نخستین 200 خط.
Lâu đài Vogelsong
Chỗ này có thể cần chút...
sửa sang sân vườn, cô thấy vậy không?
Sao một người lại sống trong căn nhà lớn như vầy được nhỉ?
Để tôi xem. Bằng cách trở nên thật giàu.
Ý tôi không phải như vậy.
À, cô ngụ ý mặt đạo đức. Ta đã được gọi đến,
nên có vẻ là ai sống ở đây
cuối cùng cũng đã phải trả một cái giá nặng.
Có gì đó kỳ quặc ở đây.
Nơi này khiến tôi sởn tóc gáy.
Thông thường tôi sẽ định mỉa mai sự mê tín của cô,
nhưng trường hợp này tôi cũng nghiêng về đồng tình.
Ladies first.
Sếp, đây là Reggie Brooks từ dịch vụ bảo an tư nhân.
Phát hiện cái xác, gọi để trình báo.
Chào. Tôi là đặc vụ Lisbon bên CBI.
Đây là Patrick Jane.
Chào. Hân hạnh được gặp.
Việc này có mất thời gian không?
Tôi thật sự muốn ra khỏi đây ngay.
Ông có thể kể đầu đuôi
chuyện đã xảy ra sáng này.
Tôi đang đi tuần quanh khu này
lúc sáng như mọi khi
thì nhận một cuộc gọi nói là...
bác sĩ của bà Vogelsong không thấy ai nhấc máy
khi ông ta cố gọi cho bà và nhờ tôi đi kiểm tra.
Ông biết tên của người bác sĩ không?
Không. Cô có thể gọi phòng điều phối.
Được. Vậy là người bác sĩ gọi ông đến kiểm tra bà ấy.
Tôi... để ý mùi kỳ lạ ngay lập tức.
Và tôi lần theo nó đến phòng thư viện,
và đó là khi tôi gọi để báo.
Tàn tích còn sót lại của Elise Vogelsong,
Người thừa kế bi thảm nhất Sacramento.
Anh biết câu chuyện đó phải không?
Mồ côi năm lên 12, góa phụ năm 18.
Li dị 5 lần trước khi qua tuổi 40.
Mẹ tôi bị ám ảnh chuyện đó khi tôi còn nhỏ.
Chưa từng nghe nói về bà ta.
Xem nơi này xem. Y như phim ma mà.
Và xem cái thi thể kìa.
Nó bị thiêu rụi hết thành tro.
Có một nắm những vụ án
tôi từng được đọc, nhưng chưa bao giờ tận mắt thấy.
Sự cháy tự phát, họ thích gọi như vậy.
Từ đó có trong cuốn sách nào đó.
"Căn nhà hoang vắng." Dickens.
Ừ, ông Krook, một ông già nhặt ve chai,
bị bốc cháy trong phòng khách nhà mình.
- Nó hơi bị khó tin. - Tôi cũng không có mua nó.
Thật ra, đó là một... thuật ngữ sai.
Hoàn toàn không phải sự cháy tự phát đâu.
Việc đó hầu như luôn xảy ra với những tay nghiện rượu
và hút thuốc. Họ bất tỉnh với điếu thuốc còn trên tay,
tàn thuốc rơi lên quần áo và bắt đầu cháy,
và vải cháy tác dụng như bấc đèn,
biến nạn nhân thành một ngọn nến sống,
với lớp mỡ tích dưới da
như một dạng sáp nến hoàn hảo.
Một ngọn nến sống?
Thấy kinh khủng không?
Nó tạo ra một sự cháy chậm và tiêu hủy toàn bộ,
nên cuối cùng không còn gì ngoài tro.
Vậy đây có thể là chết vì tai nạn?
Ừ. Có nhiều khả năng.
Anh có để ý cái đèn kỳ quặc không?
Trông hơi mờ và phủ nâu?
Đó là vì mỡ người đông lại
trên tất cả các bóng đèn. Ý tôi...
Thôi đủ rồi. Đừng nói một lời nào nữa, làm ơn.
Đây là giết người,
một điều khá mỉa mai, khi nghĩ đến sự yêu thích của bà Vogelsong
đối với những truyện giết người bí ẩn.
- Giết người? - Đúng.
Có những hạt thủy tinh trong lò sưởi,
và... rượu này được mở mới đây thôi.
Một phụ nữ uống nhiêu đó thì quá nhiều.
Có lúc ngay đây có tới 4 cái ly,
nhưng giờ chỉ có 3 cái trong phòng.
Vậy cái thứ 4 đâu?
Vậy là có 2 người đã ngồi đây,
thư giãn, uống rượu với nhau,
và giờ một trong hai bị chết.
Người còn lại cố che giấu sự có mặt của họ
bằng cách ném cái ly thứ tư vào lò sưởi. Giết người.
Anh nghĩ vậy? Ai là người còn lại hả?
Tại sao họ giết bà ấy?
Anh biết đó, nếu anh không nhắc tới
vụ mỡ người đông lại trên bóng đèn,
tôi có thể còn bụng dạ đi quanh đây và tìm hiểu,
nhưng giờ tôi...
Anh là đồ bệnh hoạn.
== sync, corrected by elderman ==
Ồ cảm ơn.
Hmm.
Cậu biết không, mẹ tôi có một cuốn sổ sưu tầm về Elise Vogelsong.
Nghe cái cách bà kể về bà ấy
cậu có thể nghĩ bà ta là người nhà luôn ấy.
Mẹ cậu có vậy không?
Không.
Tôi nghĩ đối với mẹ, đó là một cách
để cảm thấy tốt hơn về những chuyện liên quan tới bố.
Bất kể giữa họ tồi tệ thế nào,
thì vẫn còn đỡ hơn so với Elise Vogelsong.
Tôi nghĩ đúng là vậy.
Ta có tên của người bác sĩ gọi điện thoại chưa?
Điều phối viên không có ghi lại.
Anh ta thậm chí không nhớ mình có nhận cuộc gọi đó.
Ở đây nói có người đã đổ chất gây cháy lên bà Vogelsong
và châm lửa, phải không?
Phải. Đội hỏa hoạn giỏi nhất trên thế giới
cũng có thể bỏ sót hết 99 lần trên 100.
Nếu Jane không chắc chắn vậy, tôi cũng đã bỏ sót rồi.
Máy đo phổ cho thấy dấu vết ethyl alcohol và methanol.
Tôi đoán cồn khô là chất xúc tác.
Không hao mấy.
Làm tốt đó.
Ừ, người thân lại có vẻ không tin lắm.
Cứ kiên nhẫn. Lisbon và Jane sẽ thuyết phục được họ thôi.
Các vị có nghĩ tới ai có thể muốn hãm hại cô của anh không?
Bà là một phụ nữ lớn tuổi
đã cống hiến cho từ thiện và giúp đỡ cựu binh.
Ai lại muốn hại bà?
Sau này bà ấy đã mất trí.
Các vị đã biết điều đó chưa?
Mất trí thế nào?
Các vị đã biết cô tôi đã chịu đựng những gì trong đời phải không?
Những chuyện lùm xùm, bi kịch?
Có. Tôi rất tiếc.
Bất chấp tất cả, bà là một phụ nữ mạnh mẽ
cho tới cách đây 2 năm.
Chuyện gì đã xảy ra?
Bà không muốn rời ngôi nhà nữa,
bắt đầu bị hoang mang vô cớ,
nghĩ người ta bắt mình đi.
Có không?
Không. Không hề. Trong đầu bà tưởng tượng cả.
Bà đuổi hết người làm
và sống một mình trong cái dinh cũ kỹ đó.
Cảnh sát nói
không có gì bị mất trong ngôi nhà.
Không có dấu hiệu trộm cướp.
Một người gây án mạng trong một ngôi nhà như vậy
mà không lấy đi thứ gì? Không tiền, không nữ trang?
Không tác phẩm nghệ thuật đắt giá?
Nó chẳng hợp lý gì hết đúng không?
Chưa thôi.
Cuộc điều tra vẫn đang diễn ra.
Ừ, đang diễn ra mà.
Anh có thể cho chúng tôi tên bác sĩ của cô anh không?
Người đã gọi nhân viên bảo an đó?
Tôi không biết bác sĩ của bà. Tôi rất tiếc.
Như đã nói, cô tôi đã trở nên cách biệt những năm gần đây.
Tôi không liên hệ với bà nhiều lắm.
Các người có bất hòa?
Không. Vì thần trí đã lẩn, bà trở nên khó khăn.
Tôi thừa nhận tự tôi đã giữ khoảng cách.
Tôi muốn giữ những ký ức tốt về bà hơn.
Được rồi. Vậy trước đó, hai người có thân không?
Một số ký ức tuổi thơ yêu thích nhất của tôi
là đi chơi thuyền với cô Elise trên chiếc "Songbird".
Ah. Cô của anh thích đi bơi thuyền.
Ngoài những tổ chức từ thiện của gia đình,
đó là sở thích lớn nhất của bà. Tôi không nghĩ ra tuần nào
mà bà không đi bơi thuyền.
Ở độ tuổi đó sao? An toàn không?
Có một cô gái đi với bà ấy,
ở ngoài bến thuyền ấy.
Cayce Robbins?
Đúng rồi.
Tôi là đặc vụ Lisbon bên CBI.
Đây là cộng tác của tôi, Patrick Jane.
Chúng ta đã nói chuyện điện thoại.
Ồ, về Elise.
Cô sắp đi đâu à?
Phải, Elise luôn nói bà muốn tro của mình
được rải khắp biển khơi, khuất tầm mắt đất liền.
Nên tôi cho rằng thực hiện nó là nhiệm vụ của tôi.
Tôi đang đợi để lấy tro bà.
Việc đó phải đợi đến sau cuộc điều tra.
Tôi rất tiếc.
Thật kinh khủng khi nghĩ về chuyện đã xảy đến với bà.
Cô có nghĩ đến người nào có thể muốn giết bà ấy không?
Tôi không nghĩ ra, mà tôi chỉ đi thuyền với bà thôi.
Tôi không biết nhiều về cuộc sống bà trên đất liền.
Trạng thái tâm thần bà ấy thì sao?
Trong những năm gần đây, cô có thấy dấu hiệu suy yếu không?
Elise? Không, bà sắc sảo hơn hầu hết những người tuổi tôi.
Tuy vậy tôi không thích mấy thứ thuốc bà đang uống.
Tôi nghĩ bác sĩ ngày nay kê toa quá nhiều thuốc.
Bà ấy đang uống thuốc gì?
Hoặc tốt hơn nữa,
cô có biết tên người bác sĩ kê toa chúng không?
Còn một ít trong cabin đó. Để tôi đi lấy.
Cảm ơn cô. Giúp ích rất nhiều.
Có vẻ là một cách du lịch văn minh chứ hả
Anh đùa đó hả?
Kẹt trên cái thứ đó giữa đại dương?
No comments yet. Be the first to leave one.