Waiting for "Superman"

Waiting for "Superman"

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Waiting For Superman 2010 720p Vietsub
ناشر A-DUC
Fatal-shears (i-max.vn)

برچسب‌ها

720p
720
TS
تاریخ انتشار: 2011-05-03
تعداد دانلود: 48
مخصوص ناشنوایان: Yes

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

Nếu chú có 4 cái bánh qui, chú ăn hết 2 cái,

Vậy chú đã ăn hết bao nhiêu phần?

Chú có 4 cái bánh, Chú ăn hết 2 cái,

và sau đó chú phải nhân chéo nó.

4, 2, chờ đã.

4, 2. 4, 2...

Chú đã ăn... chú đã ăn 50% số bánh.

1 trong những ngày buồn nhất của cuộc đời tôi

là khi mẹ nói với tôi siêu nhân không có thật.

Tôi là người ghiền truyện tranh, tôi đọc truyện tranh và tôi yêu chúng.

'Vì ngay cả khi ở nơi tận cùng của khu ổ chuột, bạn chỉ cần nghĩ,

"Anh ấy đang tới, tôi chỉ không biết khi nào, vì anh ấy luôn luôn xuất hiện,

và cứu tất cả những người tốt, và những chuyện như thế không bao giờ kết thúc..."

Lúc đó tôi đang đọc truyện, tôi không nhớ rõ có thể lúc đó tôi đang học lớp 4 hay 5...

Mẹ tôi... tôi đã hỏi,"Mẹ ơi, mẹ có nghĩ rằng siêu nhân sống trên trời không?"

Bà đã nói, "Siêu nhân không có thật".

"Siêu nhân ko có thật? Mẹ nói siêu nhân ko có thật?" "Ừ, siêu nhân không có thật".

Và mẹ tôi nghĩ rằng tôi khóc vì chuyện đó cũng tương tự như việc biết ông già Noel không có thật.

Tôi đã khóc vì biết rằng sẽ ko có ai xuất hiện

với đủ quyền năng để cứu chúng ta.

Mọi buổi sáng đều như thế.

Nước ép, giày, balô,

những việc phải làm vào buổi sáng.

Và kèm theo là một cảm giác ko mấy thoải mái.

Cho dù chúng ta là ai

hay chúng ta sống ở vùng nào,

mỗi buổi sáng, muốn tin tưởng vào trường học của mình

...chúng ta cần có đủ lòng tin để tin vào 1 điều ko chắc chắn.

Vào năm 1999, tôi đã làm một bộ phim tài liệu về những giáo viên ở trường công...

- Cộng? - Cộng.

- Số mấy đây? - Số 7.

- 1 cộng 7 bằng? - 8.

...và tôi đã trải qua toàn bộ 1 năm học

để xem họ cống hiến cuộc đời mình cho lũ trẻ.

Thứ Sáu.

Em cần làm tốt hơn những bài kiểm tra này, được chứ?

- Vậy viết vào đây... - Những giáo viên này là hiện thân

của hy vọng và họ mang theo 1 lời hứa

rằng cái ý tưởng về trường công lập có thể hoạt động được.

10 năm sau, đã đến lúc chọn trường cho con tôi...

...và thế là những vấn đề thực tế xuất hiện.

Cảm nhận của tôi về giáo dục công lập ko quan trọng bằng

nỗi sợ về việc gửi con mình vào một ngôi trường kém.

Và thế là mỗi sáng,

phản bội lại những quan niệm mà tôi từng nghĩ mình sống vì chúng,

Tôi lái xe băng qua 3 trường công lập

để đưa con tôi đến học tại 1 trường tư.

Nhưng tôi thật may mắn. Tôi có quyền lựa chọn.

Những gia đình khác gắn hy vọng của họ vào 1 trái banh đang nẩy,

một bàn tay lấy tấm thẻ ra từ cái hộp,

hay một cái máy tính tạo ra những con số theo chuỗi ngẫu nhiên.

Vì khi có 1 trường công tốt,

sẽ ko có đủ chỗ và vì thế chúng ta sẽ làm những gì được cho là công bằng:

Chúng ta đặt con cái và tương lai của chúng

vào bàn tay của sự may rủi.

- Ở trường cháu học có giỏi ko? - Có.

- Kể xem nào. - Trường giống như, lúc đầu,

Cháu gặp khó khăn ở trường,

nhưng sau đó, đó là tại cháu ko về nhà và học bài.

Và sau đó lúc cháu mới chỉ bắt đầu học và bắt đầu vượt qua được kì thi.

Và cháu đã ở lại 1 lớp, và đó là lúc cháu học lớp 2.

Sao cháu ở lại lớp?

- Tại sao? - Vì cháu đã...

Vì cha cháu mất.

- Cháu có nhớ chuyện đó ko? - Có.

- Chuyện gì đã xảy ra? - Ông ấy chỉ chết thôi.

Ông ấy hít ma túy.

Cảm ơn.

OK, hẹn gặp lại cháu. Chúc 1 ngày tốt lành. Vui vẻ nhé.

- OK. Gặp lại bà sau. - Nhớ cẩn thận.

OK.

Vậy lựa chọn của bà trong việc nhận nuôi nó là gì?

Ko có lựa chọn nào cả. Ý tôi là, tôi ko thể làm khác được.

Tôi đã phạm phải nhiều sai lầm khi tôi còn trẻ, với con mình.

Tôi ko biết mình sẽ làm gì nếu ko có nó vào lúc này.

Gì cơ, bà hả? Nó cần bà. Tại sao bà lại cần nó?

Tôi không biết. Tôi nghĩ chúng tôi cần nhau.

Tôi thực sự nghĩ chúng tôi cần nhau.

Và không có việc gì mà tôi không thể làm cho nó cả. Không có việc gì.

1, 2, 3, 4. Chúng ta chia chúng thành 3 phần.

Mỗi vòng tròn tượng trưng cho mấy phần? 3 phần.

- 3 phần mấy? - 3.

3 phần 3. 3 trên 3.

Em nào giơ tay lên và cho thầy biết 12 chia 2 bằng mấy.

- 12 chia 2. Anthony. - 6.

Cháu muốn... Cháu có rất nhiều lựa chọn.

Cháu muốn là y tá, Cháu muốn làm bác sĩ,

và cháu muốn làm bác sĩ thú ý.

Tại sao?

Vì cháu yêu động vật và muốn kể...

Cháu muốn giúp mọi người.

Làm thế nào cháu lại có suy nghĩ đó?

Cháu đọc sách trong thư viện.

Khi người da đỏ... tới con sông,

có điều gì khác biệt giữa họ so với khi những người khai hoang tới đó?

Những người khai hoang... những người khai hoang đã làm nó bị ô nhiễm.

còn những người da đỏ bảo vệ nó.

Nhận xét tốt lắm. "Ô nhiễm" như thế nào?

Vì họ đã sử dụng... vứt hết mọi thứ, như là,

họ vứt hết mọi thứ bằng giấy đã qua sử dụng xuống con sông.

Con bé chọn trường đại học và viết thư cho ban điều hành

để xin họ cho phép nó nhập học tại trường.

- Đã làm rồi sao? - Oh, yeah. Oh, yeah.

Nó đã làm... nó biết nó sẽ làm gì.

Vậy cháu sẽ nói gì với chú nếu như chú là bạn cùng lớp với cháu và chú nói,

"Thật là chán quá đi, có quá nhiều việc phải làm.

Mình chỉ muốn bỏ học thôi." Cháu sẽ nói gì với chú nào?

À, chú ý vào thay vì cứ tỏ ra chán chường.

Hãy nhìn vào giáo viên và tìm ra những cách khác nhau

để khiến việc học trở nên thú vị.

...2, 3! Kế tiếp.

Ông có nghĩ rằng Daisy có thể trở thành bác sĩ thú y không?

Oh, yeah. Nếu nó muốn thế.

Nếu nó có lòng tin đủ lớn rằng nó có thể làm thế,

- yeah, Tôi tin nó. - Nhưng con bé còn phải vào trung học

và sau đó là đại học rồi trường y.

Đại học. Trường y. Đó là một khoảng thời gian dài.

Tôi nghĩ.. tôi nghĩ rằng khoảng 6, 7 năm, 8 năm.

- Yeah, vào đại học. - Ông nghĩ con bé làm được không?

Yeah.

Cha cháu đang rất nỗ lực.

Ông ấy ko có việc làm.

Mẹ cháu mới là người có công việc,

và cha cháu đang cố gắng để kiếm 1 công việc trong lúc này.

Chào con...

Trường học tốt. Đó là tất cả những gì chúng ta muốn,

nhưng thỉnh thoảng tôi lại ước có ai đó giải thích cho tôi hiểu những từ đó có nghĩa là gì.

Dường như tất cả chúng ta đều có những ý kiến khác nhau về vấn đề này,

và mỗi người trong chúng ta đều cảm thấy mình mới là người có giải pháp tốt nhất.

Tôi đã trưởng thành ở South Bronx vào những năm 50.

Ngôi trường mà tôi đáng lẽ phải theo học là trường trung học Morris.

Nếu lúc đó tôi học ở trường Morris, tôi sẽ ko ngồi đây lúc này.

Đó là một ngôi trường tồi tệ. Một nhà máy thất bại.

Tôi bước vào cái nghề này, theo đúng nghĩa đen của nó,

ngay sau khi ra trường, việc đầu tiên tôi làm là dạy học.

Tôi đã đến khoa cao học giáo dục ở Havard, chuyên ngành giáo dục,

sau đó tôi tốt ngiệp và đã sẵn sàng.

Sau đó tôi nhận ra việc này sẽ khiến tôi mất 2 năm rưỡi

tới 3 năm, ko nằm trong kế hoạch của tôi,

để cải cách giáo dục quốc gia. Và rồi...

Ông muốn cái cách giáo dục toàn quốc?

Toàn quốc! Nó ko... Nó ko qúa khó.

Tôi đã tìm ra cách. Tôi đọc báo.

Và tôi hiểu những gì đang xảy ra.

Lúc đó là năm 75, phải ko? Tôi đã nghĩ ra cách vào khoảng năm 77, 78,

Tôi đã nghĩ mình sẽ cải cách được tòan bộ. Và rồi tôi đụng phải cái hệ thống này.

Dường như chúng ta cần nhiều thông tin hơn nữa.

Ông nghĩ sao, ông Rice?

Tôi nghĩ nên thành lập 1 ủy ban.

Anh không thể tìm ra ai đã thiết kế

cái hệ thống giáo dục này tệ như thế,

và chưa có ai sẵn lòng nhìn vào nó và nói

"Hệ thống này là một thất bại thảm hại."

Tôi muốn đất nước này có 1 vị "tổng thống giáo dục" thật sự để thay đổi.

Tôi muốn trở thành 1 vị "tổng thống giáo dục".

Tôi chưa bao giờ mong kí tên mình vào bất cứ bộ luật nào

quan trọng hơn đạo luật giáo dục 1965.

Mục đích gia tăng chất lượng giáo dục sắp sửa gây ra tranh cãi

vì nhu cầu về ngân sách nhà nước chi cho giáo dục đang leo thang.

Kể từ năm 1971, tiền đầu tư cho giáo dục ở Mỹ

đã tăng từ 4300$ tới hơn 9000$ cho mỗi học sinh,

và nó đã được điều chỉnh để chống lạm phát.

...việc thông qua tín dụng thuế đối với học phí...

Chúng ta phải giải quyết một vài vấn đề lớn.

...tự nguyện cầu nguyện trong trường học...

Nó ko chỉ là vấn đề về tiền bạc nó là vấn đề về tiền bạc.

...và bãi bỏ Bộ Giáo Dục.

Vì vậy chúng ta tăng gấp đôi chi tiêu cho mỗi đứa trẻ.

Việc tăng gấp đôi số tiền hoàn toàn xứng đáng, nếu chúng ta có thể đạt được kết quả tốt,

thật ko may, điều đó ko xảy ra.

Kể từ năm 1971, điểm đọc ko hề cải thiện,

và toán cũng ko khá hơn thế.

Những phiếu thành tích học tập tích cực vừa qua cho thấy, trẻ em có học.

Đây là ngày phán xét.

Cháu có thích trường học không?

- Không. - Không?

'Vì đôi lúc toán quá khó với trẻ em,

vì vậy trẻ em nói, "Tôi ko thích toán!

Tôi ko thích toán!" Còn cháu nói,"Tôi thích toán."

- Vậy là cháu thích trường học. - Mọi người đều nói họ không thích toán.

Và cháu... cháu là người duy nhất nói "Tôi thích toán".

Cháu muốn làm gì khi lớn lên?

Quay phim... giống các chú.

Thôi nào, Francisco. Mẹ không nghe thấy con.

Francisco, đó là vì con tự cắt tóc mình.

Con có thể dùng chai xịt.

Nhớ nhắm mắt lại. Đừng có xịt vào mắt đấy.

Tôi chưa từng ở trong 1 ngôi trường. Hãy miêu tả nó giúp tôi.

Nếu tôi bước vào 1 ngôi trường, cái cảm giác tôi có được sẽ là gì?

- Tôi sẽ thấy gì? - Bước vào trong, anh sẽ thấy 1 cái bàn

với 1 người bảo vệ. Chỉ thế thôi. Anh ko thể vào xa hơn nữa.

Họ đang ở trong 1 quận có tọa lạc ngôi trường quá tải học sinh lớn thứ 3 ở Bronx.

Giáo dục công lập, đó là lựa chọn duy nhất chúng tôi có ở đây.

Đây là...

Bọn trẻ quan sát thế giới và rút ra

những suy đoán hiển nhiên dựa trên bằng chứng

chúng nhận được từ những bạn đồng lứa,

từ cha mẹ chúng và từ giáo viên.

Theo cách nhìn của chúng, thế giới là một nơi vô tâm,

tàn nhẫn, vì chúng cảm thấy

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left