نخستین 135 خط.
Bọn tôi ủng hộ ngài!
Lên nào!
Có khoảng 350 người.
Trong số đấy, chỉ có khoảng 100 người biết chiến đấu.
Cho ta con số chính xác sau đi.
Ta thật sự sẽ làm chuyện này à, đại ca?
Ông chủ nhất quyết muốn thế.
Ta không có lựa chọn nào khác.
Điên cả lũ rồi.
Mấy tên này thật sự nghĩ mình có cửa trước quân đội của nhà vua?
Chúng đều nợ tiền ông chủ.
Ông ấy đã chiêu mộ chúng bằng cách nói rằng mình sẽ xóa nợ cho chúng.
Nhưng chúng sẽ không đến nếu biết kẻ thù là nhà vua.
Nhưng đã đến thì không thể quay đầu.
Lòng tự tôn của đàn ông Bắc Âu không cho chúng làm thế.
Hơn nữa, người ta cảm thấy mạnh mẽ khi đứng cùng số đông.
Nó cho ngươi cảm thấy mình có thể thắng.
Đợi mọi người tập hợp rồi mới nói kẻ thù là nhà vua
là một nước đi thông minh.
Ta không ngờ Thorgil thạo binh pháp như thế.
Ông chủ đã quyết tâm rồi. Ngài ấy còn chuẩn bị một đội quân.
Nơi này sẽ trở thành một chiến trường.
Ta đã bảo rồi mà. Chúng ta phải rời khỏi nông trại này ngay,
nếu không thì ta sẽ bị cuốn vào mất, Thorfinn.
Ta biết, nhưng…
Ông Leif.
Chúng ta không thể bỏ mặc Arnheid như thế này
và trốn thoát khỏi nông trại.
Cảm ơn ông rất nhiều
vì đã quan tâm đến một kẻ như ta.
Ngươi đã thay đổi, Thorfinn.
Lúc mới thấy ngươi, ta cứ tưởng mình đã tìm nhầm người.
Giờ trông ngươi khá hơn nhiều, Thorfinn.
Ta mãi mới được gặp lại ngươi. Ta không thể…
cứ thế để lại ngươi và trốn đi một mình được.
Pater, lại nữa kìa!
Lật người đi.
Không được để thứ làm cô ấy ho khiến cô ấy bị nghẹn.
Pater…
ta có thể mang Arnheid đến nơi khác được không?
Không, tôi nghĩ lúc này ta nên cẩn thận.
Một khi cô ấy tỉnh, tôi sẽ biết được tình trạng cô ấy thế nào.
Nhưng hiện tại,
tôi thật lòng không thể đánh giá được tình hình của cô ấy.
Hơn nữa, tôi cũng lo về đứa bé.
Điều tốt nhất ta có thể làm là để cô ấy nghỉ.
Ít nhất là đến khi cô ấy tỉnh lại.
Một ngày…
Hãy đợi một ngày rồi xem thế nào.
Ông nghiêm túc đấy à?
Rồi ông định làm gì sau đấy?
Đại ca, nhanh lên!
- Chúng đến rồi à? - Vâng.
Theo hướng mà tôi chỉ.
Nhanh hơn ta nghĩ đấy.
Gửi tin đến chủ nhân đi! Chúng ta phát hiện một hạm đội ở phía Bắc.
Quân đội của nhà vua đến rồi.
- Chúng đến rồi. - Là chúng đấy.
- Ta nên làm gì đây? - Đầu tiên…
Đồ ngốc! Chưa có phép thì không được bắn!
Xa thế này thì làm sao mà trúng được!
Dụ bọn chúng vào sâu hơn và tổng lực…
Khốn kiếp! Rút lui nhanh!
Khỉ thật!
Sao chúng bắn được đến tận đây?
Tản ra và kiểm soát khu vực này đi.
Hãy dọn đường cho đức vua.
Có vẻ như Ketil muốn đối đầu với ta.
Cử một công sứ đi, Wulf.
Ta sẽ dàn quân ở đây và đợi phản hồi từ Ketil.
Vâng, thưa bệ hạ.
Đúng là một vùng đất trù phú. Thật phí phạm nếu nhuốm máu nơi này.
Dựa vào những lí do trên, đức vua Canute
sẽ xem Ketil và gia đình nổi loạn của hắn
là những kẻ ngoài vòng pháp luật trong mười năm kể từ ngày hôm nay.
Thông thường, đây là những tội danh đáng chết,
nhưng mạng sống của Ketil và gia đình của hắn được tha
bởi lòng thương xót của không ai khác ngoài bệ hạ.
Hãy nhận hình phạt của ngươi một cách khiêm tốn.
Hết rồi.
Nếu ngươi không muốn chết thì nhanh chạy sang nước khác đi.
Ngươi có đến sáng mai để đưa ra câu trả lời của mình.
Một lũ vô dụng!
Sao các ngươi để chúng vào bờ dễ như thế!
Nổi loạn? Ngoài vòng pháp luật?
Đừng có lên mặt với ta, tên nhãi!
Con về rồi đây.
Thorgil! Quân đội của Canute thế nào?
Chúng đang nấu nướng và ăn trưa một cách nhàn nhã.
Có hai thuyền chiến và hai thuyền chở hàng.
Chúng đã dựng lều ở ngay nơi chúng cập bến.
Chúng có khoảng 100 người.
Một trăm?
Đúng, ngoại trừ lũ nô lệ và người hầu.
- Đùa nhau à? - Nghe gì không?
Như thế còn chưa bằng một phần ba quân ta.
Tên khốn Canute đấy nghĩ rằng chúng ta sẽ
quỳ rập trong sợ hãi khi thấy đức vua đến sao?
Vùng đất này là nhà của vô số kẻ liều lĩnh, không biết sợ nhà vua!
Đi thôi mọi người!
Ai lấy được thủ cấp của tên vua đấy sẽ được nhận một phần thưởng tự chọn!
Được lắm!
Được!
Đúng là một nhóm người vui vẻ.
Đấy không phải 100 chiến binh bình thường.
Mấy tên đứng quanh lều lớn…
Chúng là thegn của nhà vua.
Nhà vua thật sự đã đến đây?
Ta đang nói về cận vệ hoàng gia đấy.
Chúng là nhóm chiến binh mạnh nhất Đan Mạch.
Chúng cũng là đồng đội cũ của Thorgil.
Nói cách khác…
ai trong chúng cũng mạnh ngang ngửa Thorgil?
Thế còn mấy tên mang áo choàng trắng?
Chúng có yếu hơn cận vệ hoàng gia không?
Cái gì cơ? Ngươi chưa bao giờ thấy chúng?
Chúng chính là Jomsviking đấy.
Ta chưa bao giờ thấy ngươi mở to mắt như thế.
Ta không có cửa thắng.
Chúng ở đẳng cấp khác hoàn toàn so với đám chiến binh và nông dân gà mờ của ta.
Chúng là những kẻ chỉ biết nghĩ về chiến tranh
từ sáng đến tối.
Nhưng có vẻ ông chủ phải đánh với chúng mới biết điều đấy.
Nếu các ngươi muốn chạy thì cứ tự nhiên.
Vua Canute đang cho ta thời gian để trốn thoát.
Đại ca, anh định làm thế nào?
Ta là người chỉ huy. Sao ta có thể trốn chạy?
Ta sẽ cố bảo vệ nhiều tên nhất có thể
trong số 350 tên ngốc tự mãn đấy.
Thế thì…
sao ta không trói gia đình Ketil lại và giao nộp đi?
Đúng thế! Thế thì sẽ không có chiến tranh.
Chúng ta trói Thorgil lại được à?
Đừng có hèn như thế! Nếu tám người ta hợp sức thì sẽ được.
Không, không chỉ có mỗi Thorgil đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.