Rope

Rope

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Rope 1948 720p BluRay FLAC2 0 x264-LiNG
ناشر Black Magician
CẬP NHẬT 23/8/2018: Tải phụ đề đã được sửa lỗi và hoàn thiện hơn tại PĐV: http://phudeviet.org/forum/showthread.php?8605-Rope-Thung.html

برچسب‌ها

BluRay
x264
720p
720
تاریخ انتشار: 2018-07-15
تعداد دانلود: 172
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

THỪNG Người dịch: Ngô Duy Tùng

Mở ra đi.

Đừng.

Chúng ta phải xem có còn...

Tớ biết.

Nhưng khoan hẵng làm.

Cứ thế này một lúc đã.

Phillip, chúng ta không có nhiều thời gian lắm đâu.

Là bóng tối khiến cậu bấn loạn thôi.

Không ai thật sự thấy an toàn trong tối cả.

Ai chẳng từng là trẻ con.

Tớ mở ra nhé?

Thế, tốt hơn hẳn rồi.

Một buổi chiều thật tuyệt.

Tiếc là chúng ta đã không thể để rèm mở

mà làm chuyện đó giữa thanh thiên bạch nhật.

Không thể cái gì cũng muốn được, đúng không?

Chúng ta đã làm nó vào ban ngày. Được chưa nào, Phillip?

- Ừ. - Tốt. Cậu nên cất mấy thứ đó đi.

Cất vào ngăn kéo sổ séc của tớ, đằng sau cái hộp kim loại ấy.

Cái này xứng đáng được làm vật trưng bày.

Chúng ta nên gìn giữ nó cho hậu thế,

chỉ có điều đây là pha lê xịn, tớ không muốn phá mất bộ.

Bằng cái này, David Kentley đã uống ly rượu cuối cùng.

Lẽ ra phải là nước ngọt hương gừng hay bia cũng được.

Tớ vẫn luôn thấy thật không đúng kiểu

với David khi uống một thứ đồi bại như uýt-ki.

Bị giết cũng không đúng kiểu cậu ấy.

Phải. Nhưng những người Mỹ lương thiện thường

chết trẻ nơi chiến trường, phải không nào?

Những kẻ như David sống trên thế giới này chỉ tốn thêm chỗ.

Chính vì thế nên hắn là nạn nhân hoàn hảo cho một án mạng hoàn hảo.

Tất nhiên là hắn tốt nghiệp Harvard.

Nên có thể biện minh là giết người vì lý do chính đáng.

Cậu ta đã chết và chúng ta đã giết cậu ta. Nhưng cậu ta vẫn ở đây.

Chưa đến 8 tiếng nữa, hắn sẽ được

yên nghỉ vĩnh hằng dưới đáy hồ.

Trước lúc đó thì cậu ta vẫn ở đây.

Cậu làm gì thế?

Nó không khóa.

Càng hay. Thế nguy hiểm hơn nhiều.

Mà khóa cũng cũ lắm rồi, không dùng được đâu.

Ước gì là được. Ước gì chúng ta đã đưa cậu ta khỏi đây.

Ước gì là ai đó khác.

Giờ thì hơi muộn rồi nhỉ, cậu nghĩ vậy không?

Thế cậu thích ai hơn? Kenneth à?

Tớ không biết nữa. Theo tớ thì ai cũng tốt hay xấu như nhau cả.

Cậu chăng. Cậu làm tớ sợ.

Cậu lúc nào cũng vậy, từ cái ngày đầu tiên vào cấp Hai.

Chắc là một nét hấp dẫn ở cậu.

Tớ đùa thôi, Brandon.

Tớ không thể chịu đựng được chuyện đó cũng như cậu,

nên tớ hơi nổi cáu với cậu chút.

Hơi bị dại dột đấy nhỉ?

Ừ, dại quá.

Giờ tớ uống một ly được không?

Thoải mái. Đây là dịp lớn. Phải uống sâm-banh mới được.

Sâm-banh?

Tớ để vài chai trong tủ lạnh.

Cậu để nó trong đấy từ khi nào, Brandon?

Ngay trước khi David đến.

Cậu đã chắc chắn sẽ thành công, đúng không?

Tất nhiên.

Cậu biết tớ sẽ không làm việc gì nếu tớ không làm một cách hoàn hảo.

Tớ luôn ước mình có năng khiếu nghệ thuật hơn.

Giết người cũng có thể là một nghệ thuật.

Quyền năng đoạt mạng cũng thỏa mãn không kém gì

quyền năng tạo hóa.

Phillip, cậu có thấy chúng ta đã thực sự thực hiện nó, hệt như đã lên kế hoạch?

Và không hề có một sai sót dù là nhỏ nhất nào.

Mọi thứ hoàn hảo.

Phải.

Một án mạng hoàn mỹ.

Chúng ta đã giết nhằm tìm đến nguy hiểm và thỏa mãn mong muốn giết người.

Chúng ta thật kỳ khôi, thực sự quá ư kỳ khôi.

Kể cả sâm-banh cũng không xứng với chúng ta, hay là dịp này.

Dù thế tớ vẫn uống.

Cậu không còn sợ hãi nữa, phải không, Phillip?

Cậu không được phép sợ, hiểu chứ? Hai chúng ta đều không được.

Đó là điều khác biệt giữa ta và những kẻ tầm thường, Phillip.

Họ nói chuyện thực hiện án mạng hoàn hảo, nhưng không ai làm được.

- Không ai giết người chỉ để... - Đưa tớ.

...thử nghiệm việc thực hiện nó.

Không ai ngoài chúng ta.

Cậu không còn sợ nữa phải không, Phillip?

Phải.

Không sợ cả tớ chứ?

Phải.

Tốt lắm.

Cậu làm tớ sửng sốt, lúc nào cũng vậy.

Thế còn tuyệt nữa.

Cho David, đương nhiên.

Brandon, cậu thấy thế nào?

Khi nào?

Khi đang làm.

Tớ không biết, thật đấy. Tớ không nhớ mình cảm thấy gì mấy.

Cho đến khi cơ thể hắn mềm nhũn ra,

và tớ biết chuyện đã xong.

Rồi sau đó?

Sau đó tớ thấy hồ hởi khác thường.

Cậu thấy thế nào?

Tớ...

Brandon, cậu có nghĩ tổ chức bữa tiệc là sai lầm không?

Không, bữa tiệc là nét hoàn chỉnh đầy cảm hứng cho tác phẩm của chúng ta.

Còn hơn thế, nó là đặc trưng của người nghệ sĩ.

Không tổ chức nó sẽ giống như...

Vẽ một bức tranh mà không treo tường?

Tớ không nghĩ đấy là một cách nói chuẩn.

Có khi lại thành ra hơi quá chuẩn, nhờ có bữa tiệc đấy.

Ôi, vớ vẩn. Đây sẽ là bữa tiệc hấp hẫn nhất từng có.

Với những con người này?

Họ là một đám đần ấy mà.

Nhà Kentley đần không thể hơn nổi nữa,

nhưng chúng ta vẫn phải mời họ.

Suy cho cùng họ cũng là bố mẹ của David.

Thế cũng không giúp ta nói chuyện với họ dễ hơn đâu.

Đừng lo. Janet sẽ lại nịnh nọt họ thôi, tội nghiệp cô ta.

Cô ta đặt hết cửa vào việc tán tỉnh David.

Không hiểu sao tớ không nghĩ cô ta sẽ thành công.

Cậu có thế không?

Phải, không hiểu sao tớ không nghĩ vậy.

Tối nay cô ta có thể quay lại với Kenneth rồi.

Cậu cứ phải thừa nhận là tớ quá chu đáo,

xét thấy những chuyện gần đây, khi...

- Phillip. - Sao?

Cầm theo cái kia đi.

Để làm gì?

Cứ lấy đi. Đi với tớ.

Chuyện này là sao đây?

Cậu sẽ thấy. Tuyệt vời lắm!

Cậu đang làm cái quỷ gì đây?

Biến tác phẩm nghệ thuật của chúng ta thành một kiệt tác.

Brandon, cậu quá đà rồi đấy.

Tại sao? Ý cậu là gì?

Tớ nghĩ dùng bữa ở đây sẽ rất tuyệt.

Trên thứ này.

Ý tưởng hay phải không?

Ít nhất làm thế này thì sẽ không ai cố mở nó ra.

Tớ không nghĩ cậu đánh giá đúng tớ, Phillip.

Tớ bắt đầu thế rồi đây, Brandon.

Thôi, đi nào, ta không có nhiều thời gian lắm đâu.

Bà Wilson sẽ quay lại sớm thôi.

Cậu quên mượn bà ấy chìa khóa à?

Lẽ ra tớ phải biết đường mà...

Tớ không quên. Tớ có chìa khóa của bà ấy. Tớ bảo tớ làm mất chìa.

Tốt.

Cậu định giải thích với bà ấy thế nào?

Tớ có định đâu.

Chúng ta phải có lý do gì đó.

Ta không muốn bỏ khách mời danh dự của ta lại một mình khi đang dùng bữa.

Brandon, ta phải đưa ra lý do cho những người khác.

Được rồi, được rồi. Để tớ xem.

Thật sự, cậu lo lắng thái quá một cách quá dễ dàng, Phillip ạ.

Chúng ta có một lý do hết sức đơn giản

ở ngay đây.

Cậu lo chuyện gì chứ, Phillip?

Ông cụ Kentley đến chủ yếu là để xem những quyển sách này.

Còn gì tuyệt hơn nữa khi bày chúng

ngăn nắp trên chiếc bàn ăn

để ông già tội nghiệp có thể dễ dàng với tới chúng.

Ta chu đáo quá phải không? Hầu hết...

A-lô? À. Tất nhiên rồi.

Cậu lo mấy quyển sách...

Ai thế?

Bà Wilson.

Brandon.

Brandon!

Cái quỷ gì thế? Cậu không biết nghĩ hay sao mà...

Cái gì thế?

Nào, rút ra đi.

Tớ không thể.

Bà Wilson mà ở đây thì bà ta sẽ rút nó ra cho cậu.

Trưng ra một cách ngu ngốc như thế trước mặt người ta

chẳng khác gì đi thú tội.

Giờ cầm lấy và bình tĩnh lại đi.

Cậu mà cho tớ để đèn như ý tớ,

- thì tớ đã nhìn thấy rồi. - Được rồi! Cậu hoàn hảo.

Chúng ta phải hoàn hảo, Phillip.

Ta đã nhất trí rằng chỉ có một tội duy nhất một trong hai ta có thể phạm phải.

Tội phạm sai lầm. Yếu đuối là một sai lầm.

Vì như thế là có tính người?

Vì như thế là tầm thường.

Tớ sẽ không để ai trong chúng ta hạ mình...

Cậu nợ tôi $2,40 tiền taxi, bao gồm cả tip.

Nếu không vì tắc đường tôi đã ở đây nửa tiếng trước rồi.

Hay quá rồi. Chúng tôi cũng chẳng mong bà quay lại sớm hơn.

Tôi tới năm cửa hàng tìm mua món pa-tê ta thích.

Nhưng giá thì thôi rồi!

Tôi thấy chẳng tội gì ném tiền qua cửa sổ.

Thế là tôi đi vào khu trung tâm

đến cái hàng thức ăn thầy Cadell hay mua.

Nhưng mà nhé, lần tới tổ chức tiệc, tôi sẽ chỉ tới...

Chào bà, bà Wilson.

Cho hỏi có chuyện gì với chiếc bàn của tôi thế này?

Chúng tôi chỉ đang chuyển các thứ vào trong đây.

Chà...

Cá nhân tôi thấy chiếc bàn của tôi khá đẹp.

Ờ, nó rất đẹp.

Nhưng bà ạ, ông Kentley sắp đến

để xem những quyển sách cũ tôi có trong tủ.

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left