نخستین 200 خط.
Chuyện này thật vô lý.
Tôi không thể hiểu sao chuyện này lại có thể xảy ra.
Tôi không biết mình sẽ phải làm gì.
Tôi đã dành cả đời cho chuyện này, và giờ nó tan tành cả.
Tôi không biết mình phải làm gì nữa.
Pendleton Industries là tất cả những gì tôi biết.
Và giờ nó đã bị cướp đi.
Khi ai đó thấy điểm yếu trong tôi, tôi sẽ biến điểm yếu đó thành sức mạnh.
Danica, cô thật mạnh mẽ.
Tôi không nghĩ mình có thể làm được gì như vậy.
Cô có thể nghĩ đến chuyện thay đổi đời mình...
bằng cách đấu tranh cho quyền sở hữu mảnh đất, Clarinda.
Điều tưởng chừng chỉ khả thi nếu Bartholomew không còn sống nữa.
Cô sẽ không bao giờ có lại quyền sở hữu đất.
Tôi sẽ không bao giờ cho phép.
Hạ súng xuống, con bé ngu ngốc này.
Coi chừng đó, Bartholomew.
Ridge đang tới.
Và anh ta vẫn yêu Clarinda.
Và Jared yêu tôi.
Clarinda...
đó là sự thật.
Anh ở đây vì em.
LẤY CẢM HỨNG TỪ CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ DŨNG CẢM
ĐẶC BIỆT LÀ MỘT NGƯỜI
Đây là câu chuyện về Joy, do tôi, bà của nó, kể lại.
Ai cũng khởi đầu với một giấc mơ về cuộc sống tương lai.
TRẠM SỬA XE RUDY
Giấc mơ của Joy bắt đầu từ cái xưởng xe của bố nó.
Jackie, Jackie, bánh quy Banana-fana, bút bi
Bút bi, gà ri Jackie
Cháu gái tôi có một người bạn thân, Jackie.
Joy, Joy, loi choi Banana-fana, lôi thôi
Với đôi chân run rẩy
Tôi cố đóng vẻ phớt đời
Một người chị cùng cha khác mẹ, Peggy.
Một con chó.
Không sao. Không sao đâu, Mitzy.
Một ông bố.
Một bà mẹ...
chính là con gái tôi.
Một bà ngoại. Chính là tôi.
Nó tự chế ra đủ thứ xinh đẹp trong phòng.
Thần kì.
Có những người rất yêu thích việc tạo ra các thứ.
Họ có lòng kiên nhẫn và sự tập trung để sáng tạo với đôi tay.
Joy là một trong những người say mê với việc sáng tạo ấy.
Và tớ mở cánh cửa vào đồng cỏ xanh bao la.
Và tớ bước vào rừng.
Và ở đó, tớ chinh phục nhiều hiểm họa.
Một con sói...
và nhiều thứ đáng sợ khác.
Và rồi tớ bắt đầu xây ngôi nhà của chính mình...
nơi tớ có thể sinh sống...
và phát minh ra nhiều món đồ cho cả thế giới...
được nhìn thấy và sở hữu.
Và có thể cho hoàng tử và công chúa...
người sống bên kia cánh rừng, trong lâu đài.
Thấy chưa?
Và họ yêu nhau.
Và có thể họ sẽ mời tớ tới chơi...
vì những món tớ đã làm ra.
Cậu cần phải có một hoàng tử đẹp trai. Đó là thứ cậu cần đó. Một hoàng tử.
Không, tớ chẳng cần hoàng tử nào cả.
Đây chính là siêu năng lực đặc biệt. Tớ không cần hoàng tử nào hết.
Mẹ nó đã ly dị và ở nhà một mình
xem phim tình cảm sến.
Cô có thể mơ tới việc đổi đời bằng cách...
đòi quyền sở hữu mảnh đất, Clarinda.
Tôi có thứ này cho cô.
Ôi Danica...
Cô thật mạnh mẽ.
Tôi không nghĩ tôi có thể làm điều gì giống thế này.
Tôi luôn thấy động viên nó là phần việc của mình.
Vì thế tôi nói...
Cháu sẽ lớn lên và trở thành một thiếu nữ thông minh, mạnh mẽ...
đi học, gặp một chàng trai tốt, và có những đứa con xinh đẹp của mình...
và cháu sẽ tạo ra những thứ xinh đẹp như cháu vẫn làm ra trong phòng.
Được chứ?
Chuyện gì sẽ xảy ra với giấc mơ của cô bé?
Hãy đón xem.
Mẹ ơi, con không thấy cái dây đeo thẻ nhân viên của con đâu cả.
Không có nó là người ta không cho qua cửa an ninh sân bay đâu.
Joy, không tìm thấy dây đeo thẻ hả cháu? Bà giúp được không?
Không ạ, nhưng cháu...
Cháu yêu ơi, nghe này.
Bà biết cuộc đời không như chúng ta đã nhiều lần bàn tính, cháu yêu.
Và cháu dù không hẳn là vẫn còn toàn bộ cuộc đời phía trước...
nhưng phần thời gian của cháu vẫn còn nhiều lắm.
Lạc quan là bản chất con người.
- Cảm ơn Mimi. - Không có gì.
Mẹ ơi, xem con tìm thấy gì này.
Cái gì thế?
Sao mẹ lại phải hỏi đây là cái gì chứ?
Là sợi dây dắt chó con đã phát minh ra hồi học trung học.
Có nhớ là Mitzy đã bị ngạt thở mấy lần không?
Con đã phát minh ra một sợi dây nới lỏng nhanh...
để chó không bao giờ bị ngạt.
và cuốn nó trong băng phản quang, nó cũng là vòng đuổi bọ chét nữa.
Con đã chẳng phải lo đi làm trễ
nếu mẹ giúp con xin bằng sáng chế hay mời luật sư.
Joy hay lam, Joy hay làm. Con lúc nào chẳng làm cái này cái kia.
Làm sao mà mẹ nhớ được tất cả mọi thứ cơ chứ?
Giờ thì Hartz đã có bằng sáng chế cho sợi dây ấy.
Mẹ không biết cách xin cấp bằng sáng chế.
Mùi gì thế nhỉ?
Sao mẹ lại bỏ sữa chua xuống đây vậy mẹ?
Mẹ cứ thắc mắc mùi hôi ở đâu ra.
Nó lên mốc đến nơi rồi thánh thần ơi.
Phải, đúng thế đấy, vì tôi không thể sống cuộc đời bị đày đọa thế này được nữa.
Joy, nhìn xem ai trở về kìa. Xem ai quay lại kìa!
Phải, Bartholomew quay lại rồi.
Không không.
Con tưởng Bartholomew chết rồi chứ?
Và ta là một hồn ma.
Hồn ma của hắn quay lại với sức mạnh khủng khiếp hơn.
Ma quỷ, cút đi!
Sức mạnh của ta thậm chí còn ghê gớm hơn.
Tôi không thể xử lý nổi. Sao chuyện này có thể xảy ra chứ?
Tránh xa hắn ra.
Clarinda, em không biết một bóng ma có thể làm gì với em đâu!
Thậm chí khi đã xuống mồ.
Bà cố sẽ đưa các con tới tiệc sinh nhật nhé, được chứ?
Năm phút thôi.
Chào. Hai người làm gì ở đây thế?
Cô trả ông ấy về cho cháu. Cô không muốn giữ ông ấy nữa.
Cái gì cơ?
Ông ấy bị mất trí rồi.
Ông ấy không còn nơi nào để đi nữa.
Ông ấy sống với cô hai năm nay rồi.
Bố ơi, con rất tiếc.
Nhưng bố biết đó, Tony hiện đang sống dưới tầng hầm.
Chồng cũ của con không nên sống dưới tầng hầm.
Đó không phải là cách ly dị thích hợp.
Được rồi. Con không biết sẽ để bố ở chỗ nào đây.
Bố, đừng vào đó. Mẹ ở trong đó.
Chị có thể lấy lại ông ấy, Terry. Tôi không muốn giữ nữa.
Ở với Sharon thì có gì tốt hơn hẳn hả Rudy?
Bố, đừng trả lời câu đó.
Chúng tôi đã đến Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan.
- Ông thích gì ở chỗ bảo tàng? - Tôi thích gì? Để tôi nói nghe tôi thích gì.
Tôi thích những bức tượng La Mã cổ đại, tôi thích cây cung trung cổ...
Tôi thích trang sức Etruscy.
- Bảo tàng toàn bụi bặm chết chóc. - Tôi thích ghé tiệm cà phê...
uống tách espresso, ăn cái bánh mì cuộn, đấy là thứ tôi thích đó.
Ông ăn bánh mì trong quan tài đấy, Rudy ạ.
- Một cái quan tài bụi bặm, chán òm. Gớm. - Vậy tại sao bà phải hỏi tôi?
Bà là cái giống gì, chập mạch à?
Cứ như nói chuyện với một người dở hơi biết bơi ấy.
Gì nữa, Thuyền trưởng Jack? Còn gì tuyệt vời nữa nào?
Thuyền trưởng Jack, bà gọi tôi thế à. Được rồi.
Phải, ông là Thuyền trưởng Jack, đồ ngớ ngẩn biết bay.
Phải, còn bà biết bà là loại gì không? Bà như khí ga bị xì ấy.
- Không ai ngửi thấy, không ai nhìn thấy, - Tôi không phải là khí ga bị xì!
- nhưng bà âm thầm giết chết cả đám. - Ông rút lại câu đó...
và nói tôi nghe ông đã làm gì nữa với Sharon.
Bà đúng là cái giống quái vật Black Lagoon.
Không! Cãi vã đến đây là hết.
- Tôi đi đây. Chúc may mắn. - Ôi trời. Đến rồi đây.
Coi chừng, Joy. Ông ấy sắp nổi điên rồi đó.
Làm ơn đi. Bà muốn tôi nổi điên. Đó là toàn bộ thói quen của bà. Bà...
Canh chừng đống đồ sứ!
- Này, Terry, bà thích thế này hả? - Bố, không!
Nổi điên thế này được chứ?
- Không! Không. - Thế này thì sao?
Này thì nổi điên này!
- Bố! Dừng lại! - Ông ấy bị điên, Joy ạ!
Ông ấy là một gã điên.
- Tôi bị điên? - Ông ấy là kẻ mất trí!
Bà nói đúng, tôi bị điên!
Còn bà là kẻ chọc điên kinh khủng!
Bố xin lỗi, con yêu.
Bố không thích thế này.
Con không phải xem cảnh này.
Bố rất, rất xin lỗi. Bố thật lòng xin lỗi.
Chuyện này sẽ không xảy ra, được chứ? Chúng ta có...
Bố sẽ dọn cái đống này.
Bố, không. Đừng dọn.
Bố, đừng. Đừng dọn, được chứ?
Thôi. Con sẽ làm. Con chỉ muốn bố ra khỏi phòng này.
Cảm ơn bố.
Này, các con. Mẹ xin lỗi vì vụ cãi nhau.
Bà Mimi sẽ đưa các con đến bữa tiệc sinh nhật, được chứ?
Chào, các cục cưng.
- Ông lại đập vỡ đồ rồi. - Ông lại đập đồ. Phải.
Ông đúng là có đập vài thứ, nhưng bà sai.
Vì thế ông chỉ sai một chút, còn bà thì sai nặng.
Nhưng ông sẽ tới ở với chúng ta một thời gian.
Tuyệt!
Ông ngoại sẽ ngủ lại! Tuyệt!
Sharon chẳng bao giờ chia quần áo giặt. Màu trắng luôn ngả thành xám.
Nhưng con có kĩ năng thần kì đó, con yêu, nên bố đưa cái này cho con, được chứ?
Phải, con sẽ lo chuyện đó, phải. Cứ lấy túi của bố đi.
Vậy còn sổ chi tiêu của bố và các thứ kia? Sổ ghi chép tài chính ấy?
Con lấy rồi. Hôm nay con sẽ đưa cho bố.
- Cháu yêu ông. - Yêu cháu.
Con đã làm thuế cho bố, mẫu W-2s.
Cái gã này!
Ông ấy đang làm gì ở đây thế?
Sharon đưa ông ấy trở lại...
No comments yet. Be the first to leave one.