نخستین 200 خط.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Bóp cò đi.
Bắn thẳng đầu hắn.
Làm đi! Cô còn chờ gì nữa?
Chúng ta thu mình và tránh xa rắc rối.
Thấy rắc rối, ta quay mặt tránh đi hướng khác.
- Ta không liên can. - Thần linh ơi.
Thật sự là bạo loạn sao?
Bạo loạn thật rồi.
Nếu là bạo loạn thật,
chị nghĩ đây là tiến bộ hay đi lùi của sự bình đẳng?
Chị chẳng quan tâm. Ta ra khỏi đây thôi.
Đi nào.
Em đùa đấy à? Đi thôi.
Được.
Tôi cần im lặng.
Mọi người im lặng được không?
Chết tiệt.
Chết tiệt. Tôi bị trúng vỏ đạn. Có chảy máu không?
Chắc chắn sẽ có sẹo.
Tất cả câm miệng lại để tôi nghĩ được chứ?
Bớt suy nghĩ. Nã thêm đạn!
Câm miệng lại trước khi cô ấy cho nổ cái đầu tròn rỗng của mày.
Kinh, nếu cô ấy bắn hắn, ta sẽ dính đầy óc ác của tên bảo vệ.
Không, đây là bộ đồ đẹp của tôi.
Khi còn nhỏ, tôi có mấy con ếch.
Nhà tôi gần lạch sông. Chúng tôi thường bắt chúng...
Tao không muốn nghe chuyện chết tiệt. Câm miệng lại.
Có một lần tôi đem chúng đến trường, và rồi,
mọi người gọi tôi là cậu bé Cóc Tommy,
dù rõ ràng chúng là ếch.
Hắn làm thế, cố gắng khiến cô ấy thấy hắn là con người và đại loại thế.
Tôi từng thấy thứ này trên show của Oprah hồi ấy.
Em nghĩ đã đến lúc thoát khỏi mớ bòng bong này.
Chị phải xem cái kết ra sao.
Chị Dana của tôi luôn giỏi sinh học.
Tôi có hai chị gái.
Tao không nói tiếng Tây Ban Nha.
Cô ấy đã bảo hắn câm đi rồi mà.
Giờ ta đi được rồi.
Không, đấy là tiếng súng.
Cái gì?
Là Humps.
Làm thế nào?
Dixon cho hắn mang súng vào.
Tôi cũng ở đó mà.
Nếu hắn gây ra một vụ như Columbine thì anh lãnh đủ.
Hắn lập luận khá thuyết phục.
Hắn là thằng khốn.
Đúng, phải chứ?
Chúa ơi.
Chết tiệt.
Chết tiệt! Chắc chắn là tiếng súng.
Ta đi đâu đây?
Có lẽ vào phòng? Trốn dưới chăn đến khi qua chuyện.
Bởi lớp chăn tù nhân chống đạn tốt đấy.
Hay lắm!
Câm đi!
Ông đã nói ngẫu hứng.
Cậu nghe thấy gì chứ?
Tiếng của ông làm hỏng chuyện đấy.
- Tôi đã làm đúng. - Ông rất chắc về điều đó hả?
Sao, kinh nghiệm PR to lớn giúp ông kết luận thế hả?
Cậu định cho thằng nhóc đó vào tù vì...
Giết người.
Ta có cần xem xét lại sự thật không?
Ông nên bắt đầu chuẩn bị lý lịch là vừa rồi.
Phải. Cậu nên...
ghé lại tiệm áo vest. Lo chuyện cậu đi.
Bộ này siêu bảnh, đồ ngốc.
Có ai thấy Humps không?
- Cậu có đó chứ? - Cô thực sự đã bắn.
- Tôi kinh ngạc quá đấy. - Chuyện gì thế?
Tôi cần chăm sóc y tế.
Câm mồm mày lại.
Nên kết liễu hắn đi.
Người chết không thể tố cáo.
Được. Có vẻ được đấy.
Phải chứ?
Nếu giết hắn, có lẽ cô phải giết cô ta nữa.
Không. Làm ơn, tôi không biết gì. Tôi chẳng thấy gì cả.
Có vẻ chúng chẳng màng đến mạng sống của ta,
vậy thì sao ta lại quan tâm chúng sống hay chết?
Tôi có. Tôi rất quan tâm.
Tôi xử hắn hay hai người cứ đá đến chết?
Daya!
Cô ấy chẳng biết mình đang làm gì?
Máu bắn vào tay áo tôi rồi. Hay thật.
Đi thôi. Ta có việc phải làm.
Không!
Không! Dừng lại!
Không!
Được rồi, vẫn chưa quá trễ. Chưa ai chết. Ta vẫn có thể vãn hồi.
Vãn hồi? Tôi vừa bắn một quản giáo ngay của quý.
Gần trúng thôi. Khẩu này giật ghê quá.
Gloria, rất tôn trọng cô, nhưng...
đã vượt xa cái "quá trễ" rồi.
Ta sẽ xử tên khốn này.
Ramos, khoan đã. Để hắn sống có lợi hơn.
Ai tham gia nào?
Ồ, đấy là tai nghe khử ồn?
Nước hoa Love's Baby Soft?
Sẽ không có kết cục tốt đâu.
Làm như trước đây tốt lắm vậy? Hả?
Được rồi, ta cần có kế hoạch.
Ai lãnh đạo ở đây? Mày với cái mồm, hay tao với khẩu súng?
Cô muốn lãnh đạo? Được thôi.
Sao hai cô không bình tĩnh lại? Chỉ cần...
Ai đó cho tôi biết cái quái gì đang xảy ra đi.
- Cô. Trả lời đi. - Cái gì, thật chứ?
Phải! Đóng giả cô ta.
Mà cô ta tên gì?
- Cô, cho cô ấy biết tên. - McCullough.
- Artesian McCullough. - Artesian?
Là một thị trấn ở Nam Dakota.
McCullough đây. Humps nổ súng.
Hắn nổi điên, hệt như vụ ở trường Sandy Hook.
Trốn đi.
Không tệ chứ?
Này, thật đấy sao?
Các cô không có mắt à?
Đứng dậy ngay trước khi bị cô này bắn cho.
Phải chứ?
Được. Phải đấy.
Tìm cách tắt thứ đó đi. Tôi đang...
Khỉ thật.
Chết tiệt. Vẫn còn ấm.
Nhiều máu quá.
Thật là mớ hỗn độn.
- Chị thấy thú vị đấy. - Chị thì thế rồi.
Ta nên cố kiếm vài thứ dự phòng, trước khi kẻ khác giành mất.
Có lẽ sẽ tốt về sau, nếu ta định đi trốn.
Đám quản giáo sẽ sớm quay lại, đàn áp. Em thấy chuyện này không được lâu đâu.
Thà chuẩn bị cho những chuyện không xảy ra
còn hơn là để có chuyện mà không chuẩn bị.
Hãy nắm bắt cơ hội của mình.
Lấy đồ cho cả hai ta, được chứ?
- Em đi đâu thế? - Nắm bắt cơ hội.
Hơi mơ hồ đấy.
Chẳng ai để ý đến kho hàng, nên em sẽ lục lọi.
Tìm thật kỹ.
Chị vẫn không biết em đang nói chuyện quái gì nữa.
Kệ đi.
Đây là địa bàn của tao, đồ khốn.
- Cho tao vào đi. - Xin lỗi, Chang.
Thời này, hoả long hết quyền rồi.
Phải, đi mà thả con diều lớn hình con chim ấy.
- Mấy con chim Trung Quốc đấy gọi là gì? - Phượng hoàng?
Phượng hoàng! Đi thả diều Phượng hoàng ở Arizona ấy, Chang à.
Chưa phải láo nhất, nhưng được đấy.
Ít nhất hãy cho tao cặp lót giày Dr. Scholl,
vài thỏi canxi, radio, bốn bút chì và mật chứ?
Cho chó khúc xương nào.
Vì Chúa.
Được.
Của cô đây.
Không được làm trò đấy.
Được.
Đồ khốn.
Không có chi.
Đợi đã!
Không, đóng cửa rồi. Đóng cửa.
Tôi cần khoá móc, tất cả khoá mà cô có,
và bất kỳ thứ gì để cản đường.
Chết tiệt! Làm thật rồi sao?
Cô nghĩ tôi sưu tập khoá à?
Cô không lấy kẹo...
Không được đâu.
Bởi Boo dạy tôi để có tiệc kẹo đúng nghĩa,
thì phải có đồ mặn và đồ ngọt, hay ngược lại. Phải chứ?
- Đúng. - Đúng thế.
- Đồ ngọt và đồ mặn. - Đừng cho kẹo.
Kinh điển đấy.
Ra đi với ơn Chúa.
Và cô có cái nào...Gọi nó là gì nhỉ?
Mấy thứ trùm đầu kiểu Hồi giáo ấy?
- Hijab? - Sao em được biết từ "hijab" thế?
Em học ở nhà thờ.
Kẻ thù mang hijab của Chúa Kitô.
Em thích âm điệu của nó. Tưng lắm, hijab.
Tìm ra rồi.
Hijab đây.
Cảm ơn.
Lấy đi. Này.
- Cái gì? - Cô vẫn còn bốc mùi sao?
Đợi đã.
Cô biết đấy, nếu muốn nắm quyền,
cô sẽ muốn làm cho đàng hoàng.
Chắc vậy.
Khuấy động lâu đài vui vẻ nhé!
Lâu đài nào?
Lấy thẻ tín dụng, quét ở đây, rồi...
Thuốc! Thuốc!
Chết tiệt. Có kẻ nhanh tay hơn rồi.
Chúng vẫn chưa vào đó. Vẫn còn cơ hội.
Sao không thử tìm thứ khác?
Có thể đến phòng điện tử. Ta sẽ làm chương trình tay ngang.
Có thể lắp đèn lễ hội, tạo không khí.
Em sẽ cho chị trói em bằng dây nối micro
nếu chị nhã nhặn ngỏ ý.
No comments yet. Be the first to leave one.