نخستین 200 خط.
Ta phải phong con làm Hoàng tử xứ Wales.
Sẽ chẳng còn thắc mắc ai là người kế vị tiếp theo của ngai vàng.
Hoàng tử Richard phải bí mật trốn tới Flanders.
Ta phải tìm đứa bé thật giống con.
Nội sự tồn tại của chúng, cũng là mối đe doạ với ta.
Người muốn chúng bị giết chứ?
Ta muốn thế.
Đây là kế hoạch của nàng để đưa con nàng lên ngôi.
Nếu các hoàng tử chết, thì nó bước gần hơn 2 bước.
Rõ ràng, là phải giết chúng.
Edward? Chúng đi rồi.
Cứ thế biến mất.
Con không biết mình đã làm gì nữa.
Nếu con giết 2 đứa trẻ thì sao?
Ai giết con trai đầu lòng của con,
người sẽ lấy con trai đầu lòng của hắn,
Tụi con gái lớn sẽ tới triều.
Ta muốn giữ công chúa Elizabeth gần ta.
Chàng đang làm gì vậy?
Chúng là phù thủy.
Henry phải củng cố quyền của mình.
Một cuộc hôn nhân tốt.
Công chúa Elizabeth.
Phu nhân Margaret nói cuộc hôn nhân như thế
sẽ hợp nhất nhà York và nhà Lancaster
và chấm dứt những cuộc chiến này.
"Henry và Jasper yêu dấu,
ta phải sẵn sàng.
Mẹ nghĩ đây là thời khắc của ta."
Hắn có quân đội và sẽ không lãng phí đâu.
Thế nghĩa là con không cần phải cưới Tudor nữa à?
Mẹ đã viết cho phu nhân Margaret nói hôn ước vẫn giữ nguyên.
Con sẽ không cưới hắn đâu mẹ.
Định mệnh sẽ đưa người khác đến cho con.
Đang gửi tin vui đó hả Margaret?
Không.
Viết bảo Henry
phải sớm giong buồm lại ngay khi có thể
và lấy ngai vàng hợp pháp của nó.
Nàng không nghĩ Chúa đã chống lại mưu đồ của nàng
là đưa Henry lên ngai
bằng việc bó buộc nó ở Brittany và nhốt nàng ở đây ư?
Chàng đã khiến chúng ta thất bại.
Chàng và con phù thuỷ đó.
May cho ả thiếp không huỷ hôn
giữa đứa con hoang của ả và Henry.
Sự an ủi duy nhất là ả Elizabeth
cũng là tù nhân trong bóng tối của tu viện.
Không hề.
Richard đã thoả thuận được với ả và ả đã tự do.
Tụi con gái lớn của ả sẽ tới triều.
Chả ai đếm xỉa tới nàng và con nàng.
Chúa rốt cuộc đã chọn York và Rivers.
Margaret? Margaret!
Teddy! Edward?
- Quần áo đâu? - Con thấy nóng.
Sốt rồi đây này.
Về giường nằm ngay.
Không, mẫu hậu ơi. Đang chơi mà.
Anne?
Edward lại sốt nữa.
Nó chạy loanh quanh thôi mà.
Gián điệp báo là Henry Tudor tuyên bố
hắn là Vua Anh Quốc
và loan báo việc hứa hôn cùng công chúa Elizabeth.
Nó chả phải công chúa.
Hắn khẳng định thế, hắn sẽ thống nhất York và Lancaster
và chấm dứt chiến tranh.
Nếu thiếp phải chịu đựng nó tại triều đình này,
thì ta sẽ gọi nó bằng cái tên thích đáng...
đứa con hoang Elizabeth.
Sự biến mất của các hoàng tử chỉ khiến hắn bạo gan thêm,
và giờ hắn sẽ xâm lược ngay khi có thể.
Điện hạ.
Edward? Edward?
Đi nào.
Nó vẫn nóng quá.
Edward bị vậy bao lâu rồi ạ?
- Đây là cơn sốt thứ hai rồi. - Phụ hoàng?
Phụ hoàng?
Yên nào.
Công chúa giá lâm!
Cô Elizabeth.
Cecily.
Các ngươi sẽ thấy ta là một hoàng hậu rất dễ phụng sự...
không như những kẻ trước ta.
- Ngài ấy đang làm gì vậy? - Ta không biết.
Có định cho thiếp biết điều gì làm chàng hồ hởi như vậy không?
Nàng chả thể đoán nổi đâu. Nó rất là lý thú.
Ơn Chúa thiếp chả lưu luyến của cải vật chất
chứ không đã nổi đoá vì chàng uống hết rượu của thiếp rồi.
Sự hào phóng chân thành của nàng khiến ta uống còn nhiều hơn.
Là về chiến dịch của Henry à?
Chiến dịch?
Có vẻ như con nàng mất mối quan hệ với nhà Rivers rồi
nên nó có thể ổn định
tại Brittany với một ả nông dân béo tốt đi.
Mất à, ý chàng là sao?
Bởi họ sẽ chỉ hỗ trợ nó vì cuộc hôn nhân
với công chúa Elizabeth.
Giờ cô ta có người theo đuổi rồi.
Người theo đuổi?
Đứa tiểu đồng bẩn thỉu nào à?
Chẳng có quý tộc nào sẽ lấy nó cả.
Tên ngốc ấy là ai?
Vua Richard.
Hắn là chú nó mà.
Và đã kết hôn.
Với người phụ nữ hiếm muộn, có con trai yếu ớt
nhưng có Chúa biết mẻ lưới mới này có thể tốt giống,
xét theo thành quả của mẹ nó
trong giường cưới với Anh Quốc.
Hắn chẳng định lấy nó đâu.
Hắn định ô danh nó như điếm để làm nhục con thiếp.
Ta không nghĩ vậy.
Ta thấy hắn yêu thật rồi cơ.
Đúng là ả độc địa bao nhiêu thì chàng ngu bấy nhiêu.
Ả có đáp trả thứ tình cảm này không?
Nó yêu hắn, hết lòng.
Vậy thì nó là điếm.
Mà có gì ngạc nhiên đâu?
Thiếp hết ngon miệng rồi.
Đi.
Đi.
Biến ra.
Thiếp muốn tụi con gái Rivers rời đi.
Thiếp không để chúng ở đây đâu.
Chúng là cháu nàng, Anne.
Sao lại phản đối chúng?
Vì con thiếp ốm, thế thôi.
Chính chàng nói nó và mẹ nó gieo lời nguyền
lên bất cứ ai giết các hoàng tử.
Ta không có lỗi vì bất cứ điều gì mà số phận giáng xuống tụi nhỏ.
Nhưng nếu ta có thì sao?
Do tình cờ, do nhốt chúng ở trong Toà tháp.
Lỡ có kẻ nghĩ ta muốn thế?
Ta đâu có muốn thế.
Anne...
Ta biết nàng nghĩ ta khao khát cháu ta...
nhưng sự thật là...
nó đã hứa hôn với Henry Tudor.
Vậy ai mới ngu nếu ta ngủ với nó,
nếu người ta nghĩ ta ngủ với nó?
Tất cả sẽ thấy nó không ở bên Tudor mà là ta,
và mọi kẻ chiến đấu cho nó
vì yêu kính cha của nó
sẽ về phe ta chứ chả phải phe Tudor.
Vậy là chỉ để thắng hắn,
chàng sẽ làm ô danh thiếp?
Để thằng cuộc chiến chống lại hắn...
ta sẽ đi bất kỳ nước cờ nào phải đi.
Còn quân số của ta ở phương Bắc?
Ta có nhiều người.
Đủ trung thành để khiến quân ta mạnh chứ?
Dễ dàng, thưa người.
Công chúa Elizabeth...
ta đưa con vào dùng bữa nào?
Hoàng hậu...
xin cho thần vinh dự này?
Hoàng hậu? Hoàng hậu Anne!
Margaret, sao vậy?
Nó nói nó thấy nóng, nhưng tụi con đang chơi rồi nó ngủ thiếp đi.
Ôi, không. Không! Richard?
Ôi, con tôi, Edward.
Edward?
Edward?
Có đau không? Nói đi.
Cứu con, Richard. Cứu con!
Ta chẳng biết cứu làm sao cả!
Edward?
Richard, cứu nó! Làm ơn cứu nó!
Con trai ta.
Ta lệnh cho con thở.
Ta là vua và con phải thở cho ta!
Edward.
Con ta.
Chúa ơi.
Con ta.
Edward của ta.
Anne?
Chú Richard?
Hoàng hậu Anne, làm ơn.
Để thần giúp người.
Cha thiếp trong trận chiến...
Issy bị ả đầu độc...
con thiếp bị ả nguyền rủa.
Anne, đi mà.
Tất cả chỉ có thể do lời nguyền phù thuỷ.
thời niên thiếu ốm yếu của nó đã qua rồi cơ mà.
Anne, thôi nào.
Làm ơn.
Con thiếp mất rồi.
Vậy ta phải sinh đứa khác.
Sau suốt 10 năm nỗ lực ư?
Đụng vào thiếp thì chả ích gì.
Chả có ích gì.
Ngay cả vì yêu cũng không ư?
Chàng đâu có yêu thiếp.
Ngay cả ở đám tang con ta chàng cũng đến bên ả.
Nó đến bên ta vì nàng không đến.
No comments yet. Be the first to leave one.