نخستین 138 خط.
Einar…
Đợi đã!
Đợi đã!
Khốn kiếp!
Sao mình lại ở đây?
Không thể ngã xuống được.
Nếu rơi xuống dưới đấy…
Làm ơn hãy dừng lại!
Làm ơn!
Chào buổi sáng, Thorfinn.
Có vẻ cơn ác mộng của anh tệ hơn bình thường.
Trong giấc mơ,
tôi đã rớt xuống vực.
- Lần này anh nhớ à? - Một chút.
Anh đã nói rất nhiều trong lúc mơ đấy.
Như "Bố", rồi "Askeladd" gì đó.
Askeladd là tên của ai à?
DỰA TRÊN TRUYỆN TRANH BỞI YUKIMURA MAKOTO
Cho dù…
mình có cố đến mấy,
mình cũng không thể nhớ mình đã mơ gì.
Mình chỉ biết đấy là một giấc mơ kinh khủng.
Hơn nữa,
mình cảm thấy
như thể mình đã quên một chuyện rất quan trọng.
Cứ như có một mảnh xương
kẹt trong cuống họng.
Thật đáng sợ. Mình muốn quên đi.
Nhưng mình lại cảm thấy mình không được quên nó đi.
Nó là gì?
Nhìn xem, lúa mì của chúng đã lớn đến chừng này rồi.
Có thể đây là ruộng mới nên đất màu mỡ?
Không, hẳn là do Einar.
Kể từ lúc hắn đến, đã có nhiều tiến triển.
Khốn kiếp, chắc ông chủ mất trí rồi.
Canh tác đất đai là công việc dành cho người đáng kính,
không phải cho lũ nô lệ bần hèn.
Thế này không được,
dù đây là lệnh của ông chủ.
Nếu nông dân và nô lệ được đối đãi như nhau,
trật tự trong xã hội của ta sẽ bị sụp đổ.
Đúng không?
Askeladd…
là người đã giết bố tôi.
Hắn là một tên Đan Mạch hiếu chiến.
Hắn rất mạnh và tàn nhẫn.
- Để tôi ném lên cho. - Được.
Thế là hắn đã xuất hiện trong giấc mơ của anh?
Tôi không biết.
Tôi đã đi theo Askeladd
ra chiến trường.
Để báo thù cho bố tôi.
Trong mười năm…
Không, trong 11 năm, tôi đã chiến đấu.
Tôi đã căm thù hắn.
Đủ để muốn giết chết hắn.
Thế anh có trả thù được không?
Không.
Askeladd đã bị
kẻ khác giết chết
ngay trước mắt của tôi.
Thorfinn, ném tôi cái khác.
Được.
Này!
Chà,
tôi không biết chi tiết thế nào,
nhưng tôi cảm thấy
có thể hiểu được tại sao anh lại luôn ủ rũ như thế.
Có người xuất hiện trong giấc mơ của anh
có thể là do anh chưa vượt qua được chuyện đấy.
Tôi đoán thế.
Có lẽ anh nói đúng.
Nhưng…
Không chỉ thế. Còn một thứ nữa.
Mình cảm thấy mình đã quên một thứ quan trọng hơn.
Một thứ rất quan trọng.
Tôi đoán đây không phải là chuyện
anh có thể vượt qua dễ dàng.
Nhưng anh biết đấy,
mối tử thù của anh
đã kết thúc rồi.
Hơn nữa, ghét một người đã chết
không được lợi lộc gì.
Đúng không?
Lùi lại đi, Thorfinn!
Hãy trở thành một chiến binh thực thụ…
con trai của Thors…
Tôi không ghét hắn nữa.
Đấy chính là vấn đề.
Không có thù hận trong lòng…
tôi thấy trống rỗng.
Thù hận là thứ đã giữ tôi sống sót.
Tôi không biết gì khác
ngoài chiến trường.
Tôi không biết cách sửa mái nhà đơn giản.
Tôi không thể làm gì cả.
Tôi còn không biết mình nên làm gì.
Tôi trống rỗng.
Làm việc.
Lão chủ nhân!
Nếu ngươi có thời gian nói chuyện phiếm thì hãy làm việc đi!
Hôm nay ta có nhiều việc hơn cho các ngươi đấy.
Sẵn sàng chưa? Xem cho kĩ này.
Thử đi. Chỉ bắt những con đáng thịt thôi.
Tung lưới!
Gì? Nó không tản ra.
Thôi nào!
Vì giờ là lễ Phục Sinh, ta không thể ăn thịt.
Đừng bắt ta phải sống bằng lúa mì ở cái tuổi này.
Ồ, tuyệt thật đấy!
Không bắt được con nào cả.
Xoay mạnh nữa. Như thế này!
Như thế này!
Đừng ném đi ném lại vào cùng một vị trí.
Vâng.
Vẫn chưa quá muộn để bắt đầu
học những điều mới.
Nếu ngươi trống rỗng, ngươi có chỗ để đặt những thứ khác vào.
Nếu ngươi muốn bắt đầu cuộc sống mới
thì trống rỗng càng tốt.
- Cái gì? Ông nghe lén à? - Vào lỗ tai thì ta nghe thôi.
Ông nghĩ tôi có thể bắt đầu một cuộc sống mới?
Làm việc đi. Ta thấy tay ngươi đang rảnh đấy.
Trời, lạnh chết mất!
Sắp có tuyết, chắc luôn!
Lạnh thế này mà đi đánh cá thì mệt đấy,
dù tôi muốn chuộc thân thật.
Tuy nhiên, hai ta đã chỉ có thể bắt
ba con cá nhỏ và vài con sò.
Đúng không, Thorfinn?
Hả? À, xin lỗi.
Tôi đã không tập trung.
Trời, anh lại chìm trong suy nghĩ nữa à?
Liệu con người có thể thay đổi không?
Làm thế nào để thay đổi?
Này, Thorfinn.
Anh từng là một chiến binh, đúng không?
Hả? Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.