philippe.
Làm thế nào ông nhè ra được cái thứ kinh dị thế?
- Cậu phải nghĩ đến chuyện thi lấy bằng đi. - Trong khi chờ đợi,
...chúng tôi sẽ hộ tống cậu, như thế an toàn hơn. Vụ hộ tống đáng giá 200 euro!
Tôi chả bao giờ cá cược số tiền lớn thế cả
Thay đổi không khí tí để chúc mừng nhé.
Chúng tôi sẽ hộ tống cậu!
Đủ rồi, đủ rồi. Cũng nhờ có tôi giúp nữa đấy.
Đoàn hộ tống!
Hộ tống...hộ tống, như thế an toàn hơn!
Hắn đến kìa.
Cáng đang đến. Ổn cả chứ?
- Không sao đâu. - Chúc may mắn.
Tạm biệt
- Ta làm gì giờ? - Cứ để tôi.
NHỮNG KẺ BÊN LỀ
Dựa trên một câu truyện có thật.
- Ông có chứng chỉ gì không? - Có, tôi có HNT,
Chứng chỉ Hỗ trợ Người Bệnh Tại chỗ.
Tôi đã qua khóa đào tạo nội trú ở Bayer
vào năm 2001.
Tôi có bằng trung học nghề chuyên ngành "Chăm sóc gần"
và bằng cao đẳng, chuyên ngành kinh tế xã hội và gia đình.
Đến nay thì tôi học nhiều hơn là làm việc.
Động cơ chính của anh là gì?
Tiền!
Con người.
Hoàn toàn là vì con người.
- Tốt. - Chắc là để giúp đỡ mọi người.
Được không... trả lời thế có được không?
Tôi thích khu này.
Tôi yêu người tàn tật. Từ khi còn rất nhỏ...
Giúp người tàn tật có thể...
..tự chủ được, ý tôi là hòa nhập xã hội.
Cả thể thao nữa. Phải vận động
để hòa nhập vào cuộc sống.
Những người này chẳng thể làm gì.
Tôi có kinh nghiệm làm việc đầu tiên...
là với bà Dupont Moretti.
Một phụ nữ có tuổi. Rất...
Rất già.
Tôi đã giúp việc cho bà đến lúc cuối...
các công việc thường nhật
Trong viện dưỡng lão...
cũng có những lúc vui vẻ, như lúc làm bánh tráng...
Tôi là chuyên gia về thủ tục hành chính.
Chủ yếu là APL. Cơ quan hỗ trợ nhà ở. Có thể là...
Các vị có được hưởng giảm giá nhà không?
Cô kiểm tra lại xem Magalie. Nhưng tôi không nghĩ là ta được hưởng.
- Yvan Laprade. - Vâng.
Được rồi, để tôi.
- Tôi đợi hai tiếng là đủ rồi. - Đến lượt tôi.
- Xin chào - Tôi đến để kí giấy gì đó.
Xin mời ngồi.
Anh có chứng chỉ gì không?
Chứng chỉ à, tôi có chứ.
Vâng?
- Chúng tôi nghe đây. - Kool and the Gang,..
..Earth Wind an Fire: cũng là chứng chỉ tốt chứ hả?
Tôi không biết mấy chứng chỉ đó. Mời anh ngồi.
Các vị không biết tức là chả biết gì về âm nhạc cả.
Chúng tôi không hẳn là không biết gì về âm nhạc, mặc dù không biết đến ban nhạc gì đó của anh...
- Kool and the Gang. - Còn anh?
Anh có biết Chopin, Schubert, Berlioz?
Tôi có biết Berlioz không à? Ông không bao giờ ngờ được đâu. Ông có chắc là biết Berlioz không thế?
- Tôi là chuyên gia đấy. - Vậy sao?
Ông quen biết ai ở đó?
Toà nhà nào?
Sao lại tòa nhà nào? Anh bạn, trước khi trở thành tên khu ổ chuột, thì Berlioz...
là nhà soạn nhạc, nhà phê bình nổi tiếng...
- của thế kỉ 19. - Đấy là câu nói đùa.
Tôi biết Berlioz là ai chứ! Nói đùa cũng quan trọng như âm nhạc.
Ông chẳng có óc hài hước gì cả.
Nói tôi xem giấy tờ gì của anh kia?
Tôi cần chữ kí, chứng nhận là tôi đã đến phỏng vấn.
Và mặc dù tôi có đầy phẩm chất, này nọ tóm lại, những câu vẫn thường ghi ấy...
cuối cùng là các vị không nhận tôi.
- Tôi phải bị từ chối 3 lần xin việc mới được nhận trợ cấp thất nghiệp. - Tôi hiểu vụ trợ cấp của anh.
- Anh không có gì khác thôi thúc à? - Có chứ.
Có một thứ ngay đây này.
Rất chi là thôi thúc.
Được rồi.
Giờ thì sao? Có kí hay không?
Ngay bây giờ thì không kí được.
- Tại sao? - Tại sao à?
Bất tiện nhỉ.
Có vấn đề về thời hạn. Mà tôi thì đã bị trễ hạn rồi.
Thế thì đúng là bất tiện thật.
Thế giấy chứng nhận của tôi cô ấy không kí được à?
Không, Magalie không được ủy quyền.
Tiếc thật. Không thì đã có thể cho tôi một nháy rồi.
Ngày mai anh hãy quay lại đây lúc 9h.
Giấy tờ xin trợ cấp của anh sẽ được kí. Tôi không khiến anh mất trợ cấp đâu.
- Tôi không tiễn anh được. - Không sao.
Đừng đứng lên. À, ý tôi là Ông cứ ngồi yên...
Mai tôi sẽ quay lại.
Tắt nhạc đi.
Mina mẹ có nhà không?
Mẹ về muộn.
Không, không, không.
Tắt nước đi, nếu không thì hết cả nước anh tắm.
Tắt nước ngay.
- Ra ngoài cho anh tắm. Em làm gì ở đây? - Kệ em.
Ra ngoài!
Bảo chúng nó ra ngoài đi.
Đi.
Này Bintou, Anh không đùa đâu nhá. Mina!
Lê cái bụng bự ra ngay.
Buông ra. Ra ngoài ngay!
Chúng nó không hiểu gì hay sao? Bintou!
- Kệ em. - Bintou! Em làm gì thế hả?
Ngồi xuống. Muốn uống coca hay cái này?
Mày đi đâu về?
Trường.
Đi đâu đấy?
Cưỡi ngựa.
Cứ cà chớn đi.
Tặng mẹ này.
Mày đi đâu suốt thế?
- Con đi nghỉ ạ. - Đi nghỉ à?
Mày tưởng không ai nói gì à? Tưởng tao là con mụ điên à?
Biệt tích sáu tháng, không một cú điện thoại. Không gì cả.
Bây giờ quay về như chưa có gì xảy ra, và tặng tao quả trứng sôcôla này sao?
Mày nghĩ mấy trò ma mãnh của mày giúp tao trả tiền nhà tiền chợ được à.
Đây có phải nhà trọ đâu.
Nhìn thẳng vào tao khi tao đang nói chuyện với mày.
Đồ ngu ngốc.
- Không thể nói chuyện với mẹ được. - Mày muốn nói chuyện à?
Được.
Tao nghe đây
Tao nghe đây.
Mày biết đấy, Driss,
mẹ đã cầu nguyện cho con rất nhiều.
Nhưng, xin Chúa tha lỗi cho mẹ, mẹ còn có những đứa con khác.
Mẹ còn hy vọng vào chúng nó.
Mẹ không muốn con lảng vảng ở đây nữa.
Mang hết đống rác rưởi của con rồi biến khỏi đây đi. Hiểu chưa?
Đi đi.
Đi đi!
Bánh của nó mà.
Đừng cho nó.
Tao đợi bạn, đừng lo.
- Tao nói rồi nó bỏ đi. - Bỏ qua đi.
Tao đã bảo là mày sẽ có con khác mà.
Chuyện hay đấy chứ hả?
- Tao đi đây. - Thật à?
Được thôi.
Thật không?
Vâng?
- Tôi đến lấy giấy tờ. -Vâng. Tôi đang đợi anh đây.
liên quan đến...
- Mời vào. - trợ cấp thất nghiệp...
Cô báo với Philippe là cậu ấy đã đến nhé.
Vâng.
Thế nào rồi?
No comments yet. Be the first to leave one.