نخستین 200 خط.
The Happening Thảm Họa Toàn Cầu
Mình quên mất đọc đến đâu rồi
Cậu đọc đến đoạn nơi bọn giết người gặp nhau
đang bàn xem nên xử lý cô gái tàn tật như thế nào.
Ừ, Đúng rồi. Đúng rồi.
Cậu có nghe thấy không?
Buồn cười thật!
Lạ quá! Trông như như kiểu đang vồ nhau ý.
Có phải máu không?
Claire, cậu có thấy thế không?
Claire?
Claire?
Claire?
Mình đang ở trang nào?
Trang nào...?
- Tôi cần nới rộng chỗ này ra. - Lùi lại. Lùi lại
Đùa à? Thêm 20 feet nữa á?
Đừng động vào. Cái đó cho mấy tên sơn tường
Đã bảo là hắn sẽ không làm mà.
Thế là tên đó nói
"Anh cũng có bạn gái tên Wendy? "Ừm, tôi đã thấy thứ của anh có chữ 'WY'."
Gã cao to nói: "Không. Anh bạn. Đó là chữ : Chào mừng tới Jamaica, chúc tốt lành"
Chúa ơi, Mckenzie bị ngã.
Cứu thương! Có tai nạn nghiêm trọng phía nam công trường.
Chúng tôi cần xe cấp cứu. Đã xác nhận
Chúa ơi...!
Chuẩn bị chỗ cho anh ấy đi.
- Này! - Có người ngã.
- Davis? - Ôi Chúa ơi, cậu ấy ngã rồi!
Có người rơi khỏi tòa nhà!
Lạy Chúa!
Coi chừng Chúa ơi!
Coi chừng Ra khỏi đây mau
- Cứu - Cẩn thận
Cẩn thận.
Chúa ơi!
Không biết các em có nghe nói về 1 bản tin trên New York Times...
về việc ong mật đang dần biến mất.
Dường như chúng đang biến mất trên khắp cả nước
Hàng triệu con đã biến mất.
Không xác, không dấu hiệu. Chúng biến đi một cách khó hiểu.
Thật đáng sợ, phải không?
Hãy nghe thử một vài giả thuyết tại sao điều này lại xảy ra.
Không có ai? Nào các em!
- Laura. - Dịch bệnh?
Phải. Có thể do virus hay một sự truyền nhiễm.
Nhưng vấn đề ở đây là trên cả nước, đồng loạt ở 24 bang.
Hơi lắt léo một chút.
- Ô nhiễm? - Có thể.
Chúng ta đang tống vào môi trường quá nhiều chất độc hại...
Có thể giết chết ong.
Nhưng phải có xác chứ. Nghĩ đi.
Dylan?
Sự ấm lên toàn cầu.
Nhiệt độ tăng đột biến khiến chúng mất phương hướng?
Có thể.
Jake?
Em không có ý kiến gì ư?
Không muốn biết chuyện gì xảy ra cho lũ ong?
Em nên để tâm nhiều hơn đến khoa học, Jake.
Em biết sao không? Vì khuôn mặt em rất hoàn hảo.
Vấn đề là nó lại hoàn hảo ở cái tuổi 15.
Nếu có quan tâm đến khoa học một chút, em sẽ biết rằng...
Mỗi năm mũi và tai chúng ta sẽ phát triển thêm một vài phân.
Vì thế... những bộ phận hoàn hảo bây giờ...
có thể không được đẹp lắm 5 năm sau...
và có thể sẽ hơi méo mó trong 10 năm nữa.
Anh bạn. Hãy để tâm đến khoa học.
Điều gì đã khiến những con ong biến mất?
Một bí ẩn của tự nhiên mà chúng ta chưa hiểu hết được.
Trả lời rất hay, Jake.
Đúng như thế.
Khoa học sẽ đưa ra vài lý do như trong sách vở.
Nhưng rốt cục, vẫn chỉ là giả thuyết.
Chúng ta không nhận ra rằng, có những thế lực...
vượt ngoài tầm hiểu biết của con người.
Muốn làm nhà khoa học ưu tú, phải biết tôn trọng quy luật của tự nhiên.
Jake?
Mũi người phát triển mỗi năm bao nhiêu ạ?
- Ồi. - Rất ít, cậu nhóc ạ.
Không cần lo như thế đâu. Em quá yêu bản thân đấy.
Thầy chỉ muốn dọa em thôi.
Chúa tể bóng đêm... Đừng nhìn vào mắt bà ta!
Bà hiệu phó! Chúng tôi có thể giúp bà chuyện gì?
Tôi e phải làm thầy gián đoạn một chút, thầy Moore.
Được rồi, mọi người. Yên lặng! Tôi sẽ trở lại.
- Chuyện gì thế? - Không thể tin được
- Ôi, Chúa ơi - Ôi, Chúa ơi
- Tôi chưa bao giờ thấy điều này. - Chuyện gì thế?
Tôi không biết
Bà gọi tất cả giáo viên đi à?
Đừng bảo ban giám hiệu bắt chúng tôi dạy với một chân ở trên tuyết đấy?
Chuyện này là sao?
- Họ dừng giờ học - Elliot
Được rồi.
Có vẻ như chuyện gì đó đang diễn ra.
Công viên Trung Tâm vừa bị tấn công bởi một thứ có lẽ là khủng bố.
Ôi không!
Vẫn chưa có kết luận chính thức.
Dường như là một vụ rải khí độc bằng máy bay...
Chúng được phát tán vào bên trong và xung quanh công viên.
Theo như báo cáo thì những triệu chứng gồm có...
Đầu tiên là nói năng lung tung.
Sau đó cơ thể sẽ mất khả năng định hướng.
Và cuối cùng... điên loạn!
Công viên trung tâm? Thật kỳ quặc!
Tôi đã nói chuyện với hiệu trưởng. Và ông ấy muốn các lớp học giải tán...
Để mọi người giải quyết chuyện cá nhân. Chúng ta sẽ trở lại khi chuyện này kết thúc.
Được chứ? Bắt đầu làm nào.
Mọi người vẫn phải làm đề tài khoa học cho tuần tới đấy.
Quy luật nghiên cứu khoa học là gì?
Xác định biến, xây dựng thí nghiệm...
quan sát và đo lường cẩn thận... diễn giải các số liệu...
Này các em...
Không có gì.
Nhanh. Nhanh lên làm ơn.
Mẹ tôi lại vừa gọi điện cho tôi Bà quá hãi hùng. Kích động.
Tôi đã trấn an là ít có khả năng chuyện đó xảy ra ở Philadelphia.
Đâu có ai bảo chúng ta rời thành phố, đúng không?
Tôi đã cho bà vài phép tính.
Làm giáo viên toán cũng có cái lợi. Người ta chỉ tin các con số.
Bà cụ vẫn muốn chúng ta rời khỏi đây và đến đó ở với bà.
Bà cụ muốn anh và Alma cùng đi.
Tôi sẽ suy nghĩ?
Em nghe tin tức về New York chưa?
Em ổn chứ?
Anh hỏi là em ổn chứ?
Ừ, anh ổn. Nghe này, anh muốn nói chuyện này.
Mẹ Julian muốn chúng ta rời thành phố và đến chỗ bà cụ.
Em nghĩ sao?
Chúa ơi!
Tôi sẽ đi cùng Jess và Evette. Gặp anh ở ga nhé.
Julian, nếu Alma cư xử khác lạ thì coi như không có gì nhá!
Sao vậy?
À cô ấy hơi lạ một chút. Không phải lo lắng đâu.
Hơi lạ?
Cô ấy có vẻ hơi lạnh nhạt hay gì đó.
Gì cơ?
Tôi không thể nói thêm gì nữa.
Cô ấy muốn chia tay?
- Tôi không có ý đó! Chuyện thường thôi mà. Thư giãn đi!
Này!
Nếu không phải bạn thân, tôi sẽ không nói với anh điều này.
Sao ai cũng nói như vậy nhỉ?
Tôi gặp cô ấy vào ngày cưới của anh.
Lại cưới. Gì thế?
Tôi vào nhầm một căn phòng và thấy cô ấy đang khóc.
Cô ấy nhìn lên và tôi thấy gương mặt đó.
Cô ấy chưa sẵn sàng, Elliot. Cô ấy có vấn đề gì đó.
Cô ấy sẽ không như thế đâu, nhất là khi anh cần cô ấy.
Chính quyền địa phương và liên bang đang lên kế hoạch
đối phó với thảm họa này...
- Chào. - Em chuẩn bị chưa?
Họ đã tận dụng hết nhân lực hay tiền bạc chưa?
- Rồi - Họ nói gì thế?
Họ đang di tản thành phố New York.
Bộ não chúng ta có một cơ chế tự vệ....
để chống lại những sự xâm hại.
Cơ chế này được chỉ huy bởi tổ hợp các tín hiệu thần kinh.
Chất độc có thể làm rối loạn các tín hiệu này...
gây nên ảo giác, khó thở và tê liệt.
Những chất độc làm đảo lộn cơ chế bảo vệ...
và ngăn chặn tín hiệu não vốn theo một trình tự...
dẫn đến tổn thất thảm khốc
Chất độc sẽ phát tát như thế và những kẻ khủng bố là...
Nó khiến anh phải tự kết liễu.
Chỉ khi mà anh nghĩ không có ma quỷ nào trên thế giới này có thể gây ra chuyện này
Anh sẽ thu dọn đồ trong 2'
Xin chào
- Không phải vội vàng đâu - Cảm ơn.
Thưa ông, vui lòng cho kiểm tra va li.
Elliot! Elliot!
Đây là bản tin mới nhất của kênh Eyewitness
Kết quả khám nghiệm tử thi đầu tiên cho thấy đây là chất độc tổng hợp từ tự nhiến...
Các cuộc tấn công được khoanh vùng tại NewYork.
Đây thực sự là một chuyện rất hỗn loạn...
Chuyến số 3 đi Harrisburg chuẩn bị khởi hành.
Jess. Evette đâu?
Vẫn đang kẹt xe ở khu trung tâm.
- Cô ấy nói sẽ đón chuyến sau. - Chúng ta sẽ đợi.
Cô ấy nói cô ấy không sao và muốn chúng ta đưa Jess đi trước.
Cô ấy sẽ cảm thấy an tâm hơn.
- Còn Alma? - Ở nhà vệ sinh.
Này, Julian.
Làm ơn hãy để vé ra ngoài, quý ông và quý bà.
Tôi mua đấy.
Cứ như lúc mua búp bê Cabage Patch
khi nó được bán lần đầu tiên.
Cô khỏe chứ?
- Tốt. Còn anh? - Ổn.
- Tốt. Tại sao chúng ta không... - Tôi rất mừng khi cô quyết định đi cùng.
Cám ơn. Elliot, em nói chuyện với anh một chút nhé?
Được thôi.
Cho xem vé nào, quý ông quý bà
- Anh kể với anh ấy chuyện chúng ta? - Không.
- Vậy sao anh ấy nói vậy? - Đoán thôi mà.
Em yêu anh, Elliot, nhưng em không muốn ai cũng biết là em đang nghĩ gì
Em không phải loại người đó.
Elliot, Đây là chuyện của chúng ta.
Em rất bối rối. Em cần phải ngồi một lát và bình tĩnh lại.
No comments yet. Be the first to leave one.