نخستین 200 خط.
người dịch: blackmagic
LÂU ĐÀI DI ĐỘNG CỦA HOWL
Sophie.
Chị đã đóng cửa tiệm rồi, em cũng nên nghỉ tay đi.
Sao em không ra ngoài cùng chị hôm nay?
Em phải làm xong cái nón này đã, mọi người cứ đi chơi vui vẻ nhé.
Thôi được, tùy em vậy.
Đi nào các cô gái.
- Đợi em với! - Trông em thế nào? - Nhìn kìa, lâu đài của Howl đấy!
- Sao? - Đâu nào? - Howl hả? - Đâu?
Trông nó gần chưa kìa!
Anh ta có nhìn thấy chúng ta không?
Chị có nghĩ là Howl đang đến thành phố không?
Anh ấy đi mất rồi...
Không đâu, anh ta chỉ khuất sau đám sương mù dưới những ngọn đồi kia.
Chị có biết chuyện gì đã xảy ra với Martha ở South Haven không?
Nghe nói Howl đã làm tan nát trái tim cô ta.
- Em sợ đi ra ngoài quá... - Sao vậy?
Đừng lo, anh ta chỉ dụ dỗ những cô gái xinh đẹp thôi.
Được rồi, chúng ta đi nào.
Các chị thật đáng ghét...
Này, hình như có con chuột nhỏ đang bị lạc đường.
Ồ, không... tôi không đi lạc.
Con chuột này trông có vẻ đang khát,
Chúng ta nên mời cô ta một tách trà nhé.
Cảm ơn, nhưng em gái tôi đang đợi.
Cô ấy khá là xinh đẹp để làm con chuột của anh đấy.
Thôi nào, cô em bao nhiêu tuổi? Cô em sống quanh đây sao?
Để tôi yên!
Cậu thấy chưa? Bộ ria của cậu làm cho các cô gái hoảng sợ đấy.
Vậy sao? Tớ lại thấy cô ấy sợ hãi thì cô ấy lại trông xinh hơn.
Em đây rồi, em yêu, xin lỗi vì anh đến muộn.
Anh đã tìm em khắp nơi.
Này, này, chúng tôi đang trò chuyện mà.
Vậy sao?
Với tôi, đến lúc hai anh phải đi khỏi đây rồi đấy.
Không... - Dừng lại... - Dừng lại đi.
Đừng nghĩ xấu về họ nhé.
Họ không có ý xấu gì đâu.
Em đi đâu? Anh sẽ là người hộ tống của em chiều nay.
Ơ,... em... đang đến tiệm bánh.
Đừng gây chú ý nhé, anh đang bị săn đuổi.
Cứ đi bình thường.
Xin lỗi vì đã làm liên lụy đến em.
Lối này.
Giữ chặt nhé.
Giờ hãy duỗi thẳng chân ra và bước đi nào.
Thấy không? Không khó lắm, phải không?
Em đúng là có năng khiếu đấy.
Anh sẽ đánh lạc hướng bọn chúng.
Nhưng hãy đợi một lát trước khi em trở ra ngoài nhé.
Em hiểu rồi.
Đúng là cô gái của tôi.
Của anh đây.
Cô có loại bánh quy Lettie không?
Tôi sẽ mua một ít.
Đây.
Mấy giờ thì cô xong việc vậy?
Chị ấy tới đây hả?
Này, còn tôi nữa nè, cô em đi đâu thế?
Chị Sophie!
Lettie.
Chuyện gì vậy chị? Vài người nói rằng họ đã thấy chị đáp xuống ban công tiệm của em.
Như vậy chuyện đó là sự thật, chứ không phải là một giấc mơ...
Lettie, cô có cần dùng văn phòng của tôi không?
Tôi phải quay lại làm việc ngay.
Dù sao cũng cám ơn anh.
Wow! Chắc hẳn anh ta là một phù thủy.
Nhưng anh ta rất tốt với chị...
Anh ấy đã cứu chị, Lettie...
Tất nhiên anh ta làm thế rồi, anh ta định đánh cắp trái tim của chị mà.
Chị đã gặp may lắm đấy, Sophie.
Nếu tay phù thủy đó là Howl, anh ta sẽ ăn mất trái tim chị đó.
Không đâu, Howl chỉ làm thế với những cô gái xinh đẹp thôi.
Đừng nói với em như vậy chứ.
Chị cần phải cẩn thận hơn, bên ngoài rất nguy hiểm.
Thậm chí mụ phù thủy của vùng đất Chết đã lảng vảng quanh đây lại rồi đó.
Chị có nghe em nói không vậy?
Hả?
Aaarrg...
Lettie, bánh kem sôcôla đã làm xong rồi đó.
Được rồi, tôi sẽ tới ngay.
Cám ơn cô.
Thôi, chị về đây.
Chị chỉ muốn đến để biết rõ là công việc của em tốt đẹp.
Chào Lettie.
Xin chào, anh làm việc thế nào?
Sophie, chị có thật sự muốn làm việc cả đời ở tiệm nón không?
Cửa tiệm ấy rất quan trọng với cha và chị là chị cả, nên chị không quan tâm.
Em không hỏi về điều cha mong muốn, em muốn biết điều chị mong muốn cơ.
Ờ thì...
Tạm biệt, Lettie.
Hẹn gặp lại anh nhé.
Hẹn gặp lại.
Chị phải về đây.
Đó là cuộc đời của chị, Sophie, hãy làm điều gì đó cho chị, dù chỉ một lần nhé?
Tạm biệt Lettie.
Tôi rất tiếc, nhưng tiệm đã đóng cửa rồi, thưa bà.
Tôi cam đoan là mình đã khóa cửa, hẳn là tôi đã quên mất.
Cửa tiệm gì mà tồi tàn thế. Ta chưa từng thấy những cái nón nào nhỏ và xác xơ như vậy.
Và cô là thứ tồi tàn nhất ở đây.
Tôi e là phải mời bà ra khỏi đây.
Cửa ra ở đây, thưa bà, chúng tôi đã đóng cửa.
Dám đụng đến phù thủy của vùng đất Chết thì cô quả là rất gan dạ đấy.
Bà là phù thủy của vùng đất Chết sao?
Điều thú vị nhất của câu thần chú là cô không thể kể cho kẻ khác được.
Gửi lời chúc của ta tới Howl nhé.
Đ-đó là mình sao?
Mình phải bình tĩnh.
Mình phải bình tĩnh.
Giờ có hốt hoảng cũng chẳng ích gì, Sophie.
Chỉ là một cơn ác mộng thôi, hãy đi ngủ là mọi chuyện sẽ ổn.
Mày sẽ ổn, Sophie. Mày sẽ không sao cả.
Mình phải bình tĩnh.
Hãy xem ai về rồi nè!
- Bà chủ về! - Mừng bà chủ đã về!
- Nhìn bà chủ kìa! - Các cô nghĩ sao?
- Đây là mốt đang thịnh hành ở Kingsbury. - Đẹp quá.
- Thật là lộng lẫy. - Ta biết. Khách hàng sẽ rất thích.
Sophie!
Sophie?
Hôm nay con gái bà vẫn chưa ra khỏi phòng.
Lạ thật, không biết có chuyện gì nhỉ.
Sophie?
Sophie?
Sophie!
Đừng vào đây.
Con đang bị cảm nặng.
Con không muốn mẹ bị lây đâu.
Giọng con nghe kinh khủng quá...
cứ như của một bà lão 90 tuổi ấy.
Con sẽ nằm nghỉ trên giường cả ngày, vì vậy mẹ cứ đi làm việc đi.
Thôi được... nếu con muốn thế.
Đứng dậy nào...
Cũng không quá tệ nhỉ?
Người mày vẫn cân đối, và quần áo vẫn còn mặc vừa đấy chứ.
Nhưng mày không thể ở đây với bộ dạng thế này mãi được.
Ối, ối.
Trở nên già cả tệ hơn là mình tưởng.
- Họ nói hoàng tử của họ đã mất tích. - Và họ đang đỗ lỗi cho chúng ta.
Không thể tin được
Vâng, vâng, có vẻ như họ chuẩn bị gây chiến với ta.
Đó là những điều tôi nghe được.
Thật là kinh khủng, chẳng ai muốn có chiến tranh cả.
Hy vọng vị hoàng tử đó sớm xuất hiện trở lại.
Xin lỗi, bà có cần giúp gì không?
Tôi không sao, cám ơn ý tốt của anh. Anh thật là tốt bụng.
Được chứ, vẫn còn chỗ ở phía sau, nhưng bà định đi đâu vậy?
Chỉ xa hơn nơi anh tới một chút thôi.
Bà thật điên rồ khi làm điều này đấy, bà lão!
Ngoài đó chẳng có gì ngoài những tay phù thủy.
Cám ơn anh, tôi sẽ nhớ lấy điều đó.
Bà ấy định tới vùng đất Chết một mình sao?
Nghe bảo là bà ấy đi tìm em gái.
Mình sẽ chẳng bao giờ đến được đó với đôi chân thế này...
Ít ra thì răng mình vẫn còn.
Đó sẽ là một cây gậy tốt đây.
Đứng lên nào.
Có vẻ nó khá to.
Cái cây này khó gỡ ra thật.
Mi chưa thấy hết khả năng của bà lão này đâu.
Hóa ra là một con bù nhìn! Ta cứ tưởng mi là tay sai của mụ phù thủy chứ.
Nhưng làm thế nào mà mi đứng được như thế?
Đầu mi được làm bằng củ cải à.
Ta luôn ghét củ cải từ khi còn bé.
Giờ thì mi không còn bị cắm đầu xuống đất nữa rồi nhé.
Tạm biệt.
Lạnh quá.
Mình đang ở phía Đông-Nam thành phố, Mình mới chỉ đi được một đoạn ngắn.
Đi đi, đừng theo ta nữa, không cần trả ơn đâu, mi không nợ ta gì cả.
Ta đoán là mi cũng đang bị một lời nguyền nào đó,
và ta đã có đủ rắc rối với phù thủy và bùa phép rồi!
Vì thế mi hãy tìm một chỗ nào đó và ở lại đấy đi!
Cám ơn mi, cây gậy này thật tuyệt, nó đúng là thứ ta cần.
Nếu mi muốn giúp ta, thì hãy tìm giúp ta một nơi nghỉ chân nhé.
Dường như càng già thì mình càng gian xảo.
Một con tàu chiến.
Tại sao khi về già, mày lại thấy lạnh thế này?
Mình đã trở nên mập hơn, nên gió cứ thổi bạt vào mình.
Ai đó đang đốt lửa, chắc có một căn nhà gần đây.
Đồ đầu Củ Cải, đó là lâu đài của Howl mà.
Ý của ta không phải như vậy khi nhờ mi kiếm giúp chỗ nghỉ chân!
Nhìn nó xem.
Thế này mà gọi là lâu đài sao?
Cửa vào ở đây hả?
Chậm lại nào.
Ôi trời!
Này, mi có định cho ta vào không hả?!
Ối, khăn choàng của tôi!
Bên trong ấm áp và dễ chịu đấy, ta sẽ vào đó.
Ô, cái khăn của ta, cám ơn mi nhé.
Ta cam đoan Howl sẽ không ăn trái tim của bà lão già nua như ta đâu.
Rất vui vì được làm quen với mi.
Ngay cả khi mi là món rau ưa thích của ta.
Bảo trọng nhé, đầu Củ Cải.
Thật là dơ bẩn..., nơi này chẳng giống như mình tưởng tượng chút nào.
Ít ra khi già thì chẳng có gì làm mày sợ hãi nữa.
Tôi chẳng có ý ganh tỵ với bà đâu, nhưng đó là một lời nguyền khó chịu đấy.
Bà sẽ phải rất vất vả để giải trừ được nó.
Ngọn lửa biết nói à.
No comments yet. Be the first to leave one.