نخستین 200 خط.
Câu chuyện này không phải là sự thật theo bất cứ cách nào.
Tuy nhiên, nó được lấy cảm hứng từ những sự kiện có thật.
THẢM HỌA HÔN NHÂN TẠI GEORGETOWN
Vậy anh đến đây lần đầu à?
- Còn cô? - Đến rồi.
Hai bữa tiệc tối trước đó và một bữa tiệc cocktail.
Và?
Khó tả lắm.
Lần nào cũng đáng nhớ.
Eleanor Price. Tôi làm bên Reuters.
Ted Parsons.
Lẽ ra anh phải nói từ trước. Chúc mừng anh.
Vâng, đúng thế.
Cảm ơn.
Tối nay rất quan trọng với anh đấy.
Đúng thế.
Hẳn là anh rất mừng.
- Chà, tôi thấy nhẹ nhõm. - Phải.
Và biết ơn nữa.
Anh ấy làm việc đó kiểu gì vậy?
Tôi đâu có biết gì.
Sao cô lại biết Mott?
Mọi người ở Georgetown đều biết Ulrich.
Ông ấy khiến mình trở nên quan trọng ở đại sứ quán.
Không, nói quan trọng là chưa đúng.
Không thể phớt lờ.
Hình dung Lawrence Xứ Ả Rập với cái Blackberry đi.
Lần trước đến đây, tôi ngồi ngay cạnh Scalia.
Ông ấy làm chủ hôn cho đám cưới của họ. Cô hình dung được không?
- Gặp bà vợ chưa? - Tôi đâu biết ông ấy có vợ rồi.
Tất nhiên là có rồi. Đây là nhà bà ấy mà.
Elsa đâu?
Giấy mời được gửi qua Bộ Quốc Phòng. Họ gửi cho tôi.
Chưa từng nghe nói về gã này. Hắn định làm gì vậy?
Tôi không rõ. Có vẻ là một người có tài biến hóa.
Tôi mới gặp ông ấy vài lần.
- Anh có nghe chuyện từ Iraq không? - Không.
Hai năm trời ông ấy gửi báo cáo từ khu vực đó cho ta.
Không phải vì chúng ta yêu cầu.
Những thứ tuyệt nhất anh từng thấy.
Nên cuối cùng tôi buộc phải nói: "Ông điên rồi.
Cứ giữ lấy kế hoạch lố bịch của ông, rồi xéo đi".
Dĩ nhiên là theo kiểu ngoại giao.
Họ bảo: "Ulrich, anh không thể nói thế với chỉ huy cơ quan tình báo Đức".
Tôi đáp: "Tôi nghĩ mình vừa nói rồi".
Thôi nào.
Nếu nói về chuyện cài thiết bị nghe lén
trong phòng khách sạn ở đâu đó,
ở sau xe của một người dưới quyền thì được thôi.
Nhưng trong phòng tắm của Madeleine Albright ư?
Thôi nào. Đừng có ngốc.
Rồi tôi về nhà.
Suy nghĩ về việc đó.
Hôm sau họ gọi điện đề nghị…
Họ bảo sao? Rằng họ không thể từ chối.
Đã có chuyện gì?
À, có lẽ lần sau đến nhà của Madeleine Albright,
đừng có nói chuyện gì quan trọng trong phòng tắm của bà ấy.
Mời quý vị.
Cảm ơn.
Thứ lỗi cho ta. Xin lỗi đã làm con giật mình.
Không đâu.
Cô ấy hay chợp mắt trước bữa tối. Ta lên để gọi cô ấy dậy.
Xin lỗi.
Dĩ nhiên là thuê người phục vụ ăn uống lúc nào cũng được nhưng ông ấy tự làm.
Tôi biết.
Tôi xin lỗi vì ra muộn. Xin chào.
Ulrich đã hứa là sẽ gọi tôi dậy sớm hơn.
Phải.
Anh nghĩ là em cần được nghỉ ngơi.
Các vị thấy anh ấy chiều tôi thế nào chứ?
Anh biết em ghét bỏ lỡ tiệc cocktail thế nào mà.
Tất cả mọi người đều sẽ bỏ qua
nếu như em muốn uống bù lúc trước.
Trước khi bắt đầu bất cứ việc gì khác…
Uống mừng Ulrich và thành tựu chói lọi của anh ấy.
Không. Anh chỉ là một trong nhiều người chơi
trong một trò chơi rắc rối. Thực sự là…
Nghe này, em đang nâng cốc chúc mừng mà.
Anh xin lỗi.
Và chúc mừng một phụ nữ và sự tự do của cô ấy.
Và uống mừng tất cả quý vị, những người ăn mừng cùng chúng tôi.
Hoan hô.
- Hoan hô. - Xin chúc mừng.
Xin chúc mừng.
Thật ấm áp.
Ai cũng đói rồi. Anh lấy xúp đi.
Vâng, đúng thế.
Một nhân viên của chúng tôi bị bắt ở Iran.
Cô ấy là một phụ nữ dễ thương. Đã có chồng.
Con gái mới đi học mẫu giáo.
Mấy hôm chúng tôi không có tin gì từ cô ấy
và rồi có tin đưa về.
Họ đã bắt cô ấy và giam giữ với tội danh làm gián điệp.
- Cô ấy là gián điệp ư? - Không.
Chúng tôi là viện nghiên cứu. Cô ấy là nhà kinh tế học.
Chuyện đó thật nhảm. Nhưng Bộ Ngoại Giao thì đừng có động vào.
Các anh quá bận rộn với thời kỳ quá độ ở Iraq.
Chúng tôi không thể liên lạc với bất cứ ai ở đó.
Hoàn toàn bất lực, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Trong khi đó…
Cảm ơn anh, Mott.
Trong khi đó, người phụ nữ tội nghiệp này
đang khổ sở trong nhà tù ở Tehran.
Rồi một người bạn của tôi,
một cựu đại sứ,
giới thiệu tôi với ông chủ nhà có tiếng của chúng ta.
Chúa ơi, Ted!
Tôi quay đi có một phút mà anh đã làm tôi xấu hổ rồi.
Không, Ulrich. Để ông ấy kể đi.
Chúng tôi gặp nhau và anh ấy bảo sẽ giải quyết việc đó.
Không. Tôi bảo sẽ tìm hiểu chuyện đó.
Rồi sao?
Rồi…
mười ngày sau, cô ấy được thả.
Anh ấy đã làm việc đó.
- Mott đã làm việc đó. - Bằng cách nào?
Anh ấy vẫn không chịu nói cho tôi.
Anh đừng mong ảo thuật gia tiết lộ mánh của họ.
- Thôi nào. - Không, anh Mott…
Không. Đủ rồi. Nói chuyện đó đủ rồi.
- Mời ngồi. - Sao cơ?
Mong là cô ấy thấy ổn.
Con không thể. Con không thể nghe chuyện này nữa.
Đang giữa bữa tiệc mà.
Mặc xác bữa tiệc.
Con còn chẳng biết là sẽ có tiệc.
Con đến đây để thăm mẹ, mẹ ạ.
Mẹ nói là muốn mẹ con ta dành thời gian bên nhau.
Mẹ con ta chẳng thể làm thế nữa.
Con đến đây và tất cả xoay quanh ông ta…
ca tụng ông ta, mấy câu chuyện ngớ ngẩn của ông ta.
Ông ấy đã làm một việc tuyệt vời.
Phải rồi.
Khi nào ông ta đoạt giải Nobel thì bảo con nhé.
- Con sẽ gặp mẹ ở Stockholm. - Như con nít vậy.
Sau tất cả những gì đã trải qua,
mẹ để lại ông ta ở nhà mẹ, tiêu tiền của mẹ…
Đấy là chồng mẹ. Đây là nhà của mẹ và dượng.
Vâng, con biết. Con biết.
Anh Mott…
Con đang hành mẹ đấy.
Hành mẹ ư?
Mẹ nghe này,
con sẽ làm bất cứ gì cần thiết.
Con sẽ quay về DC. Con sẽ… con sẽ làm thế.
Con sẽ dạy học ở đây. Mẹ có thể tới Boston.
Con sẽ làm bất cứ gì để giúp mẹ, nếu mẹ muốn,
xin mẹ đừng làm việc này nữa.
Con không hiểu.
Nên nếu không muốn ở bên dượng và mẹ thì đi đi.
Anh để đến sáng dọn không được sao?
Được chứ. Anh chỉ muốn bây giờ dọn bớt đi.
Nhưng anh sẽ thức đến 2:00 sáng và lúc lên gác, anh sẽ làm em thức giấc.
Anh xin lỗi vì dọn dẹp sau bữa tiệc của chúng ta làm phiền em lúc nghỉ ngơi.
Bữa tiệc "của chúng ta"? Làm như ai đó có thể nói xen vào vậy.
Vì Amanda, phải không?
Cô ta khiến tâm trạng em như thế.
Lý do em mời ả khốn đó đến, anh sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi.
Cấm anh nói năng như thế về con gái tôi
và cấm hút thuốc trong nhà tôi đấy.
Mũ nồi đẹp đấy, ông bạn.
A lô?
Lúc đó bà ấy vẫn ổn.
Bà ấy ăn được.
Có vẻ vui nữa.
Ông nói chuyện với bà ấy lần cuối khi nào?
Đêm qua, trước khi tôi ra khỏi nhà.
Là lúc mấy giờ?
Khi bà ấy đi ngủ, tôi đi dạo đâu đó sau nửa đêm.
Tôi hay làm thế. Bà ấy không thích…
Không thích tôi hút thuốc trong nhà.
Và khi về nhà, tôi thấy bà ấy
ở chiếu nghỉ.
Và đó là lúc ông gọi 911?
Vâng.
Tôi gọi ngay. Tôi cho là mình hy vọng…
Vợ ông bao nhiêu tuổi, ông Mott?
Bà ấy 91 tuổi.
Giờ tất cả chúng ta phải mạnh mẽ.
Ta biết là sau bữa tiệc con cảm thấy phần nào khó chịu.
- Ta vô cùng… - Giờ chuyện đó chẳng quan trọng.
Con muốn bàn chuyện hậu sự chứ?
Con cần biết là ta muốn bà ấy được chôn cất ở Arlington.
Tôi muốn mẹ tôi được chôn cạnh bố.
Phải.
Ta nghĩ Arlington rất có ý nghĩa đối với bà ấy.
Tại sao?
Nhưng tất nhiên là ta hoàn toàn hiểu cảm giác của con.
Còn những việc khác nữa.
Chúng ta phải bàn về
ngôi nhà, giấy tờ của mẹ tôi và đất đai của bà.
Tất cả đã được giải quyết.
Ta sẽ sớm liên lạc với con.
Sẽ có thời gian cho khóc thương và tưởng nhớ,
ta hứa đấy.
Nhưng giờ có việc cấp bách hơn phải làm.
Việc gì?
Ta phải tìm và đưa ra công lý
những kẻ đã giết mẹ của con và vợ ta.
No comments yet. Be the first to leave one.