نخستین 200 خط.
Và đây là lời tuyên bố của nhà vua.
Trong tình trạng như hiện giờ của đất nước,
Ta đề nghị tất cả thành trì và vùng quê.
Phải giữ thái độ đúng đắn.
Bởi vì bất cứ hành động hoặc phát ngôn không cần thiết.
Có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.
Chúa phù hộ tất cả mọi người.
Xin Chúa phù hộ Đan Mạch.
Christian Rex, Amalienborg, ngày 9 tháng 4 năm 1940.
Vào sáng ngày 9 tháng 4, năm 1940, quân Đức tấn công Đan Mạch.
Quân Đan Mạch với trang bị vũ khí yếu kém phải đối mặt.
Với đoàn quân mạnh nhất châu Âu lúc bấy giờ.
Những trận chiến khốc liệt nhất diễn ra ở miền Nam Jutland.
Trung úy bảo tôi đưa anh đến thẳng khu huấn luyện.
Đang có căng thẳng ở doanh trại.
Họ mới vừa liên lạc với Copenhagen nhưng sẽ không nói gì với chúng ta hết.
Tôi cũng không biết nhiều hơn anh đâu trung sĩ.
Ngày 8 tháng 4 năm 1940, Sogaro, cách biên giới 12km.
Cô ấy không trả lời cho nên tôi tiến về phía cô ấy.
- Anh có biết cô ấy nói gì không? - Không.
Cô ấy không muốn một anh lính.
Nhanh chân lên, chúng ta đang vội.
- Lúc trước anh làm gì? - Tôi làm cho bố tôi.
Tôi không gặp Ingrid nhiều.
Rồi anh sẽ sớm được gặp cô ấy.
- Còn anh thì sao Gram? - Còn tôi à?
- Anh đã làm gì? - Anh không muốn biết đâu.
Biết rồi anh sẽ cười tôi.
- Anh luôn nghĩ xấu cho tôi. - Phải.
Thôi nào Gram, nói chúng tôi biết đi.
Nếu anh thật sự muốn biết....
Tôi đã ở nhà bố mẹ, giặt giũ quần áo.
Đọc sách.
Đôi lúc tôi thấy buồn cho anh Gram.
Gram?
Anh nghĩ tại sao họ lại rút ngắn ngày nghỉ phép của chúng ta?
Họ cũng nói với anh như với chúng tôi thôi. Tập huấn đột xuất.
Chỉ là cuộc tập huấn thôi.
- Thiếu úy. - Trung úy.
Chúng ta đã có mặt đầy đủ. Lại là báo động giả.
Tôi nghĩ đây không chỉ là một buổi tập huấn.
Chúng tôi vừa nhận được tin tình báo về tình hình quân địch ở Kiel.
Một xe lửa chở đầy lính được nhìn thấy ở phía Bắc khu biên giới.
Nghe có vẻ không hay rồi.
Tướng quân Staff rất lo lắng cho nên đã hủy hết mọi nghỉ phép.
Thậm chí họ còn gửi cả đội xe cơ động đến.
Chúng ta sẽ phải hỗ trợ cho họ.
Họ được chỉ huy bởi trung sĩ Bundgaard.
225 và mọi người trong đội xin được báo cáo.
Anh đã đến trễ. Lấy vũ khí và tham gia tập luyện cùng đội bắn đi.
Còn 3 binh nhì kia, giao cho họ nhiệm vụ ở nhà bếp suốt tuần này.
Được trung úy. Phục vụ ở nhà bếp 1 tuần.
Tốt lắm.
221, bắn.
Bắn khá lắm.
212, bắn.
Thử lại lần nữa.
212, tập trung vào. Đây không phải là trò đùa.
Tôi không biết người tôi sợ nhất là ai, Lassen hay là bọn Đức.
- Nếu anh mà cười tôi, tôi sẽ bắn trật. - Dù sao thì anh cũng bắn trật mà.
Có gì để uống không?
- Cho tôi cà phê. - Cognac.
Tôi nghĩ quân Đức đang tiến đến Na Uy.
Chúng muốn lấy nguồn nước của Na Uy. Đan Mạch không có giá trị chiến lược.
Hàng xóm phương Nam của chúng ta không dễ đoán chút nào đâu.
Cám ơn.
Anh hẳn rất mệt mỏi. Anh dậy lúc nào?
3 giờ sáng.
Tôi còn định lẻn đi nhưng hóa ra lại đánh thức cả nhà.
Hy vọng vợ anh không quá lo lắng.
Tôi không nói gì hết nhưng vợ tôi rất hiểu tôi.
Đây không phải là lần đầu bọn người Đức tiến sát biên giới.
- Để rồi xem. - Kết thúc bài tập bắn. Tháo đạn ra.
Bài tập tiếp theo là xe đạp. Đến chỗ xe đạp. Bước đều bước.
- Chào buổi sáng Gram. - Rất vui được gặp anh.
- Kỹ thuật bắn có tiến bộ không? - Mau lên, đến chỗ xe đạp.
Chuẩn bị, trung sĩ.
Tốt lắm. Bài tập đầu tiên. Thay xăm xe trước 2 phút.
- Anh có cái đó chưa? - Rồi.
Giúp tôi đi, mau lên.
- Đưa lốp xe cho tôi. - Mau lên.
- Cầm lấy. - Lắp bánh xe vào.
- Giữ lấy, giữ nó thẳng đứng. - Vặn chặt ốc.
Chuẩn bị, trung sĩ.
Cám ơn.
- Trung úy. - Làm lại.
- Lần này phải dưới 90 giây. - 90 giây à? Được thưa ngài.
Được rồi. Tất cả làm lại, thời gian dưới 90 giây.
Các anh còn chờ gì nữa?
- Cố lên nào Lassen. - Mau lên.
- 90 giây. - Chắc anh ta mất trí rồi.
Kolding, anh định ăn hết bánh mì hả?
- Phải Justesen. - Vẫn còn đói sao Justesen?
Bình tĩnh đi. Anh không cần phải lăn về nhà đâu.
Dân thành thị các anh thường hay chém gió mỗi khi gặp nhau.
Nhưng khi các anh có một mình,
Tôi lại không nghe ai nói gì hết.
Anh nghĩ chúng ta phải làm chuyện này trong bao lâu Gram?
Trừ khi chúng ta có thể làm chuyện đó trong 90 giây.
Chúng ta đã thử rồi. Chuyện đó là không thể.
Thiếu úy chỉ muốn thấy chúng ta đổ mồ hôi.
Chắc bà vợ đã không tử tế với anh ta như anh ta muốn.
- Anh ta là sếp của anh đó. - Phải.
Nhưng anh ta không thể nghe tôi nói.
Trừ khi anh mách lẻo, anh lính dọn doanh trại.
Phụ đề việt : TMT
Trung úy, tôi vừa nhận được tin quan trọng từ Thiếu tá.
Hãy ngừng việc tập huấn và trở về doanh trại.
Sau khi ăn xong, mọi người nên mặc đồng phục đi ngủ.
- Có chuyện gì? - Chúng ta vừa nhận được tin tình báo mới.
Một đơn vị quân Đức,
Đang tiến quân về biên giới. Chỉ cách vài km nữa.
Thiếu tá không muốn mọi người phải sợ.
Đây vẫn là buổi tập.
Trung sĩ Klostergaard, đừng ăn nữa. Chúng ta hãy về doanh trại.
Nghe Trung úy nói gì rồi đấy. Đứng dậy, lấy xe.
Mắt nhìn về trước!
Các anh sẽ được phát 40 viên đạn và 1 túi y tế.
Đi thẳng đến phòng và mặc nguyên bộ đồ đi ngủ.
Các anh sẽ phải mặc cả đồng phục và giầy, lúc nào cũng phải trong tư thế sẵn sàng.
Kể từ bây giờ, không được tháo bảng tên xuống.
Bên phải, quay.
Nhận đồ đi.
40 viên đạn một lần?
Anh vẫn nghĩ đây là tập huấn sao Gram?
Họ xứng đáng được biết đang xảy ra chuyện gì.
Phải, nhưng đây không thuộc quyền quyết định của chúng ta, Thiếu úy.
Điểm 3 đây, bên kia có hoạt động.
Tôi lặp lại, có hoạt động của quân Đức ở biên giới.
Rõ. Quân Đức đã qua biên giới chưa?
Chưa, nhưng chúng tôi nghe thấy có dấu hiệu hoạt động.
- Quân số bao nhiêu? - Quân số bao nhiêu?
Khó nói. Chúng tôi không nhìn thấy, nhưng nghe được.
Mệnh lệnh là gì?
Hãy sẵn sàng và chờ chỉ dẫn tiếp.
Điểm 3, hãy sẵn sàng và chờ chỉ dẫn tiếp.
- Rõ. - Padborg, Krusaa và Rens.
Không còn nghi ngờ gì về mục đích của chúng nữa.
Nối máy cho tôi với sư đoàn Jutland lần nũa.
Haderslev và Sanderborg cũng đang báo động đỏ.
Họ đang chờ lệnh để rút.
Họ chỉ cách đây 50 km.
Một tiếng đầu tiên sẽ chỉ có chúng ta mà thôi.
Thiếu tá, chỉ huy của sư đoàn Jutland.
Tắt loa ngài.
Trung tướng.
Đã có 3 điểm báo cáo về dấu hiệu hoạt động của quân đội.
Tôi xin ông hãy để tôi đưa quân đến biên giới
Và vào vị trí phòng thủ.
Tôi biết Trung tướng.
Nhưng chúng tôi đang cách biên giới 10km.
Nếu chúng ta chờ chúng qua biên giới thì không có thời gian để triển khai vị trí.
Tướng quân Staff đang nghĩ đến việc thuyết phục Thủ tướng?
Hãy nghĩ đến các hoạt động leo thang gần đây.
Phải, Trung tướng.
Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.
Hiện giờ vẫn chưa có tin tức gì. Chúng ta vẫn sẽ ở mức báo động đỏ.
Thủ tướng cho rằng bất cứ sự điều động nào từ nước Đan Mạch.
Cũng được xem là sự đụng độ.
Chiến lược phòng thủ là đụng độ. Còn hoạt động của bọn Đức là không?
- Cứ giữ riêng ý kiến của mình. - Vâng thưa Thiếu tá. Tôi xin lỗi.
Mọi người, chuẩn bị hành quân.
Rõ thưa Thiếu tá.
- Trung sĩ Klostergaard? - Có.
- Phòng điều tra. - Rõ thưa Thiếu úy.
Chúng ta không vào vị trí phòng thủ sao?
Phải, anh có thể cảm ơn phó Thủ tướng về tình hình hiện giờ.
Cho tôi xem tấm ảnh đi.
- Trả tấm ảnh đây. - Bình tĩnh nào.
Chúng ta không có thể làm gì nhiều.
Không phải ai cũng bắn giỏi cả. Mau lên đi.
Lassen, anh ngủ được không?
Không.
- Anh lo lắng à Lassen? - Phải.
Phải, không phải ngày nào họ cũng đưa đạn cho ta.
- 40 viên đâu có nhiều. - Không, chúng tôi không có nhiều.
Anh cho chúng tôi một ít được không?
Không phải cho tôi.
Tôi dùng súng máy. Để cho Lundgren.
Tôi không nghĩ chúng ta được phép làm vậy, Andersen.
Lassen, anh không phải là người bắn giỏi nhất ở đây. Anh biết mà.
Nhưng còn Lundgren, chúng ta biết anh ta có thể làm gì với cây súng.
- Một nửa thôi. - 20 viên.
Vì chúng ta mà thôi.
- Đúng vậy. - Tốt lắm.
Lassen, dừng lại. Đừng làm thế.
Mỗi chúng ta đều nhận 40 viên, không ai được lấy nhiều hơn.
- Hai anh nên đi ngủ. - Rõ, thưa anh phục vụ doanh trại.
- Tôi nói nghiêm túc đó. - Gram, không sao đâu.
- Tôi không quan tâm. - Có chuyện gì thế?
Chuyện này không phải anh quyết định, anh biết mà.
Gram, chẳng phải anh muốn chiến thắng sao?
Tất nhiên rồi.
Anh là người Đức sao? Có thể anh không muốn thắng.
Tôi rất tự hào khi nói mình là người Đan Mạch.
- Nhưng anh không phải. - Tôi là người Đan Mạch.
- Bố anh người Đức đúng không? - Phải.
- Vậy anh cũng là người Đức. - Anh ngu hơn tôi nghĩ đấy.
Đây không phải là trò chơi.
Để dành sức lực cho ngày mai.
No comments yet. Be the first to leave one.