نخستین 200 خط.
CHÀNG QUỶ CỦA TÔI
Làm vậy…
mà lại được nhỉ.
Sao có thể…
Do Do Hee!
Do Do Hee…
Hình xăm…
trở về với ta rồi.
TẬP 11 THIÊN ĐƯỜNG BÁO HUNG
Có thế chứ. Chính là hương vị này.
Cuộc đời hoàn hảo của quỷ khinh thường lũ sinh vật hạ đẳng.
Sự ung dung độc quyền của kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
Cảm xúc khi được quay về cuộc sống vốn có của ta!
Hôm nay quả nhiên ta cũng thật lợi hại.
Nhưng tại sao nhân loại vẫn tầm thường quá vậy?
Đúng đấy.
Anh đã trở về phiên bản hoàn hảo rồi nhỉ.
Do Do Hee, ta dặn em đừng di chuyển mà.
Đi đi lại lại rồi bị thương thì sao?
Anh định bắt em nằm đến khi nào?
Đến giờ đi làm rồi đó.
Làm ăn gì tầm này?
Em bị vong cuồng việc nhập hả?
Người ta gọi đây là tinh thần trách nhiệm.
Em đang mang trách nhiệm lớn lao của một người lãnh đạo…
Anh tính làm gì vậy?
Tai nạn giao thông không đơn giản như em nghĩ đâu.
Thoạt nhìn có vẻ ổn vậy thôi, chứ di chứng có thể ở lại rất lâu.
Em không sao thật mà.
Anh chữa cho em rồi đó.
Anh không tin bản thân à?
Ý ta không phải vậy.
Suýt nữa thì… Do Do Hee,
ta suýt mất em mãi mãi rồi.
Phải nói là suýt nữa thì hai ta đã mất nhau rồi.
Trễ làm rồi.
Đi đứng nền nã vào coi!
- Do Do Hee! - Em khỏe hẳn rồi!
Chim Dodo! Dodo à!
Xem nào.
Ở đâu nhỉ?
Cảm ơn anh.
Túi xách thì…
Đây, cái này.
Lấy cái màu đen đi.
Được thôi.
Anh cũng mau chuẩn bị đi.
Sát giờ lắm rồi đó.
Đấy là trước khi năng lực quay lại.
Jeong Gu Won!
Trang phục công sở đại diện cho ta, bản tái sinh hoàn hảo không tì vết.
- Em thấy sao? - Hoàn hảo thật.
Hoàn hảo về độ hãm không ngôn từ nào tả xiết.
Vậy hả?
Bộ này thì sao?
Trời ơi, hôm nay anh có lịch dẩy đầm hả?
Quao, mặc đồ này chỉ huy dàn nhạc thì uy tín phải biết luôn.
Thiên hạ sẽ đứng dậy vỗ tay.
"Ngầu quá đi, Jeong Gu Won!"
Vậy em chọn thử xem.
Có liền. Anh đợi đó.
Bộ này có vẻ ổn.
Anh thấy thế nào?
Ta chịu.
Sao em á khẩu luôn vậy?
Bởi vì…
không cần nói gì nữa?
Chúng ta mặc đồ đôi nhé?
Thôi mà.
Em không thích mặc đồ đôi đâu.
Hóa ra em cũng thích mặc đồ đôi đó.
Đi làm thôi nhỉ?
- Đi nào. - Ừ.
Cuốc bộ tới chỗ làm là sao vậy?
Em nói ngày mai thế giới diệt vong thì muốn tản bộ cùng ta mà.
- Ta cũng có nơi muốn ghé. - Cứ vậy là trễ làm đó.
Em đừng lo việc đó.
Ta búng tay một cái là đến công ty ngay.
Ừ nhỉ. Vậy mới là cuộc sống của quỷ chứ.
Ừ. Ngoài ra, em cần gì cứ nói với ta.
Vì mọi thứ với ta bây giờ dễ như ăn bánh thôi.
Gì vậy?
Đi chung đi, Do Do Hee.
Anh nhanh lên.
Nhìn kỹ vào. Hai kẻ cô tưởng không thể gặp lại vẫn còn sống cả đôi đây.
Anh đang khoe khoang hả?
Không. Ta đến chọc chó.
Nghe hết đấy nhé.
Muốn gì thì nói đại đi.
Cô thấy sao trước cái kèo tưởng toang mà lại an toàn ngoài dự đoán này?
Bất ngờ lắm.
Chúc mừng nhé.
À, này cô.
Tay cô vốn thối đó giờ mà. Đây là một tỷ won tượng trưng,
cầm lấy tiết kiệm và bỏ bài bạc đi.
Đừng quên nhé.
Ta mới là người thắng.
Rốt cuộc hai người quen biết sao vậy?
Đó là sếp của ta.
Cái gì?
Mười won chết giẫm này.
Em kệ cô ta đi.
Đó là sếp của anh á?
THỰC PHẨM MIRAE
- Buổi sáng tốt… - Ừ, buổi sáng quá lành.
Tôi biết hôm nay vẫn sẽ nhạt nhẽo như bao ngày,
nhưng hãy chăm chỉ nhé.
Hôm nay anh ấy có vẻ phấn chấn.
Đúng thế nhỉ.
Mặt mũi tươi tắn ghê.
Mặt anh ấy lúc nào chả tươi.
Cũng đúng nốt.
Mặt cậu ta lúc nào cũng đẹp.
Sao hai người sượng trân vậy?
Sượng ở đâu cơ?
Bọn em giữ lễ nghĩa thôi mà.
Để xử lý hết việc tồn đọng hôm qua, hôm nay em sẽ phải chạy như con thoi.
Gì đây? Cho em sao?
Em vừa ý không?
Bánh sinh nhật của ta đó.
Ừ nhỉ.
Bây giờ anh ước đi.
Ta không có gì cần ước hết.
Giờ ta muốn gì làm đó được rồi mà.
Anh hơn 200 tuổi rồi nên hơi lạc hậu nhỉ.
Ai mà biết có sinh nhật lại vui thế này chứ.
Chúc mừng anh. Quỷ 2.0.
Quỷ gì cơ?
Anh đã nâng cấp rồi mà.
Giờ thì không còn chập chờn hay cần sạc nữa.
Em coi quỷ là máy hút bụi thật hả?
Còn nữa,
ta vẫn cần sạc mà.
Anh tính ăn bánh này kiểu gì?
Ta đã nói gì nào? Ta làm gì cũng được hết.
- Ngon đó. - Ngon chứ?
Anh thử đi.
2.0 há miệng ra.
- Ngon nhỉ? - Ừ!
Chúng nó có thể sống sót thoát khỏi biển lửa à?
- Mè Lá! - Mè Lá!
- Mè Lá! - Mè Lá!
Tập hợp!
Anh đã đến, thưa đại ca!
- Chào đại ca ạ! - Chào đại ca ạ!
Ta mà là đại ca của các người…
Ta sẽ giao nhiệm vụ cho.
Thực thi thất bại
thì đừng bao giờ xuất hiện trước mắt ta nữa.
…thì chuẩn nhỉ?
Ai có ngờ mấy anh trông như vậy mà lại tìm người giỏi thế chứ?
Bọn em được việc mà.
À, đúng rồi.
Tèn ten ten.
Ta mắc chứng sợ lỗ!
Đại ca.
Hạt mè và hành lá.
Ừ, rồi.
Cũng đẹp đấy.
Cảm ơn đại ca!
- Cảm ơn đại ca! - Cảm ơn đại ca!
Ôi, màng nhĩ.
Bây ơi, đại ca mê mà ngại kìa.
- Ôi, đại ca! - Ôi, đại ca!
"Đơn Chuyển quyền Sở hữu"?
Từ nay, Quỹ Sunwol sẽ thuộc về tôi.
Thì ra anh vẫn luôn chầu chực cơ hội này.
Ta nhận ra từ khi anh cắm cọc trong phòng ta rồi.
Đúng, tôi chầu chực.
Tôi đếm từng ngày mong đến lúc cậu tự bốc cháy.
Quỷ kiểu gì mà lại nghĩ tới chuyện chết?
Cậu tưởng trả góp xe hơi là xong à?
Khoản vay mua chung cư mà tôi bán mạng mới có thì sao?
Tôi chưa trả hết nợ thì cậu đừng hòng chết.
Cậu nghĩ chết là hết việc nhỉ?
Vậy ai lo buổi công diễn?
Cậu tưởng muốn đổi pháp nhân là đổi được ngay à?
Thủ tục giấy má rườm rà lắm chứ giỡn đâu.
Để lo đâu ra đó, tôi phải cực khổ biết bao nhiêu.
Chưa kể trái tim tôi cũng đau lắm đó!
Nín.
Tóm lại, từ nay cậu là
giám đốc bù nhìn thôi.
Quỹ Sunwol của tôi!
Ta rất khen tinh thần làm chủ của anh.
Vậy rốt cuộc chuyện là sao?
Hình xăm quay lại như thế nào?
Anh bị làm sao vậy? Ta là quỷ đấy.
Quỷ ta mà có gì không làm được chứ?
Giám đốc trở lại thật rồi.
Giám đốc mất nết của tôi thật sự đã trở về rồi!
Mà sao anh biết vụ hình xăm của ta về vậy?
Siêu sao Jin kể đấy.
- Cậu đi đâu? - Ký khế ước.
Cuối cùng mọi thứ cũng quay về đúng quỹ đạo của nó.
Giám đốc.
Sao vậy, Siêu sao Jin?
Sao trông Giám đốc giận vậy?
Sản phẩm mà Thực phẩm Mirae phát triển một cách đầy tham vọng
chính là thức uống giải rượu
No comments yet. Be the first to leave one.