نخستین 200 خط.
Ngũ nương à.
Quan nhân, uống một chút đi.
Không cần, ta vẫn tiếp tục được.
Nào, uống một chút đi.
Quan nhân, thêm một chung nữa nhé.
Xuân Mai, mang thêm rượu vào đây.
Quân nhân, uống thêm một chung nữa đi.
Diêm Vương gia.
Đây là phí đăng ký và cống phẩm của Tây Môn Khánh.
Hắn đã tới đây chưa?
Đang chờ ngoài điện.
Triệu hắn vào đây.
Tây Môn Khánh nhập điện.
Tây Môn Khánh, sao ngươi lại tới đây?
Khởi bẩm Diêm Vương gia...
Chuyện dài lắm, tôi e rằng không thể giải thích ngắn gọn được.
Trong sổ sinh tử của bản âm phủ ghi...
...ngươi được hưởng dương thọ tới tận 70 tuổi.
Sao ngươi lại xuống đây khi còn quá trẻ vậy?
Diêm Vương gia...
Tôi đã bị 2 con dâm phụ hại.
Hành động thiếu thận trọng sẽ bị trừng trị.
Ngươi xứng đáng bị như vậy.
Diêm Vương gia...
Tôi vô tội.
Bản tòa chưa bao giờ xử nhầm người vô tội.
Tiểu thư Phan Kim Liên...
một người chung thủy và đoan chính.
Cô ta kết duyên cùng Võ Đại lang.
Tuy có chút thất vọng.
Nhưng cô ta sống trung thực cùng hắn.
Sống với một người như hắn á?
Khác nào hoa nhài cắm bãi phân trâu!
Do đó ngươi đã dụ dỗ cô ta.
Ngươi hủy hoại mối lương duyên của hắn.
Và ngươi đã giết hắn.
Thậm chí ngươi còn hại cho tiểu đệ của hắn phải bị đi đầy.
Sau đó...
Phan Kim Liên đã trở thành một đại dâm phụ.
Tàn nhẫn và độc ác.
Khởi bẩm Diêm Vương gia...
phải chăng Phan Kim Liên... là thực sự đoan chính?
Ngươi có biết cô ta từ đâu tới không?
Tôi không rõ.
Xin hãy kể cho tôi.
Thôi được.
Ta sẽ kể cho ngươi nghe tất cả.
Phan Kim Liên là con gái...
của một thợ may.
Cái tên Kim Liên của cô ta...
có được là bởi đôi chân nhỏ bé.
Cô ta là một tiểu thư yêu kiều.
Nhưng lại thiếu may mắn.
Cha cô ta mắc bạo bệnh.
Đã qua đời từ sớm.
Sau khi cha mất...
Kim Liên mới 9 tuổi bị mẹ bán...
cho Vương viên ngoại để học âm nhạc đàn ca.
Phan Kim Liên càng lớn càng xinh đẹp.
Cô ta thông minh và hát hay.
Năm cô ta 17 tuổi...
Mọi việc đàn ca... may vá, thêu thùa...
tất thảy đều tinh thông.
Không lâu sau đó...
Vương viên ngoại qua đời.
Phan bà đã dẫn con gái mình...
tới bán cho Trương Đại Hộ.
Tại Trương gia...
Kim Liên được học thêm âm nhạc.
Cũng không lâu sau đó...
Năm Kim Liên 19 tuổi.
Lại đây.
Lại đây. Lại đây với ta.
Ngồi xuống.
Có chuyện gì vậy, Trương lão gia?
Không có gì. Rồi cô sẽ biết.
Cái này cho cô.
Sao ngài lại làm thế?
Bởi vì ta thích cô.
Trương lão gia.
Ngài đáng tuổi cha tôi.
Cầm lấy đi.
Cô không phải là con đẻ của ta.
Tuổi tác không thành vấn đề...
khi đã có quan hệ nam nữ.
Miễn là chúng ta thích nhau.
Trương lão gia. Tôi sợ.
Đừng sợ. Để ta ngắm mặt cô nào.
Nếu cô thỏa mãn ta...
Ta sẽ cho cô thêm nhiều quà.
Ngài nói sao cơ?
Nào, tiểu nha đầu.
Trương lão gia!
Trương lão gia.
Đừng có lo.
Cô thật xinh đẹp!
Trương lão gia.
Đúng là một tuyệt phẩm!
Trương phu nhân về rồi ạ.
Sao ngươi lại ở đây?
Lão gia đâu rồi?
Lão gia cảm thấy không khỏe.
Đã đi nghỉ rồi ạ.
Vậy à.
Ông làm sao vậy?
Tôi không biết.
Thắt lưng thì đau nhức. Nước mũi dàn dụa.
Ông bị trúng tà à!
Tôi mới đi có một ngày.
Ông đã ốm thế này.
Để tôi xem.
Không cần đâu.
Cả "Thằng lớn" lẫn "thằng nhỏ"...
Tôi đều đã thấy hết!
Cái "gậy già" của ông không làm tôi ngạc nhiên được đâu!
Chỉ là cảm mạo thôi mà.
Đừng có dấu tôi!
Sau lưng tôi...
ông đã chung chạ với con dâm phụ.
Ngày mai tôi sẽ tra hỏi nó!
Đừng có nói oan cho cô ấy.
Tôi không có.
Đừng có đứng về phía nó.
Trương lão gia.
Muộn rồi. Ngài có việc gì gấp à?
Ta phải lo vài việc.
Lo vài việc à?
Trương lão gia.
Tôi có thể lo việc đó cho ngài.
Ngài không phải đích thân làm đâu.
Ngươi á?
Dạ phải, Tôi có thể làm việc đó cho ngài.
Tôi giỏi mấy việc đó lắm.
Uống một chút.
Ăn vài bát cơm.
Chúng ta hãy làm vài chung rượu.
Và tôi sẽ hoàn thành việc đó cho ngài.
Có nên không?
Tất nhiên là nên rồi.
Lại đây.
Xin đi lối này.
Trương lão gia.
Ngài đang lo việc gì?
Hãy kể tôi nghe.
Tôi có thể giúp mà.
Nói thật với ngươi...
Đó là phu nhân của ta.
Bà ấy sẽ đẩy Kim Liên ra ngoài.
Tại sao vậy?
Bà ấy nói nó là một con tiểu nha đầu.
Chúng ta sẽ thu được tiền từ người sẽ cưới nó.
Bà ấy định làm thế nào?
Thì bán nó.
Hoặc gả nó đi.
Ngài đừng lo.
Kim Liên xinh đẹp. Lại giỏi ca hát.
Cho dù là bán hay gả...
Đều được giá hết.
Đúng vậy.
Nhưng nếu bà ấy gả nó cho một kẻ xấu...
Ta e rằng nó sẽ không được hạnh phúc.
Ngài nói đúng.
Thế ngài định thế nào?
Ta đang bàn tính với ngươi đây.
Với tôi á?
Phải, ngươi là người thật thà.
Nếu ta quyết định...
gả Kim Liên cho ngươi...
thì nó sẽ được may mắn.
Không đâu.
Cô ấy là một tiểu thư xinh đẹp.
Còn tôi thì quá xấu so với cô ấy.
Ngươi đừng nói vậy.
Nó cần một người đàn ông thật thà.
Nghe ta nói đây.
Ta sẽ cho ngươi 100 lượng như là của hồi môn.
Và thêm 20 lượng nữa để tổ chức đám cưới
Nhưng với một điều kiện.
Không được để phu nhân ta biết chuyện này.
Được không?
Được ạ! Được ạ!
Rồi ta sẽ về nhà.
Thảo luận với phu nhân.
Nếu bà ta đồng ý...
thì ngươi sẽ có một tân nương.
Trương Lão Gia.
Thế thì tốt quá.
Đây.
Xin mời ngài.
Đa tạ đại ân đại đức của lão gia.
Mời. Cạn!
Được rồi. Ngài dùng đi ạ.
Được, ngươi cũng ăn đi.
Trương Lão gia, mời ngài.
Được.
Nhà ngươi là ai?
Cút đi!
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Ta là tân lang của nàng mà.
Đừng có sợ.
No comments yet. Be the first to leave one.