نخستین 200 خط.
Mẹ ơi, con muốn hỏi điều này.
- Ừ. - Sao làm được chất nhớt
mà họ hay đổ lên người mẹ?
Đầu tiên là lấy chút nước hay chất lỏng.
Rồi cho bột làm thạch JELL-O và ít bột làm bánh.
Đôi khi cả xà phòng.
Rồi họ đổ lên người mẹ.
Không mau lên thì trễ đấy.
Từ đâu đổ xuống ạ?
Vanessa, mẹ cũng luôn thắc mắc chuyện đó. Mẹ chẳng biết nữa.
Hay ghê. Thứ đó luôn có màu xanh lục ạ?
À, thường thì là thế, nhưng cũng có thể có màu đỏ.
Hoặc màu xanh dương.
Hoặc màu vàng.
- Bố ơi, điện thoại reo kìa. - Cảm ơn, con yêu.
A lô?
Xin chào. Không, tôi ổn. Va vào ngón chân thôi.
Cô chờ máy được không? Em ơi, Hildy gọi này.
Em sẽ gọi lại sau.
Cô ấy đang trong nhà tắm.
Cô ấy muốn biết em sẽ mặc gì.
Bộ đầm màu đen.
Cô ấy sẽ mặc chiếc đầm đen.
Công việc ấy mà. Cô thừa biết rồi.
Ellen, đừng nghịch đồ trang điểm của mẹ. Mẹ trễ rồi này.
- Cô ấy mặc đầm đỏ được không? - Quá tuyệt.
Cô nghe rồi chứ? Câu trả lời đấy. Gặp cô sau. Tạm biệt.
Ôi trời.
Mẹ đã bảo con bao nhiêu lần là đừng nghịch son của mẹ rồi nhỉ?
Đến bao giờ con mới chịu nghe lời mẹ đây hả? Cô bé ngốc nghếch.
Em ơi, bộ com-lê xanh của anh đâu?
Đằng sau cánh cửa ấy.
Ôi, khỉ thật!
Khỉ thật!
Khỉ thật.
Khỉ thật.
- Chào Ellen. - Cô Christine.
- Khỏe chứ? - Vâng.
- Mẹ con đâu rồi? - Mẹ à? Mẹ trong phòng tắm.
Ellen, có quà cho con đây.
- Muốn xem không? - Có ạ.
Thích không nào?
Được rồi. Nào, ta đi tìm mẹ thôi.
Nên cô ấy đưa tôi đi...
Cô ấy mang thai, cô ấy sẽ sinh con.
Chuck, anh khỏe không? Vui được gặp anh. Thứ Sáu anh sẽ đến chứ?
- Vâng. - Chúng tôi cần anh dưới hầm.
- Biết mà. - Ừ.
Dan, tóc em ổn không?
- Trông tuyệt lắm. - Nghiêm túc đấy.
Em đẹp nhất ở đây đó, cưng à.
Anh xạo quá.
Dan! Danny!
- Bob, ông khỏe không? - Dan, mừng là anh đến được.
Xin lỗi vì mai phải họp.
Tôi biết mai là thứ Bảy nhưng có sự cố.
Tôi hiểu. Beth, vợ tôi. Bob Drimmer.
- Hân hạnh. - Hân hạnh.
- Mong anh thích sushi. - Cảm ơn. Tôi thích lắm.
- Cổ ông ấy sao thế? - Ân ái với vợ.
- Thật chứ? - Thật không hả?
Tất nhiên, họ phải dùng băng ca khiêng vợ ông ấy ra đấy.
- Xin chào. - Các anh xấu tính quá.
Ai muốn uống sâm-panh không? Đi thôi.
- Sâm-panh. - Đây thì Hemlock, thêm chanh.
Cho bốn ly sâm-panh đi. Thứ lỗi cho tôi. Xin chào.
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
- Cảm ơn nhiều. - Xin thứ lỗi.
Chúa ơi! Cảm ơn. Khốn khiếp.
- Cảm ơn. - Không, cảm ơn anh.
Tối nay ăn mừng sự kiện văn hóa gì thế?
- Giới thiệu sách ấy mà. - Lại nữa à?
Lần này thì khác.
Dựa trên kỷ luật của võ sĩ đạo cổ đại.
Danny, xem cách anh ta cúi đầu kìa. Một phần nghi lễ gì chăng?
Này...
Chào đằng ấy.
- Trời, nếu ánh mắt biết giết người... - Có mắt thẩm mỹ đấy.
- Nàng thích tôi. - Thế à?
- Nàng muốn tôi. - Mất cơ hội rồi
và tôi không quen anh.
- Ánh mắt lột trần tôi. - Thế sao? Chúc may mắn.
Nhưng nàng không cởi nút được.
Một bản kèm chữ ký nhé.
- Đây, thưa bà. - Cảm ơn.
- Cho tôi một ly sâm-panh nhé? - Có ngay.
Tôi không nói gì đâu. Tôi cũng chẳng nhìn gì đâu đấy.
Tệ thế à?
Cứ cho là tôi mừng vì không phải gặp cảnh đó.
Cạn ly.
Tôi ghét bị đàn ông tấn công như thế.
Jimmy cũng được. Anh ta chỉ hơi tự ti, như chúng ta thôi.
- Tôi là Dan Gallagher. - Alex Forrest.
Hân hạnh. Cô có liên hệ gì ở đây?
Tôi là biên tập viên của Robbins & Hart. Còn anh?
Tôi làm cho Miller, Goodman và Hurst. Tôi phụ trách về luật.
Tôi chưa từng gặp cô ở chỗ họ.
Tôi mới vào làm được khoảng hai tuần thôi.
Tôi phải đi đây.
- Vợ anh đấy à? - Vâng.
Vậy thì phải nhanh chân lên.
Rất vui được gặp cô.
"Phải nhân nhượng với cơ thể".
"Nhân nhượng" là sao nhỉ?
- Tha cho tôi đi. - Tha à?
Chỗ này nghĩa là gì?
Mua bao nhiêu quyển rồi?
- Cảm ơn, Christine. - Vâng, cô Gallagher.
Chúc ngủ ngon.
Anh có quên gì không nhỉ?
Quincy, đi thôi nào, anh bạn.
Ngoan lắm.
Mày đi vệ sinh giỏi lắm.
Mày ngoan nhất luôn đấy.
Ngủ ngon nhé.
Chỉ đêm nay thôi, anh yêu.
Khi mới nhìn thấy căn nhà, đừng tỏ vẻ mình thích,
- không thì khó trả giá lắm. - Anh thôi lo lắng đi.
- Ellen, lại nhai kẹo à? - Sao phải lo?
- Ta đâu có mua nổi. - Bà có đến không bố?
- Gần nhà bố mẹ em. - Ừ.
- Lại thêm lý do để khỏi mua. - Coi như em chưa nghe.
Sao phải lo? Ta còn chẳng mua nổi mà.
Giữ chặt nhé con.
Anh đừng lo lắng nữa nhé? Em còn chưa xem qua nơi đó mà.
Có khi em chẳng thích nữa là.
Ellen, nhả kẹo cao su ra nào. Cảm ơn con.
Nào, Quincy. Đi nào.
Không, con yêu. Quincy ở lại với bố. Bố ở nhà có một mình.
Xin lỗi, Quincy. Đừng quên dắt nó đi dạo nhé?
- Anh hứa. - Hứa đấy.
Được rồi. Chúc anh họp hành tốt đẹp.
- Ừ. Hẹn gặp em tối mai. - Yêu anh.
NHÀ XUẤT BẢN ROBBINS VÀ HART
Hai lần xuống, lần thứ ba thì lên, trông cứ như sứa biển.
- Chào Bob. - Dan, xin lỗi làm anh mất ngày nghỉ.
Chuyển lời xin lỗi đến vợ nhé.
- Chào David. - Cứ tự nhiên đi.
- Ông thấy sao rồi? - Đừng hỏi.
Henry đi xa nên tôi bảo cô Alex Forrest thế chỗ anh ấy.
- Có ai biết cô ấy đâu không? - Cô ấy đang đến.
Ta còn chút thời gian
nên hãy kể về chuyện thật sự đã xảy ra với cái cổ đó đi, Bob.
Dễ thương ghê đấy.
Xin lỗi, tôi lấy hồ sơ nên đến muộn.
Dan, Alex Forrest là phó tổng biên tập mới.
- Gặp rồi. Xin chào. - Chào.
- Dan, bắt đầu được chưa? - Vâng, chuyện là thế này.
Mọi người muốn xuất bản tiểu thuyết mà có nhân vật
là thượng nghị sĩ chơi bời ở New Jersey.
Giờ thì nghị sĩ khác ở Ohio
nói nó dựa trên ông ta
và ông ta đã khởi kiện nhà xuất bản.
Nhưng tay nghị sĩ ấy bị hói. Nhân vật này có tóc.
Họ lại còn khác tiểu bang mà.
Không bán được sách thì tiêu.
Nhưng nếu tôi phải ra tòa để chứng minh
nhân vật ấy không phải nghị sĩ,
thì tôi cần phải biết sự thật.
Giờ thì...câu hỏi nhỏ giữa chúng ta thôi nhé?
Liệu tác giả có ngoại tình với quý ngài ở Ohio không?
Có.
Nhưng cô ta cũng ngoại tình với nhiều chính trị gia khác nữa.
Vậy thì ai cũng có thể tự nhận như thế.
Cô ta thề đây chỉ là nhân vật hư cấu. Tôi vừa gọi cô ấy.
Cô tin cô ta sao?
Vâng, tôi tin cô ta.
Giờ thì mọi chuyện đã rõ,
làm sao bỏ được trát hầu tòa?
Nếu tin cô ta thì làm sao giải quyết với nghị sĩ?
Họ nhận đóng góp cho chiến dịch.
Mua chuộc ông ấy hay là đe dọa?
Ta có biết gì về quá khứ của ông ta không?
Chúng ta cần dùng sức ảnh hưởng. Tôi có 25...
Tha cho tôi đi, được không?
Thôi mà.
Thôi nào!
Thôi nào.
- Hàng Đài Loan à? - Phải. Hàng hiếm đấy.
Khoan đã. Có một chiếc đến này.
Thôi nào!
Cô có muốn uống chút gì đó chờ mưa tạnh không?
- Vâng, được đấy. - Được rồi.
Đi nào.
Vụ kỳ lạ nhất mà tôi từng đảm nhận à?
Thật ra, tôi chưa từng đảm nhận vụ nào.
Vụ kỳ lạ nhất mà tôi từng gặp
là khi bố mẹ tôi ly hôn.
Mẹ tôi nhờ tôi đại diện cho bà ấy.
- Đùa sao? - Tôi cũng nói thế đấy.
Bà ấy hỏi: "Ý con là sao? Con biết hắn là tên khốn mà".
"Con là nhân chứng cho cuộc hôn nhân này suốt 29 năm".
Mẹ tôi nói thế. Tin không?
Không. Vậy anh xử lý thế nào?
Tôi đâu thể khiến mẹ buồn lòng.
Thế nên tôi trốn thoát nhờ phương diện chuyên môn.
- Là gì? - Tôi không theo luật hôn nhân gia đình.
Và đó là sự thật nên mẹ tin ngay.
- Anh chỉ bịa chuyện. - Chuyện như thế mà bịa được sao?
Phục vụ ơi?
No comments yet. Be the first to leave one.