نخستین 200 خط.
Chúng tôi đang ở thành phố Norfolk, trên tầng 3 của một khách sạn.
Chúng tôi nghe thấy tin đó và tất cả mọi người đổ ra đường.
Họ hò reo, nhảy múa và cứ thế tiếp tục.
Chúng tôi ở ngay đó cùng với họ.
Và đó là ngày hạnh phúc nhất.
Đó là ngày hạnh phúc nhất.
Ngay lúc bạn được ra quân,
bạn không còn giống như khi mới vào quân ngũ.
Bạn già đi rất nhiều.
Đó là 1 cuộc tranh đấu để nhập tâm rằng
bạn đã thực sự trở về Mỹ.
Bạn cứ tiếp tục nghĩ rằng mình sẽ tỉnh giấc
và nhận ra đó chỉ là giấc mơ.
Khi lớn lên, phòng ngủ của tôi nằm kế bên phòng ngủ của cha mẹ.
Và tôi có thể nhớ được nhiều đêm
cha tôi gào thét ...
- Gào thét vì có ác mộng. - Đúng thế.
Và sau đó tôi sẽ nghe thấy giọng của mẹ tôi ...
cố gắng làm ông ấy bình tĩnh lại.
Cố gắng đánh thức ông ấy dậy để làm ông ấy bình tĩnh.
Ông ấy có ý chí rất mạnh
nên đã cố gắng vượt qua
những gì quấy rầy ông ấy.
Nhưng nó cứ dai dẳng suốt phần đời còn lại của ông.
"và tất cả mọi người quay về tàu của mình.
và nghĩ về giấc ngủ được phù hộ;
nhưng Achilles vẫn còn khóc than khi nghĩ đến những người thân cận,
và giấc ngủ, đối với con người mà mọi thứ phải cúi chào,
không thể làm gì được anh.
Anh quay đi quay lại,
trong khi nhớ về những điều họ đã cùng nhau làm,
và giờ thì tất cả họ đều đã đi xa"...
Này, anh không nghe em đọc.
Không, có nghe chứ.
"...nhớ về những điều họ đã cùng nhau làm,
và giờ thì tất cả họ đều đã đi xa
cả trên chiến trường
và trong những ngọn sóng của biển cả rã rời."
Truyện tranh thì sao, Amos?
Tôi có "Snookums", "Phantom", "Blondie"
Em thích truyện nào?
- Người Nhật đã đầu hàng. - Cái gì?
- Cậu ta nói gì thế? - Chiến tranh đã kết thúc.
Các cậu có nghe thấy không?
Chắc chắn, trên đài kìa.
Chiến tranh kết thúc rồi.
Kết thúc rồi.
Kết thúc rồi.
- Cô có tin được không? - Có chứ!
Kết thúc rồi, chiến tranh kết thúc.
Tôi cần đồ uống!
- Các cậu có gì nào? - Tới đây.
- Đây, há miệng rộng ra. - Lãng phí thế!
Cậu thấy chứ? Những ngôi sao xiên góc kia?
- Có. - Đó là chim gõ kiến của Snafu.
Này các cậu.
Anh đang có 1 bữa tiệc nhỏ dưới đó, trung uý.
À, tiệc chiến thắng nho nhỏ.
Không thể tin được là nó đã kết thúc, hả?
Kiểu như là "Giờ cậu sẽ làm gì?"
Đây.
Tự tổ chức tiệc mừng Ngày Thắng Nhật cho mình đi.
Cám ơn trung uý.
"Chúng ta làm gì đây?"
Đúng là 1 thằng ngốc.
Tôi sẽ cho các cậu thấy tôi sẽ làm gì.
Thế này nhé:
Hành động chính thức đầu tiên của tôi trong thời bình.
Snaf này.
Chúa ơi, không có gì thay đổi.
Tôi cũng nghĩ y như thế khi mới trở về.
Vui nhỉ? Này.
Đây, anh cứ giữ tiền thừa.
Tôi không lấy đâu. Có thể tôi đã nhảy dù ở Normandy.
Nhưng ít ra tôi còn có chút tự do ở Paris và London.
Còn thuỷ quân lục chiến các cậu, chẳng có gì ngoài rừng già và sốt rét.
Chào mừng cậu về nhà.
Giá như con báo trước cho chúng ta...
1 cú điện thoại hay điện tín gì đó.
Đây.
Chúng ta sẽ đưa những thứ này ra khỏi đây trước.
Tôi không biết bỏ hết chỗ đồ đạc này ở đâu bây giờ.
Nửa số này quăng đi được rồi mà.
Ông đâu có nói thế khi chúng ta bỏ đồ lên trên này.
Đã 4 năm rồi mà.
Con sẽ dọn dẹp cho.
Không được. Để chúng ta sẽ làm chỗ này mới toanh như mọi khi.
Cái hộp này bỏ đi được này.
Cho nó yên tĩnh 1 chút.
- Cho 3 lon coke được không? - Tôi có thể đứng để được uống whiskey.
Tới đây.
Của các anh đây.
- Cám ơn Snaf. - Hân hạnh.
Chào, tôi là Merrielle Shelton.
Thế nào nếu tôi đưa em ra phía sau tàu ...
và em có thể cho tôi xem bếp lò của em?
- Ối! - Tôi nói cậu rồi mà.
Nóng nảy quá.
Snafu vừa được ăn tát trên chuyến tàu về nhà.
Nếu chúng ta ở đây 6 tháng trước,
thì cô nàng đó sẽ phục vụ chúng ta ra trò rồi.
Lại bị phỉnh!
Cả sư đoàn không phải làm ...
cái "6 tháng thêm" chết tiệt mà chúng ta đã trải qua.
Họ được về nhà 1 tuần sau ngày chiến thắng, đi diễu hành, gặp gái đẹp.
1946, tất cả tiệc kết thúc.
Không được như những cốc bia ca tụng.
Phải có người ở lại và dọn dẹp sau chiến tranh chứ!
Tôi cho là mình cũng phải kiếm 1 công việc.
- Làm gì? - Chưa biết nữa.
Bất kỳ thứ gì giữa đào hào và sở hữu 1 nhà băng.
Không.
Trước tiên tôi phải đưa Florence về nhà.
Chờ chút, cô nàng Florence ở Melbourne à?
Cậu đưa cô nàng từ xa thế đến đây ...
và đây lại là lần đầu tiên chúng tôi được nghe sao?
Thôi đi Snaf. Ở Okinawa nói rồi mà.
Lúc đó nói thế có lẽ sẽ bị coi là điềm xui.
- Khi nào cô ấy đến? - Tôi không biết.
Tôi đã đánh điện cho cô ấy, khi chúng ta đang trên biển.
Tôi cho rằng tôi sẽ nhanh chóng nhận ra
liệu tôi sẽ kết hôn hay là không.
Cậu thì sao, Sledge-cò-súng?
Tôi chỉ mong là cô Florence này suy nghĩ cho đúng.
Cậu có công việc nào đang chờ ở Mobile không?
Không. Không công việc, không bạn gái.
- Không kế hoạch gì. - Cậu nghĩ sẽ như vậy bao lâu?
Tới khi cảnh sát trưởng bắt tôi.
Tôi sẽ cua cô đó.
- Thôi, để cô ấy yên đi. - Các cậu cứ xem đây.
- Tôi sẽ cua cô nàng đó. - Cậu nói như thế ...
với tất cả các cô gái từ San Diego tới đây rồi.
Bà Basilone,
Cháu là Lena.
Ta nhận ra cháu từ những bức ảnh mà Johnny gửi về.
Cháu vào đi.
Lena ...
Anh ấy nói rằng chị rất đẹp.
George.
Em đã được nghe nhiều về chị.
Lần cuối em thấy anh ấy ở Honolulu,
anh ấy không ngừng nói về chị.
Anh ấy đã lên đường ngay.
Chị muốn dùng cafe không?
Không, cám ơn. Tôi không sao.
Hãy ngồi xuống đi.
Cám ơn.
Các bác có ngôi nhà thật đẹp.
Cám ơn cháu.
Sư đoàn 4 thuỷ quân lục chiến đã tập trung.
Còn chị thì sao?
Tôi đang chờ lệnh.
Vội vã và chờ đợi.
Chị ... chị có cần gì không?
Không. Không, tôi không đến đây để ...
Tiền bảo hiểm của John
sẽ giúp chị phần nào, phải không Lena?
Thực ra anh ấy chưa bao giờ ký giấy tờ gì.
Anh ấy không ký à? Là 10.000 đô đấy.
Không sao, tôi không có vấn đề gì.
Tôi đã thấy mộ của anh ấy ở Iwo Jima.
Có rất nhiều lính thuỷ quân lục chiến giỏi nằm cạnh anh ấy.
Anh ấy ...
Anh ấy sẽ biết ơn điều đó.
Chị có chắc về chuyện cafe không?
Có thể là thứ gì đặc một chút?
Không.
Cháu ghé qua bởi vì ...
cháu nghĩ các bác nên nhận được thứ này.
- Đó là em trai tôi. - Tới Jewett!
Jewett, Texas!
Không có dấu hiệu của Florence.
Melbourne xa tít mù mà, Burgie.
Florence phải mất một thời gian mới từ Úc đến được đây chứ.
Cám ơn ...
vì cậu đã làm những gì cần làm để giúp chúng tôi khỏi bị bay đầu.
Cậu là 1 người lính tốt.
- Là anh ấy. - Phải không?
Là Robert đấy.
Cậu cũng làm xôn xao đấy, Bob.
Cả phòng đang nhộn nhạo kìa.
Tôi hy vọng là do họ đến hạn nộp bài.
Chúng tôi đều tự hào về cậu,
tự hào về tất cả những người lính các cậu.
Tôi là lính thuỷ quân lục chiến.
Chúng tôi tự hào về tất cả các cậu.
Giờ thì cậu đã trở về.
Tôi đoán là cậu đến đây tìm việc.
Đó là lý do người ta cho ông làm biên tập đấy.
Tôi sẽ nhận vị trí trước đây của tôi.
Cậu vẫn muốn theo trang thể thao địa phương à?
Vâng ... bắt đầu với nó.
Đây là lý do:
người mà ông đang cho anh ta viết bài hiện nay ...
anh ta không sinh động, không có phong cách.
Những dòng chữ nằm đó cứ như mực đổ tràn ra giấy thôi.
Ông cần phải cho anh ta ra rìa và đưa tôi cái bàn của anh ta.
- Tôi sẽ làm thế sao? - Vì cả tờ báo.
Cậu thấy tôi sa thải anh ta và thuê cậu lúc nào?
- Hôm nay là tốt. - Hôm nay à?
No comments yet. Be the first to leave one.