نخستین 200 خط.
Lúc đầu "nó" là một khối cầu tròn.
Nhưng nó không phải một khối cầu bình thường.
Nó có thể mô phỏng, biến hóa thành hình dạng của bất kì vật nào.
Tôi để "nó" vào mảnh đất này
và tiến hành quan sát.
Nó tạm thời biến hóa thành đá.
Sau khi thời tiết ấm lên
lần này nó đã hóa thành rêu.
Không lâu sau, vùng đất này bắt đầu có tuyết.
Một con sói Riesi đến từ phía Nam,
sau đó thì kiệt sức mà ngã xuống.
Còn nó thì hóa thành hình dạng của sói
và có được ý thức.
Mới đầu nó còn không biết đi lại thế nào,
nhưng đã nhanh chóng học được.
Động tác rất chậm chạp.
Dường như ngay cả vết thương cũng đã mô phỏng lại.
Lần đầu tiên cảm thấy khó chịu.
Lần đầu tiên cảm thấy đau đớn.
Tuy thế vết thương chỉ 20 giây sau đã lành lại
không thành vấn đề nữa.
"Nó" lần từng bước tiến về phía trước,
ghi nhớ lần đầu tiên cảm nhận được cái lạnh của gió và hơi thở của tuyết.
Cứ đi một cách vô định.
GỬI EM, NGƯỜI BẤT TỬ
Joaan, cuối cùng cậu cũng trở về rồi.
Cậu bình an vô sự thì thật sự tốt quá rồi.
Hai tháng liền không về, làm tôi lo muốn chết.
Tôi biết ngay là cậu sẽ không quên tôi mà.
Hình như cậu dễ bảo hơn trước nhiều rồi đấy.
Tôi biết rồi, chắc là mệt lắm phải không?
Ở đó có rất nhiều thứ mà nó chưa thấy bao giờ.
Cơ thể dần ấm lên cảm giác rất dễ chịu.
Và cả hương thơm không tên nữa.
Đây là một không gian rất có sức hấp dẫn.
Nếu có thể mở miệng nói
có lẽ sẽ nói rằng "Thật sự muốn ở mãi nơi này".
Chẳng phải tôi đã nói cậu đừng đến gần lửa ư?
Nào, ăn đi.
Ăn đi.
Lạ quá!
Tôi biết rồi, cậu không thích ăn à?
Bởi vì đây không phải là sữa tuần lộc.
Đâu còn cách nào.
Con tuần lộc cuối cùng đã chết từ một năm trước rồi.
Lửa sắp tắt rồi đấy.
Trước khi lạnh thì hãy mau ngủ đi.
Chàng trai không rõ tên này
là con người đầu tiên mà "nó" gặp.
Tuyết cứ rơi mãi không ngừng, làm mấy khúc gỗ đều ướt cả.
Gỗ của nhà dì cũng không dùng được nữa rồi.
Cậu định nói là tôi không được lấy đồ của nhà người khác à?
Xin lỗi nhé, tôi biết rồi mà.
Lúc mọi người quay về nhất định sẽ mắng tôi đúng không?
Nhưng hết cách rồi.
Nếu không làm vậy thì tôi sẽ chết ngắc.
Đây là lẽ tất nhiên thôi.
Mọi người đều bỏ đi 5 năm rồi, đã 5 năm rồi đấy.
Bởi vì nơi đó...
Nơi rất xa xôi đó
có nhiều người và thức ăn.
Mọi người đều tuyệt đối tin như vậy.
Họ nói nơi đó giống như thiên đường vậy.
Nghe nói có rất nhiều cá
và có rất nhiều thứ gọi là "hoa quả".
Hơn nữa còn có một nhóm người thông minh hơn chúng ta.
Ngày nào cũng sống rất hạnh phúc.
Tuyệt quá nhỉ, tôi cũng muốn đi.
Cậu còn nhớ không?
Trước đây tôi muốn đi cùng người lớn
kết quả là bị cậu ngăn lại, vậy nên mới không đi được.
Lúc đó cậu còn cắn chặt chân tôi đấy.
Mọi người bảo tôi ở lại trông nhà, còn nói "Con phụ trách chăm sóc người già".
Quá đáng quá nhỉ.
Đã nói là khi tìm thấy thiên đường sẽ mang thổ sản về.
Đã hứa với tôi rồi...
Cuối cùng còn ở lại nơi này
chỉ có những người già mà tôi không thể giúp được.
Và chúng ta...
Joaan.
Làm ơn...
Chào mừng đã trở lại.
Gì thế này? Thì ra là cá à.
Tốt quá, lâu lắm rồi không câu được con cá to như vậy.
Nào, đây là của cậu.
Chất đốt phải dùng tiết kiệm.
Cứ ăn sống là được rồi.
Sao vậy? Chẳng phải cậu rất thích sao?
Quên phải ăn thế nào rồi à?
Nhìn này.
Làm thế này.
Dùng miệng cắn, rồi nhai.
Cậu xem.
Cậu xem.
Gì chứ? Cậu biết ăn mà?
Đây là chú và dì.
Đây là anh họ và các con của anh ấy.
Đây là ông râu rậm sống ở đối diện.
Đây là dì hàng xóm.
Rất giống phải không?
Làm vậy để cho người khác biết chỗ này đã từng có người sống.
Và đừng lãng quên...
Joaan,
tôi cũng dự định rời khỏi đây.
Tôi muốn quen biết thật nhiều người,
cảm nhận các sự vật khác nhau.
Có lẽ cũng sẽ gặp phải chuyện xấu.
Dù vậy thì tôi vẫn muốn tìm hiểu thế giới này.
Đương nhiên cậu cũng phải đi cùng tôi đấy nhé.
Không thấy biển nữa rồi.
Lần đầu tiên tôi đi đến đây đấy.
Theo cách nói của chú thì
hướng chính Nam
cứ thẳng về hướng ngược đường về nhà là đúng rồi.
Mặc dù bây giờ không nhìn thấy
nhưng cứ đi thẳng mãi rồi sẽ thấy một ngọn núi cao như bức tường.
Vượt qua nó chính là thiên đường.
Được rồi, chúng ta cứ đi đến khi trời tối nhé.
Đó là gì vậy?
Đây là lời nhắn.
Là một người định đi tìm thiên đường giống chúng ta
bảo chúng ta đi thẳng về hướng đó.
Tốt quá.
Đúng là tốt quá rồi.
Joaan, ra đi quả nhiên là đúng.
Phải đấy, tôi cũng rất vui.
Joaan, cậu có biết "rau củ" là gì không?
Trước đây hình như tôi từng ăn rồi, nhưng không nhớ nữa.
Còn có cả "hoa quả" vừa tròn vừa ngọt nữa.
Vị ngọt là cảm giác thế nào nhỉ?
Dù đã hỏi chú rồi nhưng tôi vẫn không hiểu lắm.
Thật muốn sớm được ăn thử quá.
Kích động quá!
Cảm giác tự do thật tuyệt vời!
Tuyết rơi rồi.
Vừa rồi có được tính là nản lòng không Joaan?
Hành trình vừa mới bắt đầu thôi đó.
Cậu nhìn xem, cây này.
Tuyệt quá, có nghĩa là chúng ta gần đến núi rồi.
Lấy một vài cành cây làm củi nhé.
Được rồi.
Tiếp tục xuất phát.
Xấu hổ quá.
Mặt sắp đóng băng rồi.
Ướt hết cả rồi.
Nhưng mà tốt quá.
Không ngờ ở đây có một con sông.
Đến câu cá thôi, câu cá.
Cậu vừa cười đúng không?
Thế này là được rồi.
Không sao, cậu không cần lo.
Tôi chỉ bị trầy xước chút thôi.
Đừng đùa nữa mà.
Tôi sẽ không quay về đâu.
Tôi sẽ không làm chuyện xấu hổ như thế đâu.
Thức ăn còn chưa ăn hết mà.
Ngày mai vẫn phải tiếp tục đi.
Ngày kia, ngày kìa
cho dù cậu không muốn cũng vẫn phải tiếp tục đi.
Tranh thủ lúc vẫn còn sức thì cố gắng lên đường.
Vậy thì cậu sai rồi Joaan à.
Vì không biết mọi người sống hay chết mà dừng bước
tôi thấy như thế còn ngu ngốc hơn.
Cứ thế mà quay về chỉ có mục nát cùng căn nhà đó thôi.
Tôi không muốn thế đâu.
Bây giờ việc duy nhất tôi muốn làm
chính là đi đến cùng một nơi với họ.
Hơn nữa, mọi người đều không quay lại
nhất định là vì nơi đó quá mê người.
Có thức ăn hấp dẫn và những con người đầy quyến rũ.
Họ sống quá hạnh phúc nên mới quên đường về.
Vậy nên...
Joaan, thật là tuyệt quá.
Đây là vết tích đã có người đến đây.
Cậu mau xem đi.
Cái này chứng tỏ mọi người đã từng ở đây.
Thế nên...
Thiên đường đúng là ở phía trước rồi.
Tiếp tục đi là sẽ tới ngọn núi kia.
Chúng ta chắc chắn sẽ tới được đó.
Tới được đó...
Tới được đó... phải không?
Joaan, cậu thấy sao?
Cậu nghĩ tôi có thể đến đó không?
Nói với tôi đi.
Nói gì đó với tôi như mọi khi đi.
Cũng đúng, làm sao cậu có thể trả lời tôi được.
Nói cũng đúng lắm.
Từ đầu đến cuối đều là tôi tự nói với mình thôi.
Đáng ghét, đáng ghét.
Đúng thế...
Xin lỗi nhé, Joaan.
Cậu luôn ở bên tôi
mà tôi còn nói quá đáng với cậu như vậy.
Xin lỗi, xin lỗi cậu...
Về thôi.
Chúng ta quay về nhé Joaan.
Tôi quyết định rồi.
Không phải cậu, mà là tôi muốn về.
Tôi muốn quay về.
No comments yet. Be the first to leave one.