نخستین 155 خط.
Sao em lại cười?
Em sợ quá.
- Tại sao? - Em không biết.
Đừng sợ.
Bất cứ giờ nào ta thức dậy đều có một cánh cửa đang đóng. - Virginia Woolf, NGÔI NHÀ MA ÁM
Ngày còn nhỏ gia đình em rất hay chuyển nhà,
em cứ viết những mẩu giấy,
và gấp chúng lại thật bé,
...rồi giấu chúng vào những nơi khác nhau,
để nếu mà em có muốn quay lại,
một phần trong em vẫn ở đó đợi chờ.
- Em có bao giờ quay lại không? - Không.
Thấy chưa? Ý anh là thế đấy.
Bởi em không cần phải quay lại.
Chúng viết những gì?
Chỉ giống như, những vần thơ xưa.
Những thứ em muốn khắc ghi về...
...quãng thời gian sống trong ngôi nhà hoặc những gì em thích ở nó.
Tại sao em lại rời đi?
Tại sao em lại rời tất cả những ngôi nhà ấy?
Bởi vì em không được lựa chọn.
Ngôi nhà này có những tiếng động thật lạ.
Em làm gì thế?
Em chỉ thử xem nó nặng cỡ nào,
xem em có dịch nó được không.
Anh vừa mới lên dây xong.
Phải một năm rồi ấy.
Nhưng dây vẫn còn đúng lắm.
Em tìm người chuyển đồ nhé?
- Chuyển chiếc dương cầm á? - Vâng.
Mình mang nó theo à?
Cố ấy nói nếu muốn mình có thể mang.
Mình sẽ tìm được cái tốt hơn thôi nếu mình...
MỘT CÂU CHUYỆN MA Người dịch: Ngô Duy Tùng
Có gì ở đó à?
Cái gì thế?
Anh không biết.
Có thể cái gì đó rơi xuống chiếc dương cầm.
Mấy giờ rồi?
Tim em đập thình thịch.
Tôi xin một phút nhé?
- Chờ đã. - Vâng?
Không có gì.
Cô có sao không?
- Cô chắc chứ? - Vâng.
- Tôi ở ngay kia thôi. - Cảm ơn cô.
M - Xin chia buồn với cậu. Nếu cần cứ gọi mình. Yêu cậu, Linda.
Tái bút: Cho mình biết khi nào mình có thể kêu thợ sơn đến để dự toán.
Không, không, không phải tại cậu đâu.
Chúng mình sẽ...
Xin chào.
Chào.
Tôi đang đợi một người.
Ai thế?
Tôi cũng không nhớ nữa.
Anh lái xe về được chứ?
Ừ. Còn em?
Cảm ơn anh đã đưa em đi chơi.
Ừ.
Vui lắm.
Tuần sau gọi anh nhé.
Được.
"Chúng ta đã ngủ ở đây", nàng nói.
... nhịp mạch của ngôi nhà đập nhẹ nhàng...
Chàng rời ngôi nhà, rời nàng...
"Kho báu này của các người."
Này.
Chuyện này lẽ ra không nên khó khăn như vậy.
Anh không muốn nói chuyện này tối nay nữa, được chứ?
Thế mai mình nói nhé?
Được, có thể.
Đây.
Được chưa?
Carlos!
Không, không, không, không. Si, không.
Được chưa?
Yasmina.
Mẹ ơi.
Ai đó?
Là tôi đây.
Ồ.
Tôi nghĩ có thể...
Thôi kệ đi.
Không biết cô có tin vào thế giới tâm linh không.
- Tôi tin. - Cô tin hả?
Tôi hoàn toàn tin.
Thế thì cô sẽ thích hiện tượng này đấy.
Nghe thì lạ, nhưng đúng là nó bắt đầu bằng:
"Chọn một lá bất kỳ", nên rút một lá đi.
Được chưa nào?
- Ghi nhớ kỹ hình ảnh ấy trong đầu nhé. - Ừ. Được rồi, được rồi.
Tôi muốn cô nhìn cái này thật gần nhé.
Bởi vì nếu các linh hồn đang ở trong ngôi nhà bị ám này...
...họ có thể tiên đoán lá bài.
Vãi chưởng.
Tớ không... tớ không thấy sao cả
nếu đó là hai người yêu nhau.
Đó là một biểu hiện của, các cậu biết đấy, kiểu như...
Nghe như kiểu cậu không nghĩ phụ nữ nên làm vậy.
Nếu không được như vậy
và ta cũng không kiếm được tiền, thì tại sao...
Đấy là hai ưu phiền của cậu à?
Ưu phiền?
Ưu tiên, hay gì cũng được. Tiền chỉ là tiền.
Đừng tính đến cái đó. Gì nữa nào?
Ý tớ là thế đấy. Không phải chỉ...
Không, cậu có thể tìm một lý do.
Còn tớ cũng muốn biết được sự thể.
Vậy là, không có tiền.
Cậu còn lại gì nào?
Cậu còn... mọi người.
Cậu còn Clara, cậu còn thời gian.
Thời gian giá trị đấy.
Nhưng cậu cũng có từng đấy thời gian như mọi người rồi.
Chúa thì sao? Có thể cậu còn Chúa.
Đúng không?
- Sao? Chúa á? - Đúng.
Không.
Được rồi.
Đây nhé, tớ sẽ đi từ từ.
Một nhà văn viết một cuốn tiểu thuyết.
Một người viết nhạc viết một bài hát.
Một nhà soạn nhạc viết một bản giao hưởng,
có khi là ví dụ hợp lý nhất đấy
vì mọi bản giao hưởng hay nhất đều dành cho Chúa.
Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu Beethoven
đang viết Bản giao hưởng số 9 ,
rồi bỗng nhiên một ngày ông thức dậy
và nhận ra rằng Chúa không tồn tại?
Thế là bỗng nhiên tất cả những nốt nhạc, những hợp âm, hòa âm
lẽ ra sẽ thay thế những thứ phàm tục,
ông ấy nhận ra: "Ồ, tất cả chỉ là vật lý."
Thế là Beethoven nói: "Bố khỉ, Chúa không tồn tại,
vậy chắc mình đang viết cái này cho người khác rồi.
Cũng chả thần thánh cao siêu gì nữa."
Ông ấy không có con, theo tớ nhớ,
- nhưng nếu ông ấy có... - Ông ấy có một người cháu trai.
- Ông ấy có gì cơ? - Một người cháu trai.
Được. Tốt. Vậy là ông ấy viết nó cho người cháu đó.
Hay Người tình Bất tử.
Phải.
Hay cho ai đó cũng được.
Nhưng không nói đến tình yêu nhé.
Gói gọn tất cả trong giới hạn suy nghĩ rằng:
"Đây là thứ người ta sẽ nhớ về mình."
Và đúng thế. Chúng ta làm vậy thật.
Và chắn chắn rằng, chúng ta làm những gì có thể để bám trụ.
Chúng ta từng chút một gây dựng nên cơ đồ
và có thể cả thế giới sẽ nhớ đến ta,
hoặc có thể chỉ một vài người.
Nhưng ta làm những gì có thể để chắc chắn rằng ta vẫn còn đâu đó
sau khi đã ra đi.
Thế nên ta vẫn đọc cuốn sách này,
ta vẫn hát một bài hát,
con cháu tưởng nhớ cha mẹ và ông bà,
No comments yet. Be the first to leave one.