Being Human

Being Human

دانلود زیرنویس Vietnamese

فصل 1

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Being Human S01E02 720p BluRay x264-REAVERS VN
ناشر kazaf
Down phim tại vnsharing.net

برچسب‌ها

BluRay
x264
720p
720
تاریخ انتشار: 2014-09-09
تعداد دانلود: 34
مخصوص ناشنوایان: Yes

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

You're attacking our friends and turning them into monsters!

This is what I am.

- I hear you're on the wagon. - Wouldn't expect you to understand.

Then one night, I... decided to go for a walk.

I was only scratched. I survived.

There's no escape from it.

Then why are we even trying?

We have to protect the household!

You have just smashed up the household.

You're a ghost!

Yeah! OK.

She can't be seen by humans.

Bad dog!

This is nature. This is tectonic plates shifting.

- What did you do to her? - You need to let her drink from you.

- Mitchell, do something! - Not another one. I can't.

And the only thing you and me get to choose

is which side we're on when it happens.

Cậu ấy phải chết trong khoảng 30 giây.

Tim của người sói chỉ khoảng hai phần ba tim con người.

Để thu nhỏ, trước tiên nó phải ngừng đập.

Nói cách khác, cậu ấy bị một cơn đau tim.

Các cơ quan nội tạng cũng nhỏ hơn,

vậy là trong khi cậu ta lên cơn đau tim,

cậu ta cũng bị suy gan và suy thận cấp tính.

Và nếu cậu ta không còn la hét nữa, đó không phải là do cơn đau đã dịu đi.

Cổ họng, thực quản và thanh quản của cậu ta bị xé nát rồi sắp xếp lại.

Cậu ta không thể phát ra âm thanh nào.

Vào lúc này, lẽ ra tuyến yên phải phải hoạt động hết công xuất,

để cơ thể cậu ta tràn ngập endorphins, giảm bớt phần nào nỗi đau,

nhưng nó lại dừng hoạt động.

Bất cứ ai khác có lẽ đã chết vì sốc từ lâu, nhưng nó không để cho cậu ta chết.

Và đó là điều tôi thấy đáng chú ý nhất.

Nó ném cậu ta vào lửa

và giữ cậu ta sống và cả ý thức tỉnh táo để chịu đựng từng giây một.

Nó không đơn giản là tiến hóa.

Nó là dấu vết của Chúa.

Một điều bất khả thi, một lời nguyền chết người, lây lan qua răng và móng vuốt.

Nạn nhân sinh ra nạn nhân, sinh ra nạn nhân.

Nó quá là độc ác, nó... hoàn hảo.

Làm thế quái nào cậu về được nhà?

Cậu không có quần áo, không có phương tiện.

Tôi đoán cậu gọi ai đó.

Mặc dù có Chúa mới biết được cậu để điện thoại ở đâu.

George, trở lại đây!

George! Tôi biết cậu là gì.

Cái gì?

- Cái gì? - Tôi biết cậu là gì.

Là... là gì?

Một người sói.

Đúng là...

Tại sao... Tại sao anh lại nói một điều như thế?

Bởi vì tôi cũng vậy.

Chờ một chút, George. Tôi chỉ muốn nói chuyện...

Cậu sẽ về nhà như vậy sao? Tôi có mang ít quần áo dự phòng đây.

Ít nhất là cứ mặc đi. Cậu sẽ bị bắt đấy.

- Anh lấy chúng ở đâu? - Cái gì?

Quần áo.

Đêm qua biến hình đúng không, nhưng anh vẫn mặc đồ.

Anh có quần áo. Làm thế nào tôi biết anh là một trong số chúng?

Một trong số "chúng"?

Ngay sau khi biến đổi trở lại, các giác quan của cậu vẫn còn rất nhạy bén.

Nhìn, ngửi, nghe, tất cả các cấp độ. Và từng cái trong số chúng

đang nói với cậu, gào thét với cậu, rằng điều này là sự thật.

Nghe này. Tôi đã làm việc này nhiều năm qua

và tôi đã khám phá ra được vô số việc. Không chỉ là vụ quần áo thôi đâu.

Biết một vài mánh, sẽ làm cho mọi chuyện dễ dàng hơn một chút.

Tôi không muốn làm nó dễ dàng hơn.

Tôi không chấp nhận nó ở trong cuộc sống của mình.

Ồ, không, chắc rồi, cậu là người phụ việc độc thân ở bệnh viện.

Tôi cá là một tuần của cậu là lượn quanh bàn tiếp tân ở Đại sứ quán.

Tôi có một cuộc sống. Tôi có những bạn. Tôi sống với vài người bạn. Đúng thế!

Một hồn ma và một ma cà rồng, thật đấy.

- Ma cà rồng? - Ồ, phải.

Họ cũng tồn tại đấy, anh biết chứ?

Phải, tôi biết chúng tồn tại. Tôi bị đám khốn đó tấn công hoài.

Anh là ai?

- Mọi người gọi tôi Tully. - Làm thế nào anh tìm được tôi?

Cậu là một người sói sống ở Bristol, đại khái cũng dễ thu hẹp phạm vi.

Tại sao? Tại sao anh lại tìm tôi?

Bởi vì...

đông sẽ an toàn hơn.

Tôi đã nghe vài chuyện.

Chuyện gì đó sắp xảy ra.

Tôi nghĩ tôi và... chúng ta nên cùng một phe.

- Chuyện gì sắp xảy ra? - Về hỏi bạn của cậu ấy.

Dù sao,

cảm ơn anh vì chỗ quần áo.

Nhưng chuyện này...

Đừng cố theo tôi.

Chúng ta xong chuyện rồi.

George! Tuyệt vời!

- Để tôi giới thiệu cậu với mọi người. - Cái gì?

Mọi người, đây là George!

Xin chào.

Cậu ấy không cắn đâu! À, trừ lúc trăng tròn thôi.

Đây là Carol. Từ số 12. Carol là một người chăm sóc vườn

và là cựu Hoa hậu của Isle of Wight!

Đây là Lee từ số 10. Lee đã... "đi trại"

trong 18 tháng qua và biết khá nhiều điều

về Vin Diesel.

Ví dụ, cậu có biết

rằng trước khi đạt được thành công trong Pitch Black, Vin Diesel đã viết

hai bộ phim ngắn được ra mắt ở Liên hoan phim Cannes và Liên hoan phim Sundance?

Tôi không biết cái đó.

Ở đây chúng ta có Alfred và Joyce.

Rory, Imran và Cassie, và họ đang làm... nghiên cứu truyền thông?

ở trường đại học, và... Nghe kĩ nhé,

Cassie chỉ có một quả thận.

Cô ấy được sinh ra đã vậy, không ai biết tại sao.

Dù sao, còn lại cậu phải tự tìm hiểu nhé.

Tất cả những người này làm gì trong nhà chúng ta vậy?

Tôi đã suy nghĩ. Toàn bộ chuyện này, kiếm một căn nhà,

mục đích là để hòa nhập với con người.

Và chúng ta đã làm được gì nào? Vài chuyến đi đến quán rượu. Đúng là thảm hại.

Đây là việc mọi người làm, đây mới là những gì tôi đã chọn.

- Cậu chọn? - Chúng ta đã chọn. Tất cả chúng ta đã chọn.

Chúng ta không thể cứ nhón một ngón vào nước thế,

chúng ta cần phải... lặn trong nước với mọi người.

Cười với họ, lắng nghe câu chuyện của họ.

Về Vin Diesel.

Một người đáng chú ý, tôi bắt đầu nhận ra.

Có một chút mạo hiểm, phải không?

Cái nào đáng nghi hơn?

Ba cái bóng, những kẻ bí mật, không bao giờ ra ngoài

không bao giờ nói chuyện với bất cứ ai,

hay ba kẻ thân thiện, luôn chào đón mọi người,

luôn luôn tốt bụng và thích tán gẫu, cánh cửa luôn mở cho mọi người?

Tôi không có ý là mạo hiểm với chúng ta.

Chúng ta nên hòa nhập với mọi người.

Thôi xấu hổ đi.

Chào đón thế giới.

Oh!

Hi.

Chào. Nhìn cậu ta dính vô chuyện quái gì vào này?

Kể từ khi Becca chết, cậu ta hầu như không ra khỏi phòng, hầu như không nói một lời.

Bây giờ... bây giờ là chuyện này?

- Có lẽ cậu ta đã bị đập một cú vào đầu. - Cái gì cơ?

Giống như bà tôi.

Bà bị đập vào đầu bởi một cái đài phát thanh kiểm soát không lưu ở hội chợ quận.

Kể từ lúc đó, bà bị ám ảnh bởi dê lùn.

Hiểu được tí nào chết luôn.

Họ có thấy cô không?

Chỉ cậu và Mitchell.

Siêu nhiên, không phải con người. Kể từ khi tôi thấy Owen, tôi...

Tôi không ở đây nữa.

Tôi lại là quá khứ.

Chúng ta phải chấm dứt chuyện này.

Cậu ta không hiểu, những người này là người Anh?

Bạn không được phép nói chuyện với hàng xóm của mình

cho đến khi bạn gật đầu chào với họ trong 15 năm.

Cứ nhìn họ xem. Chắc hẳn là đang hoảng sợ.

Kịch bản cho Pitch Black,...

Ôi, bà mẹ nó.

Xin lỗi, xin lỗi.

Hấp dẫn đấy. Tôi sẽ quay lại ngay.

Đi, đi. Xa hơn, xa hơn, xa hơn nữa.

Tôi đã bảo đừng đi theo tôi.

Đâu cần, tôi biết cậu sống ở đâu nhiều tuần rồi.

Tôi đã nghĩ về bạn bè của cậu. Cậu biết đấy, tôi muốn gặp họ.

Anh... Anh sẽ không gặp bạn của tôi.

Tôi là huấn luyện viên tại gia đấy, cậu biết không.

Tôi sẽ nói rất đơn giản thôi.

Biến đi.

Tại sao? Trả lời tôi đi, George.

Tại sao cậu lại như thế?

Tôi muốn mọi chuyện tách biệt.

Ngôi nhà là ngôi nhà, và điều xảy ra với tôi

mỗi tháng, là chuyện khác.

Tôi đã biến hình ở đây tháng trước

và nó... nó không thuộc về nơi này, anh hiểu chưa?

Nỗi sợ hãi lớn nhất của cậu là gì?

Anh nghĩ là gì?

Là tôi sẽ cắn một ai đó.

Là tôi sẽ giết một ai đó.

Vậy thì hãy để tôi dạy cậu cách kiểm soát tình trạng đó.

Tôi có thể làm nó an toàn hơn cho cậu.

Không chỉ cho cậu, cho tất cả mọi người.

Có gì phải phản đối chuyện đó chứ?

Mọi chuyện ổn chứ, George?

Tôi đã quá giang khắp phía Nam, ngủ lang...

biến hình ở vùng nông thôn.

Dù sao thì, vài tháng trước đây,

Tôi tìm thấy mấy bộ quần áo trong rừng, tất cả được xếp gọn gàng,

và tôi nghĩ rằng, "Đúng là kỳ lạ". Và đó là ngày sau khi trăng tròn,

nên các giác quan của tôi vẫn còn khá sắc bén.

Nên sẽ không có sự nhầm lẫn nào về mùi hơi đó.

Vậy là tôi đã dành hai tuần tiếp theo trong thư viện,

tìm kiếm các trang web của báo địa phương.

- Anh tìm kiếm cái gì? - Các cuộc tấn công của thú vật.

Sói tấn công. Bất cứ điều gì tương tự. Và tôi gần như đã bỏ cuộc...

rồi tôi phát hiện ra. Scotland.

Stirling Gazette. 2007.

"Khách du lịch bị tấn công bởi sói".

Giờ tôi đã có tên.

Tôi có cảm giác khá tốt về nơi cậu ta dùng để biến đổi,

cũng giống như tôi hồi chưa biết gì.

Oh, vậy là anh vẫn ngủ lang bên ngoài?

Giờ là thế cho đến khi có người cho mượn tạm cái giường.

Mặc dù điều đó thường có nghĩa là chia sẻ.

More Vietnamese subtitles for Being Human

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left