نخستین 200 خط.
Lần này chết rồi,
Ngủ đi.
-Làm gì chớ? -Làm tình.
Đừng, em ơi, anh buồn ngủ lắm...
-Tối nay nghe -Tại sao?
Em muốn làm gì?
Làm tình.
Như chó chết vậy làm sao mà làm?
Anh đã ráng hết sức rồi...
anh đã ráng hết sức rồi em ơi!
Anh mệt thật đó em ơi!
Sao anh không chết.
Anh vô dụng quá như chó chết vậy,
ngày cũng như đêm đều vô dụng,
kêu anh làm tình anh nói anh mệt
đàn ông như anh sao không chết cho rồi,
anh là chó chết!
Chào, ông chủ,
làm xong xuôi rồi.
Anh làm gì? sáng sớm tay chân đã yếu xịu
giống con chó chết vậy!
mau lượm lên đi
có gì ăn ngon không?
cần gì phải ăn nữa? anh coi đã đủ no rồi.
Thấy em hình như thèm khát lắm.
Anh cho em ăn no nghe?
Tôi có hẹn rồi mai mốt hẹn sớm chút đi.
Từ chối nó đi.
Không được đâu.
Anh Xương, cơm xường nướng.
Thịt quay hôm nay ngon thật.
đừng nói chơi, thằng Làm Biếng.
Coi chừng bị cắt đứt tay không cầm súng được nữa.
Con Dạo không có mắt!
Mày đừng lo, tao có đầu óc mà.
Đâu phải dùng ngón tay,
Mày là cảnh sát khờ vô trách nhiệm và làm biếng.
nói thật mày là thằng hết xài.
Tao còn chưa tính với mày,
mày cho vai ăn lãi cao thâu tiền bảo vệ bán đồ giả,
tao còn chưa bắt mày.
Mày khỏi hù tao.
Giám đốc cảnh sát tao còn chưa sợ tao mà sợ mày.
Giám đốc cảnh sát đâu cho mày gặp.
-Cái gì? -Nhưng tao sẽ bắt mày.
Bắt đi, ngon thì mày bắt tao đi.
Làm ơn tránh chỗ...
Đưa chân lên.
Tôi đang làm ăn mấy người la gì chớ?
Đừng la nữa, thôi đi.
Anh Cơ, anh nễ mặt tôi đi.
Được, coi như là nễ mặt anh thôi.
Cám ơn.
Rồi, tôi cũng nễ anh thôi.
Lấy tay ra.
Coi gì?
Tôi không có rảnh tôi đi nghe.
Dĩa cơm của tôi một lát tôi về ăn.
Được rồi.
Dì Ba.
-Uống trà đi -Xin đừng khách sáo
-Chào -Chào bà Sáu.
Tại sao có gà?
Tại sao không có gà?
Anh thuộc về Cục Nông Lâm Súc Mấy con gà đem đi khám đi.
Anh làm ở đâu?
Tôi là cảnh sát đưa thẻ căn cước cho coi.
-Không có -Tại sao không có?
Tôi định đem gà tới bán,
bán xong là tôi về.
Vậy tức là anh nhập cảnh trái phép,
gà của anh chưa được khám cũng là nhập cảnh trái phép,
đừng nói nhiều theo tôi về đồn.
Thầy ơi, xin thầy thông cảm đi mà.
Tôi cho anh biết, anh và gà của anh đều là nhập cảnh trái phép,
Tôi làm sao thông cảm chớ?
anh thông cảm tôi thì đúng hơn Đi.
Đi thật hả?
Đi, tôi đẩy giùm anh.
Thầy ơi thầy.
Mày thuộc phe nào? nói mau lên.
-Làm biếng ơi, anh đổi nghề đi bán gà? -Tránh ra.
Coi chừng bị đụng chết bây giờ.
Gà ốm như vậy chắc ăn đâu có ngon.
kêu làm nhức đầu quá tôi đang bận.
Ngồi đi...
Bây giờ tôi lấy lời khai cho anh,
quê quán của anh đâu?
Tôi, quê ở Poon Yu,
gà thì ở Lone Kong.
-Mày chơi tao? -Tôi đâu dám?
Gà gì mà thúi dữ vậy?
Chết rồi!
Gà của tôi...
Mau bắt mấy con gà vô chuồng làm lộn xộn quá đi.
Lên trên...
bên kia còn nữa mau bắt về đây...
ở trên, sư tỷ ơi.
ở dưới, sư tỷ.
Bắt nó, dưới, đúng.
Thầy ơi...
Chuyện gì vậy?
Thầy ơi, tôi đang làm một vụ,
bắt được thằng nhập cảnh trái phép mang theo mười mấy con gà,
mà chưa được kiểm dịch.
Anh làm gì đâu không.
chuyện nhỏ vậy mà đem về đây làm?
Không, là vụ án lớn,
mấy con gà chưa kiểm dịch sợ mang bệnh truyền nhiễm,
ăn vô làm chết người.
Mấy vụ này bên Nông Lâm và Ngư Nông,
Bộ Y Tế, thậm chí là trách nhiệm của quan thuế,
cũng chưa tới phiên tụi mình phải làm
Quan thuế đang bận đi bắt hàng giả
Bộ Ngư Nông đang lo về ô nhiễm nước biển,
bên Nông Lâm phải kiểm dịch mấy con bò,
ai mà có rảnh để làm mấy chuyện nhỏ này?
Thầy ơi, nếu chúng ta không làm,
vậy mấy con gà mắc dịch bán ra ngoài chợ, sẽ mệt lắm.
Cái này tôi không cần biết,
tui mình làm cảnh sát, trách nhiệm là bắt kẻ phạm tội
không phải là bắt gà.
Gà giết chết người còn hơn trộm thầy ơi,
còn rất nhiều việc đang chờ anh giải quyết,
anh không nhún tay mấy cái này bộ anh chết sao?
Chết thì không chết...
đã ghi vào sổ rồi làm hay không chớ?
Anh mau làm xong cho tôi tôi không muốn thấy mấy con gà nữa.
-Đúng rồi,cây súng của anh đâu? -ở đây.
Cất cho kỹ nghe, anh bị mất một lần rồi
mất nữa tôi cho anh đi gác cổng
anh đeo cà rá làm sao anh bắn?
Vậy tôi đeo ngón này,
đừng dòm tôi, tôi cố gắng làm lắm,
khoan đã, tôi giúp anh.
Anh Làm Biếng ơi, sao không chờ thêm nữa mới tới,
tụi này đã nghỉ việc rồi
Nghỉ việc, vậy càng tối ít người hơn,
hồi chiều tôi có kêu dĩa cơm đâu?
Anh còn hỏi nữa? đã cho heo ăn rồi.
Cho heo ăn, con heo đâu? tôi đi đòi lại.
Lần nào cũng vậy làm tụi này hết nghỉ.
Thấy mặt thằng này đã sợ rồi!
Nghỉ trước đi.
Tốt quá, bạn tôi đang chờ tôi đánh bài,
tôi đi về nghe!
rất thoải mái...
Dĩa cơm tôi đâu?
Đừng ăn thứ đó,qua đây ngồi.
Nhiều món ăn quá.
-Uống bia nghe? -Còn có bia uống nữa!
đủ rồi...để thử coi.
Ngon, khỏi ăn dĩa cơm hồi chiều.
Cây súng của ai vậy?
Súng không có mắt trả tôi.
Anh biết vậy thì được rồi...
bắt người ta hầu hạ anh hoài,
rủi làm tôi bị thương anh nỡ lòng không đó?
Không, súng để dành trị kẻ xấu,
không làm gì người tốt đâu.
Không phải tôi ỷ tôi già,
anh đi cảnh sát cứ để quên cây súng,
vậy thì là vô dụng,
vô dụng thì anh đổi nghề đi làm canh gác đi.
Trước kia tôi làm canh gác nhưng bị đuổi vịêc,
tôi mới đi cảnh sát.
Anh nói gì?
hèn chi thấy dì rất nóng tánh,
măt dì có mụn tôi nặn giùm cho dì nghe
mày đừng giỡn mặt với tao nghe?
Để tôi nặn mụn cho dì.
Uống hết rồi hả?
anh sao buồn vậy?
-Đâu có -Vợ anh lại đi với trai?
Anh đừng nói bậy nghe.
Chuyện này, hàng xóm đều biết hết,
anh đừng tránh anh nên tìm cách để giải quyết,
cho tôi biết, tôi tìm cách giùm anh nói đi
Thằng em tôi lên không nổi...
Thật đó hả?
Anh nhỏ tiếng chút đi.
Có loại thuốc Viagra mới chào đời,
lợi hại lắm, đã thử chưa?
Cái gì mà vô bụng được tôi cũng thử rồi.
Dùng để bôi lên anh uống vào bụng,
anh...thật là!
anh đừng buồn tôi và anh cũng vậy thôi,
có súng,như không súng
cho tôi biết thêm đi.
Không nói nữa,uống.
-Nói đi -Không nói...
-Anh Xương -Chuyện gì?
Em họ em từ Trung Quốc sang anh đi rước nó đi.
Anh đâu biết mặt của nó.
Sao anh khờ vậy có hình đây.
Em Phụng hả?
Anh...là anh Xương?
Đúng, vợ anh kêu anh tới rước em,
đi xe lửa từ sáng em thấy mệt không?
Dạ không...được gặp anh rất là mừng.
No comments yet. Be the first to leave one.