نخستین 200 خط.
Trước đó trong "Mr. Mercedes"...
Được rồi, hãy nói về việc sắp xếp chỗ ở cho cậu.
- Cậu có thể sống cùng tôi. - Cô điên rồi à?
- Tôi không thể bỏ mặc bà ấy. - Đó là bạn gái của người đàn ông của cô đấy.
Alma Lane.
Tôi tìm thấy cái này trong thư thù ghét của Rothstein. Cô ta là họa sĩ.
Ý tôi là, có những phiên bản của tôi trong vài cuốn sách của ông ấy.
- Cô là ai? - Tôi là Susan.
Cuốn sách này không
nằm trong danh sách đọc được hội đồng trường phê duyệt.
Cậu và Jimmy Gold sẽ hòa thuận thôi.
Tôi, ừm, đã nhận được danh sách về Câu lạc bộ Jazz Bridgeton cũ.
Có một đống thứ chết tiệt trong đó tôi muốn cậu lấy về.
Tôi có thể có vài tài liệu.
Có ai đó ngoài kia đang tìm những cuốn sách đó và sẽ giết người để có được chúng!
-Còn các bản thảo thì sao? -Thằng nhóc giữ chúng rồi.
Cậu lấy cái cuốc chim đi.
Cô và tôi, tôi không nghĩ chúng ta bền lâu được.
Nếu tôi tiếp tục gặp anh ấy, tôi có thể sẽ yêu anh ấy mất.
Cô không thể chia tay ai đó chỉ vì sợ mình sẽ yêu họ.
Nếu cô thích người đàn ông này, cứ đến với anh ta đi.
Cơ hội của chúng ta đang khép lại. Chúng ta cần bắt lấy bà mẹ.
Marjorie? Ôi, Chúa ơi.
Petey, nhớ tôi không? Và tất nhiên, cậu vẫn nhớ mẹ mình mà.
Đừng có đụng vào bà ấy!
Chúng ta sẽ lập kế hoạch giao sách
nếu không thì mẹ cậu chết chắc.
Chào, đây là Danielle. Để lại lời nhắn sau tiếng bíp nhé.
Được rồi, nghe này...
Thứ nhất, thật tàn nhẫn, gần như vô nhân đạo,
khi không ít nhất cho tôi biết cô vẫn ổn.
Thứ hai...
Nếu tôi nghe tin cô đang ở bên thằng khác, cô chết chắc.
Cô nghe rõ không? Hắn ta cũng vậy.
Cả hai đều chết.
Và thứ ba, thôi nào.
Cô không thể tìm được ai tốt hơn tôi đâu, Danielle.
Phụ nữ, các cô lúc nào cũng nói muốn một người đàn ông tốt.
Ai đó đáng tin cậy, tháo vát và nhạy cảm
và tất cả những thứ nhảm nhí đó, thật là chết tiệt.
Đó là những kẻ ngốc bị cắm sừng hoặc bị đá.
Các cô đều muốn một gã tồi, và tôi chính là hắn, cưng à.
Tôi đẹp trai, tôi khó đoán, và tôi làm tình giỏi.
Đó là ba yếu tố tuyệt vời! Cô sẽ phải bò về phía tôi thôi!
Chỉ là vấn đề thời gian thôi, đồ khốn ạ.
Chết tiệt.
TÊN SÁT NHÂN MERCEDES .
Thời điểm quyết định (Crunch Time)
Dựa trên tiểu thuyết của STEPHEN KING.
Anh thấy đấy, chúng ta nên bồi dưỡng người đọc,
dù chỉ là một chút thôi.
Kích thích trí não, lay động trái tim họ.
Mang đến cho họ lối thoát khỏi sự đơn điệu ngột ngạt
trong thực tại thảm hại của chính họ.
Cho họ thứ gì đó mà họ, ừm,
chỉ có thể nhận được từ anh.
Nếu không, làm nhà văn để làm gì cơ chứ?
Một cuốn sách hay không phải để giết thời gian...
Nó phải làm cho ngày của anh trở nên tuyệt vời.
Mẹ kiếp, nghe máy đi, nghe máy đi!
Có vẻ như chúng ta đã làm nó chú ý rồi.
Tôi đoán hắn yêu cô đấy, nhỉ?
Nghe máy đi.
Nghe máy đi, chết tiệt! Bố tiên sư.
Không, chúng ta sẽ để hắn dành cả ngày để lo lắng.
Điều về sự lo âu là,
nó tự phát triển theo cách riêng của mình.
Tâm trí bắt đầu giở trò,
tưởng tượng ra đủ mọi chuyện tồi tệ có thể xảy ra.
Chà, tôi không cần phải nói với anh nữa.
Ngày mai, nó sẽ tuyệt vọng, rồi làm theo mọi thứ ta bảo,
và hắn sẽ bị thiếu ngủ.
Nếu hắn đã gọi cảnh sát và họ đang theo dõi điện thoại hắn thì sao?
Cậu xem tivi nhiều quá đấy.
Chúng ta cần giảm thời gian xem màn hình của hắn, nhỉ?
Đủ rồi đấy, được chứ?
Không ai thích kẻ hay than vãn đâu. Chẳng hấp dẫn chút nào.
Ôi, Chúa ơi, Peter.
Peter, này.
- Hắn bắt được mẹ rồi. - Ừ, tao biết, tao biết,
nhưng hắn là ai? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tao tìm thấy sách của Rothstein trong xe.
Gã này, có lẽ là kẻ giết Rothstein,
hắn biết tao có sách. Hắn muốn thực hiện một thỏa thuận.
Hắn sẽ thả mẹ để đổi lấy những cuốn sách.
Ôi, chết tiệt. Mày đang ở đâu?
-Tao sẽ không nói ở đâu, tao không muốn... -Ôi Chúa ơi, chết tiệt, Peter! Thôi nào, anh bạn!
Ngoài thị trấn, nhưng đừng hỏi tao ở đâu.
Hắn có lẽ đang nhìn vào nhà hy vọng mày sẽ dẫn hắn đến chỗ tao.
Tao định đưa hắn sách, nhưng rồi hắn sẽ giết mẹ mất.
Tao biết, tao biết, họ cũng gọi đến đây.
- Hắn gọi à? - Ừ, đúng rồi.
Hắn nói nếu tao... nếu tao báo cáo bà ấy mất tích, nếu tao dù chỉ nói chuyện với cảnh sát...
Con xin lỗi, bố. Con... con lẽ ra nên nghe lời bố.
Nghe này anh bạn, một phần trong tao nghĩ
- chúng ta cần báo cảnh sát chuyện này. - Không, không, không, không.
Chết tiệt, Pete, chúng ta cần giúp đỡ!
Gã mà chúng ta đang đối phó, hắn đã giết Rothstein,
chủ hiệu sách.
Chừng nào tao còn giữ sách, hắn sẽ cần giữ mẹ còn sống.
Chúng ta phải nghĩ ra một kế hoạch nào đó ở đây, nếu không, bà ấy tiêu đời mất.
Bà ấy sẽ... họ sẽ giết bà ấy.
- Có ai đó ở đây. - Cái gì? Ai?
- Cứ ở gần điện thoại đi. - Không, không, không, không!
Không, đừng mở cửa. Có lẽ là hắn đấy. Đừng...
Tao không biết, tao không biết. Cứ ở gần điện thoại. Tao sẽ gọi lại cho mày.
Boogers, đi chỗ khác.
Được rồi.
Ừm, nghe này, tôi biết là còn sớm, nhưng có chuyện đã xảy ra.
- Tôi vào trong một chút được không? - Bây giờ... bây giờ không phải lúc, Bill.
-Chuyện này khá quan trọng. -Có thể đợi được không?
"Có thể đợi được không"? Con trai ông mất tích mà.
Nó vẫn mất tích sao?
Vâng, nó mất tích.
- Ông ổn chứ? - Không, Bill, tôi không ổn.
Con trai tôi mất tích. Tôi như một kẻ nát rượu chết tiệt.
Nhưng dù tôi có chuyện gì, nó cũng có thể đợi.
Ông có chuyện gì vậy?
Được rồi.
Đây là Peter trong hiệu sách
nơi chủ nhân vừa được tìm thấy đã bị sát hại.
Ông đang nói gì vậy? Ông... ông nghĩ nó là nghi phạm trong vụ đó?
Tôi nghĩ chính xác những gì ông nghĩ:
rằng nó vào đó để bán các bản thảo Rothstein bị đánh cắp.
Nó có bao giờ nhắc đến Andrew Halliday với ông không?
Không.
Tôi có thể uống một tách trà...
Bây giờ không phải là... không phải là lúc, Bill.
Tôi đang không khỏe và...
Có ai ở đây à?
Không, k-không có ai ngoài Marjorie đang nằm trên giường.
Bà ấy... bà ấy đã uống thuốc.
Sao tôi không đến văn phòng ông, ừm, vào cuối sáng nay nhỉ?
Ông trông không giống mình chút nào.
Con trai tôi mất tích mà, Bill.
Chuyện gì đang xảy ra vậy, Tom?
Bây giờ không phải là lúc.
Chào, Holly.
Có chuyện gì đó kỳ lạ đang xảy ra với nhà Tom Saubers.
-Chúng ta có nên gọi cảnh sát không? -Ừ, thực sự không có gì để báo cáo cả.
-Nhưng cô nghi ngờ có chuyện gì đó, đúng không?
- Cô đang ở văn phòng à? - Ừ, không, tôi đang ở nhà với Lou.
Cô ấy thế nào rồi?
Ừm, cô ấy đang ổn định lại.
Được rồi, gọi cho Jerome đi. Bảo cậu ta mau đến văn phòng ngay.
-Rõ. -Tôi không có cảm giác tốt lành gì cả.
Đó là Bill.
Ừ? Ông ấy có nói gì về tôi không?
Tôi thấy nóng ruột quá.
Chúng tôi sẽ lo cho cô, Lou, cô biết đấy.
Tôi khuyên cô nên làm quen với điều đó đi.
Vậy nên tôi... tôi đã nghĩ rằng có lẽ mình có thể giúp
việc ở văn phòng một chút. Bạn không cần trả lương cho tôi hay gì đâu...
- Ừ. - Nhưng tôi có thể, ừm, bạn biết đấy...
Nó có thể giúp tôi bận rộn trong lúc tôi, ừm, tìm việc.
- Hoàn toàn được, ừ. - Tôi có thể... Tôi có thể giúp phần máy tính,
-thay ca cho Jerome một chút. -Thế thì tuyệt... xin lỗi, chờ một chút.
Ừ, ừ, ừ, không sao. Hoàn toàn được, hoàn toàn được.
Alo?
Đây... đây là Holly.
Holly Gibney.
Ừ, xin lỗi?
Xin lỗi, đây là trò đùa gì à?
Đ-được rồi, tôi sẽ gọi lại cho bạn sau.
Cảm ơn.
Đó là ai vậy? Có phải Finkelstein không?
Không, không phải Finkelstein.
Ừ!
Morris, thôi nào, thôi nào! Cái gì...
- Ồ, vâng. - Morris, anh đang...
Chuyện quái gì đã xảy ra với anh vậy? Morris!
- Cái quái gì thế? - Anh tự trả lời đi!
Anh đang nói gì vậy? Anh bị làm sao thế?
Anh đang làm tình với cô ta, không phải với em.
Anh đã làm tình với cô ta kể từ khi em nói với anh.
- Nói với anh cái gì? - Đừng có nhảm nhí với em, Morris.
Anh đang ngủ với Susan. Susan trong cuốn sách ấy.
Anh đang ngủ với cả hai người.
Anh nói cô ấy là em, vậy thì có khác biệt gì đâu?
-Nó khác biệt lớn lắm! -Cô ấy được dựa trên em mà!
Đó chính là ý tưởng của em muốn anh làm tình với em theo cách này ngay từ đầu!
Một lần! Không phải lúc nào cũng vậy.
Anh hoặc là toàn tâm toàn ý với em, hoặc là chẳng có gì cả.
Anh biết gì không?
Em không thể theo dõi hết sự điên rồ của anh được. Ai đó cần phát minh ra một ứng dụng thôi.
Ôi, vì Chúa, em đã uống thuốc chưa đấy?
- Cái gì? - Chúng ta đang cãi nhau, chết tiệt.
E-em thậm chí còn không nản lòng! -Anh chưa uống thuốc.
Vì anh không cần phải uống, phải không? Không, anh đã có cô ấy. Anh có Susan nhỏ bé của anh.
Người đó chính là em!
Em là Susan của Rothstein, không phải của anh.
Tại sao nó lại quan trọng cơ chứ?
Vì nó quan trọng!
Ừ, vụ án đã khép lại, và theo như di chúc, cô là người được thừa kế.
- Được rồi. - Tôi không chắc mình muốn nó.
Ồ, cô có thể bán nó trên eBay với một số tiền khổng lồ nào đó.
Từ khóa ở đây là "khổng lồ".
Không, nó vẫn được xếp hạng là đồ sưu tầm.
Cô biết đấy, quãng đường đi ít, tình trạng vẫn khá tốt.
Hoặc chúng ta có thể, cô biết đấy, kéo nó đi và đem đi nghiền nát...
No comments yet. Be the first to leave one.