نخستین 200 خط.
Mysterious Island ĐẢO KINH HOÀNG
Đi thôi!
Vâng!
Thập niên 70 của thế kỷ trước Biển Java thuộc Thái Bình Dương Quần đảo ???
Chạy!
Chạy đi con trai!
Chạy mau!
Chào mọi người.
Hôm nay trên mặt biển có chút sương mù.
Tám thí sinh cuối cùng của chúng tôi
sắp sửa đặt chân đến đảo thám hiểm.
Theo kết quả bốc thăm họ sẽ được chia làm 4 nhóm nhỏ.
Mỗi nhóm sẽ tiến lên theo hướng dẫn trên bản đồ.
Chúng ta sắp được biết rốt cuộc nhóm nào có thể kiên trì đến đích
trong hoàn cảnh
cách biệt với thế giới bên ngoài.
Để trở thành người thắng cuộc của cuộc thi lần này
nhiệm vụ là phải tìm được lá cờ màu vàng trước tiên...
Và người thắng cuộc sẽ nhận được giải thưởng 1 triệu USD.
Bây giờ, hãy thư giãn tinh thần.
Dường như mặt trời đã trốn đâu mất.
Hi vọng nó sẽ sớm xuất hiện trở lại.
Tiếp theo họ sẽ phải đối mặt với điều gì đây?
Điều này vẫn nằm trong vòng bí mật.
Tôi là Stanley...
Ba
Ba làm gì ở ngoài bệnh viện thế này?
Gia Đống à.
Đừng đụng đến hòn đảo đó.
Nhất định không được đụng đến hòn đảo đó.
Ba xin con!
Đừng đụng đến!
Ba
Hòn đảo đó là tài sản của chúng ta.
Mấy chục năm ko đụng đến ba không thấy tiếc sao?
Con chuẩn bị xây dựng hòn đảo này khu vui chơi mạo hiểm
Khu du lịch lớn nhất châu Á.
Điều này không phải rất tốt sao?
Còn nữa ba à
Tất cả đối tác đầu tư cũng như cánh truyền thông đều biết chuyện này.
Con không làm không được.
Không có đường rút.
Đừng đụng vào hòn đảo.
Ba!
Xin con đấy con trai!
Dừng đụng vào!
Đừng lãng phí thời gian của tôi thêm nữa.
Đưa ông ấy trở lại bệnh viện ngay, Ok?
Tổ tiên, xin hãy phù hộ cho hòn đảo,
cho tất cả bọn họ.
Quay từ dưới quay lên.
Anh quay cái gì vậy?
Anh nói cái gì tôi cũng ko tin đâu.
Đừng có lừa tôi.
Bây giờ hãy nói cho tôi biết rốt cuộc anh vừa quay cái gì?
Nè!
Tặng cho cô.
Cô không sao chứ?
Không sao.
Chúng tôi sắp đến nơi
Tám thí sinh cũng đã sẵn sàng.
Giải thưởng 1 triệu USD đang chờ họ.
Các bạn đã sẵn sáng chưa?
Còn bạn thì sao?
Wow. Bạn? Rất tốt.
Còn bạn?
Rất tự tin.
Mình nhất định không được thua.
Mình nhất định không để người khác xem thường mình.
Sẵn sàng rồi chứ?
Vâng.
Bạn đồng hành với anh đâu?
Đúng vậy
Chỉ Thuần,
chúng ta sắp đến bờ rồi.
Thời tiết quái quỷ gì thế này!
Tất cả hành lý đã mất hết rồi
nhưng điện thoại vệ tinh và máy quay phim vẫn còn dùng được.
Thì ra thuyền của chúng ta đã mắc cạn
Mau đi thôi. Bọn họ ở phía trước cả rồi.
Chúng ta ko có bản đồ
khả năng thua là rất cao.
Đường là do người đi mà có,
chúng ta không có bản đồ vẫn có thể thắng như thường.
Chúng ta không có bản đồ. Bây giờ phải làm sao đây?
Chết tiệt!
Này, bây giờ mọi người đều không có bản đồ,
chúng ta cũng vậy.
Làm thế nào bây giờ?
Hình như chúng ta vừa đi một vòng bắt đầu từ chỗ này?
Tôi biết.
Đó là chủ ý của tôi.
Theo tôi.
Họ vẫn còn đi theo chúng ta?
Tất nhiên.
Vì chúng ta có bản đồ.
Họ thì không.
Chỉ cần chúng ta đi theo bản đồ,
nếu có thể thoát khỏi bọn họ,
chúng ta sẽ thắng.
Vậy chúng ta phải làm sao đây?
Một...
Hai...
Chạy...
Cứu tôi với!
Cứu!
Cứu tôi!
Chạy đi.
Cứu!
Tina, cô ổn chứ?
Ngại quá
Tôi không sao.
Cô có thể nói đôi lời không?
Đủ rồi!
Cái quái gì vậy?
Hình như nó ở rất gần
Cái gì thế?
Heo rừng.
Là một con heo nhỏ thôi mà..
Đừng làm ồn.
Heo rừng không bao giờ hành động một mình
Cho nên...?
Chúng là một quần thể, giống như con người
Đừng đứng ở đó.
Chạy!
Cứu tôi!
Cẩn thận!
Chạy!
Mau chạy thôi! Chúng đang đến!
Này!
Anh dọa tôi sợ chết khiếp!
Là tôi đây!
Tôi đã tìm cô suốt.
Cô ổn chứ?
Tôi...không ổn chút nào!
Cô xem
Tôi đã tìm được vật này.
Y Lâm
Y Lâm, sao rồi?
Sao rồi?
Rốt cuộc cái nơi quỷ quái này là nơi nào?
Làm sao mà tôi biết được.
Tôi biết đây là đâu.
Đây có lẽ là một bệnh viện Leprosy bỏ hoang.
Leprosy là gì?
Chính là bệnh phong.
Bệnh phong trước kia
cũng giống như bệnh AIDS ngày nay,
đều là những căn bệnh truyền nhiễm có tính lây lan rất cao.
Bệnh phong thời đó không có thuốc chữa trị.
Mà những người mắc phong thời đó
đều mù quáng tin vào một truyền thuyết vô cùng hoang đường.
Truyền thuyết đó nói rằng những người mắc bệnh phong
chỉ cần...
Chỉ cần làm gì?
Chỉ cần giao hợp với mười người
thì có thể truyền bệnh phong...
cho người thứ hai
còn bản thân sẽ khỏi bệnh.
Cho nên
Thời đó có rất nhiều người mắc bệnh phong
cưỡng hiếp phụ nữ khắp nơi
Rất nhiều người vô tội bị lây bệnh
Lúc đó ai cũng vừa sợ vừa hận bệnh phong.
ai cũng phản đối mê tín.
Để phòng bệnh phong lây lan
nên
tất cả những người mắc phong
bị đày ra đảo hoang,
cách biệt hoàn toàn với đời
tự sinh tự diệt,
sống những ngày đợi chờ cái chết.
Thật bất nhân!
Đâu còn cách nào khác.
Ai bảo mắc bệnh phong làm gì.
Sau này,
có một số giáo sĩ truyền giáo
đến từ phương Tây
thương hại bọn họ
bất chấp nguy cơ lây bệnh, lên đảo chăm sóc,
giúp đỡ bọn họ...cho đến chết.
Bởi vì
họ cảm thấy những bệnh nhân phong thật tội nghiệp.
Cho tôi hỏi?
Những thứ đó là gì?
Những thứ ở ngoài đó là bình đựng cốt
của bệnh nhân phong.
Ai cũng khao khát lá rụng về cội
cho nên sau khi chết họ sẽ được hỏa táng.
Hi vọng có một ngày
người thân sẽ đến đón họ về
yên nghỉ nơi quê nhà.
Trong những bình đó...
là tro cốt của bệnh nhận phong
và cũng là...
mong muốn nhỏ nhoi nhất của họ
vào cuối cuộc đời.
Chị nói thấy ghê quá!
Đương nhiên là không ai dám đến đảo hủi lấy những bình tro cốt đó về rồi.
Bởi vậy
No comments yet. Be the first to leave one.