نخستین 200 خط.
NHIỀU KHI TRONG MỖI CHÚNG TA,
CÓ MỘT CƠN THỊNH NỘ MẠNH MẼ TRÚ NGỤ.
LAURA YÊU
LAURA YÊU DAVY
VIỆN NGHIÊN CỨU CULVER
- Hết chỗ này sao? - Đúng rồi.
Ôi trời ạ.
Mang cái này đi vòng vòng thì khỏi cần đến lớp thể dục nữa.
Sao cô không bỏ luôn đi?
- Dáng cô đẹp rồi, bác sĩ Marks. - Ôi, Jerry. Không uổng công tôi quý anh.
Này, hay anh trốn cùng tôi đến Acapulco nhỉ?
Vậy đến nơi nào đó lạ hơn thì sao?
- Casablanca. - À thì…
- Phòng khám Mayo. - Thế mới phải chứ.
Ôi, Jerry, anh ở đây quá lâu rồi. Quá lâu đấy.
Chào Angie. Cô khỏe không?
Ôi, Ben.
- Chào. - Chào anh. Nghe này.
Kết quả quét tuyến thượng thận trong xét nghiệm khớp thần kinh sao rồi?
Vẫn chưa có. Nghe bảo có kết quả phân tích myoglobin rồi.
Kết quả phân tích nó đây.
Trông chi tiết thế. Một phóng viên tên Jack McGee gọi.
Ừ, đến từ tờ National Register. Muốn phỏng vấn chúng ta.
National Register đâu phải là The Washington Post.
Không hẳn. Đó là lý do ta tránh anh ta.
Giúp tôi một việc nếu anh gặp David.
- Nói với anh ấy là tôi… - Anh ấy kìa.
- Ồ, cảm ơn. - Được rồi.
Chào buổi sáng.
- Chào. - Tôi có kết quả phân tích myoglobin rồi.
Tôi bảo này, cái máy tính đó nên tranh cử Quốc hội.
Hỏi một câu đơn giản mà nó trả lại 4,5kg giấy.
- Phải mất hàng tháng để giải mã. - Ừ.
Lại nằm mơ à?
Vẫn tệ như cũ à?
Ừ.
Vậy anh sẽ quay lại gặp bác sĩ tâm thần sao?
Để làm gì chứ?
Bác sĩ nói tôi nên biết là giấc mơ thỉnh thoảng vẫn quay lại.
Ừ, nhưng đã đỡ hơn trong ít lâu.
- Đã gần một năm rồi. - Ngày mai là được 11 tháng.
Bác sĩ Marks.
Ừ, Liz.
Cô Jessie Maier và con trai đến để gặp cô.
Được rồi. Bảo họ tôi sẽ ra ngay nhé?
Cảm ơn.
David à.
Nghe này, chắc hôm nay nên hoãn cuộc phỏng vấn này lại.
Không, ta sẽ thực hiện.
Sao cô không đưa họ vào trong khi tôi đi mua doughnut nhỉ?
Sao tôi không đưa họ vào trong khi anh đi mua doughnut nhỉ?
Này. Cô muốn gì không?
Tôi sẽ mua Sprite cho cô.
- Cô Maier. - Vâng.
Chào, tôi là Elaina Marks, và đây là Bernard nhỉ?
- Là B.J. - Nó không thích cái tên Bernard.
Vậy thì là B.J. Cháu khỏe không? Bắt tay nhé.
Hai người đi với tôi được không?
Tốt.
- Đến rồi. - Cô làm gì ở đây?
- Tiêm cháu à? - Im lặng nào, B.J.
Thôi nào, B.J., cô mà làm thế với cháu sao?
Vậy mấy thứ này để làm gì?
Cô sẽ nói cháu nghe. Đây là phòng thí nghiệm của bọn cô.
Và điều bọn cô đang cố tìm hiểu là cơ thể con người có thể mạnh đến đâu.
Mẹ cháu rất mạnh đấy. Mẹ đã từng cứu cháu một lần.
Ừ, cô biết mà. Đó là điều bọn cô muốn nói với cháu.
Như đã nói qua điện thoại, cô Maier, chúng tôi đang nghiên cứu
cách khai thác nguồn sức mạnh đáng kinh ngạc của con người
mà tất cả chúng ta đều có và chỉ sử dụng khoảng 20 phần trăm.
- Ý cô là cháu mạnh mẽ hơn mình nghĩ sao? - Ôi, cháu đùa à?
Là mạnh hơn nhiều cơ. Lại đây.
Xin thứ lỗi.
Ta sẽ làm một thí nghiệm nhỏ. Để cô đỡ cháu lên.
Được rồi. Cô không mạnh lắm. Đây.
Thấy cơ bắp nhỏ ở đây chứ?
Anh chàng làm bàn chân lắc lư qua lại này ấy?
Cơ bắp nhỏ bé đó có thể chịu được khoảng 454kg áp lực đè lên nó.
Ừ. Trầm trồ là đúng. Và xương nữa.
Xương cháu cũng mạnh hơn cháu nghĩ nhiều.
Nhưng xương dễ gãy.
Phải, xương dễ gãy, nhưng vỏ trứng cũng vậy.
- Đúng không? - Phải.
Giờ cô sẽ cho cháu xem cái này.
Cô tình cờ có…
một quả trứng cũ ở đây.
Giờ thì chắp tay lại đi. Đúng vậy.
Cô muốn cháu ép chặt nó ở hai đầu mạnh nhất có thể.
Sẽ kinh lắm.
Không đâu. Có chút lòng tin ở cô nào. Cháu làm đi.
Này, cháu không bóp bể được.
- Thấy chưa, đã bảo mà. - Đó là một loại trứng đặc biệt.
Không hề. Mọi thứ có thể mạnh mẽ hơn vẻ ngoài nhiều.
Là trứng thật đấy. Đập đi.
Đó, thấy chưa.
Nhưng nó cứng hơn cháu nghĩ nhiều nhỉ?
Mất một quả trứng nữa à?
Cô Maier, B.J.
- Bác sĩ David Banner. - Chào cô Maier. Cô ổn chứ?
- Chào B.J. - Chào.
Thế này, ở tiệm còn mỗi một cái doughnut.
Nên ta chia làm bốn nhé?
- Vâng. - Tôi không ăn đâu, cảm ơn.
Hai người ăn đi.
- Tôi không cần đâu. - Được.
Của cậu bạn nhỏ đây.
Giờ thì nhảy xuống và vào căn phòng bên phải đi.
- Cô Maier. Chúng tôi sẽ vào ngay. - Được rồi, bác sĩ.
Lúc đó cô nặng bao nhiêu cân?
Khoảng gần 50kg.
Ước gì tôi có thể giữ ở mức đó.
Cô Maier, kể cho chúng tôi câu chuyện của cô bằng lời của mình đi.
Tôi đang lái xe đến Columbus, Ohio, để gặp em gái tôi, Katy,
và B.J. đang ngồi ở ghế hành khách,
chơi xe đồ chơi như mọi khi.
Nhưng thằng bé có thắt dây an toàn.
Đường không đông lắm.
Có lẽ tôi đi với tốc độ 80km trên giờ. Tôi quay qua nhìn B.J
ngay trước khi sự việc xảy ra.
Lốp… Lốp xe bị nổ.
Đó là lốp trước bên trái.
Vô lăng bị giật mạnh đến nỗi văng ra khỏi tay tôi.
Và chiếc xe lạng qua phía bên kia đường.
Và họ nói bánh trước bị cắm xuống đất và xe bắt đầu lăn.
Rồi xe bị lăn. Nó cứ tiếp tục lăn.
Tôi tưởng nó sẽ không bao giờ dừng lại.
Tôi đoán cánh cửa bị bung ra
vì đột nhiên tôi nằm dài trên mặt đất.
Chiếc xe bị lật sang một…
Anh biết đấy, lật ngược lên, sang một bên như thế.
Và rồi lửa bùng lên và tôi…
Tôi biết mình phải đưa B.J ra khỏi đó.
Sau đó thì sao?
Rồi tôi chạy lại chiếc xe
và lửa cháy ở khắp trên mặt của phía bên kia xe.
Ý tôi là ở trên gầm xe.
Và tôi đoán đó là khi… Xin lỗi.
Đó là khi mặt tôi bị bỏng, là vào lúc…
Vào lúc đó.
Tôi không nhớ nữa.
Tôi chỉ biết là tôi phải đưa thằng bé ra khỏi đó.
Nhưng cửa xe bị trọng lượng của chiếc xe đè xuống.
Nhưng tôi đã cố kéo cánh cửa đó ra.
Tôi đã rất hoảng loạn.
Nhưng tôi không làm gì được.
Mẹ làm được mà. Kể cho họ đi.
Được rồi B.J. Tôi không biết nữa.
Tôi không biết chính xác chuyện đó xảy ra thế nào.
Lửa đang lan ra.
Và tôi biết chiếc xe sẽ sớm nổ tung.
Nên tôi tự nhủ, nếu mình có thể nâng chiếc xe lên,
tôi nghĩ khi đó tôi có thể mở cửa.
Nên tôi đặt tay dưới cái gì đó
và rồi tôi cố nhấc chiếc xe lên.
Tôi chưa từng làm điều gì khó như vậy.
Nhưng tôi điên tiết với ý nghĩ B.I sẽ chết ở bên trong.
Rồi chuyện đó xảy ra.
Bằng cách nào đó…
tôi đã nhấc chiếc xe lên.
Tôi đã nhấc chiếc xe lên.
Nó bắt đầu nhúc nhích, từ từ thôi.
Nhưng tôi có thể nhấc nó lên.
Và nhấc lên.
Và tôi không biết mình lấy đâu ra sức mạnh đó.
Tôi không biết nó từ đâu ra.
Nhưng tôi có sức mạnh đó…
Chỉ thế thôi.
Phải, tôi đã đưa thằng bé ra.
Theo tính toán của tôi,
trọng lượng được tính sau đó là hơn 544kg.
Tôi…
Xin thứ lỗi, cô Maier.
David à?
David.
Cô ấy lấy đâu ra sức mạnh đó, Elaina?
Một người phụ nữ 50kg không thể cứ thế nhấc chiếc xe nửa tấn.
- Sức mạnh đó ở đâu ra vậy? - Tôi không biết.
Nhưng nếu cô ấy dùng được nó thì nó phải có ở đó.
Nhưng làm sao cô ấy tìm được sức mạnh đó còn tôi thì không?
Cô ấy kể rồi đấy. Chúa ơi, tôi đã gặp chuyện y như thế.
Trừ việc con trai cô ấy còn sống và Laura đã chết.
Và trong mọi trường hợp đã nghiên cứu,
ta cứ phải nghe đi nghe lại câu chuyện tương tự.
Nhưng điều kiện chung để xảy ra là gì?
David, tin tôi đi, nếu biết thì tôi đã nói với anh rồi.
Tôi biết.
Tôi xin lỗi.
Tôi thật sự nghĩ anh nên tạm thời dừng nghiên cứu này.
Không.
Tôi đã cảnh báo khi ta dính vào vụ này.
Tôi thấy anh lún quá sâu vào vụ này vì chuyện xảy ra với Laura.
Và tôi đã chứng kiến nó gặm nhấm anh suốt mười tháng qua.
Giờ nó bắt đầu ảnh hưởng đến công việc của anh.
Cái gì?
Làm sao anh có thể mong nghiên cứu một hiện tượng y học
- với một cái đầu lạnh… - Nếu tôi cứ nổi nóng chứ gì.
Mẹ tôi lúc nào cũng bảo nổi nóng không được lợi lộc gì.
Tôi vẫn luôn quý mẹ anh.
Bà ấy cũng luôn quý cô.
- Để tôi giúp anh dọn mấy thứ này. - Như mọi khi.
No comments yet. Be the first to leave one.